Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản - Chương 372: Phân gia

Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:27:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường lão thái quân sa sầm mặt mày Phương di thái thái, ả là đang cố ý nhục bà ?

Nghĩ đến cảnh tượng của đại phòng và nhị phòng lúc , Đường lão thái quân sốt ruột tức giận.

Từ ngày ả bước chân cửa, bà coi trọng ả, cũng từng xem ả là đối thủ. Thế nhưng bao nhiêu năm trôi qua, Nhi t.ử của ả từng bước vững chãi, còn Nhi t.ử bà thành một kẻ vô dụng.

Nhìn Đường Nhị Hổ lù lù bên , Đường lão thái quân bắt đầu thấy đau đầu.

Tại sinh đứa con vô dụng như lão nhị chứ? Nếu Nhất Sư còn ở đây, bà cần chịu nỗi nhục nhã từ tiện nhân .

Một lúc lâu , Đường lão thái quân mới lên tiếng: "Ngươi cũng ở ."

"Vâng." Phương di thái thái đáp một tiếng, sang bên cạnh Đường lão thái gia.

Đường lão thái quân quét mắt , mở lời: "Chuyện của Đường Tùng, chắc hẳn các đều ."

Những mặt ở đây, ngoại trừ Đường Mật, ai là chuyện của Đường Tùng.

Đường lão thái gia tuy vẫn luôn ở riêng tại Đông Uyển, nhưng chuyện trong phủ ông vẫn nắm vài phần, nhất là chuyện lớn như thế , hạ nhân cũng dám giấu diếm ông.

Thằng bé Tùng tham ô tiền bạc trong cửa tiệm hồi môn của đại nhi tức, Mật nhi nha đầu kiện cáo. Lúc bà già giao cửa tiệm của đại nhi tức cho thằng bé Tùng, ông đồng ý. Dù giao cũng nên giao cho Mật nhi nha đầu, hoặc đợi Phong nhi lớn lên trao cho nó, cớ giao cho nhị phòng. Thế nhưng bà già vốn dĩ thích đối đầu với ông, những lời ông cũng chẳng thể , cũng chẳng đổi gì.

Giờ thì , đúng là xảy chuyện, ngay cả thằng bé Tùng cũng tống thiên lao. Nghe còn mất hơn ba mươi triệu lượng bạc mới chuộc về. Nhà họ Đường bao nhiêu tiền, dù ông quản gia cũng rõ, căn bản là lấy bạc lớn đến thế. Ông xem xem, bà già định giải quyết thế nào.

Đường Tam Báo vì chuyện nhận hai bức thư, những bức thư đó tường tận đầu đuôi câu chuyện, vì ông cũng đại khái sự việc, thậm chí còn đoán những điều lão thái quân sắp tiếp theo.

Còn Đường Mật thì chẳng gì cả, lúc phụ vội vã về cũng rõ ràng với , chỉ bảo trong nhà xảy chuyện, chứ cụ thể là chuyện gì thì cũng chẳng nhắc đến.

"Lần gọi các ngươi tới, chủ yếu là hai việc." Đường lão thái quân bọn họ tiếp tục: "Việc thứ nhất, về ngôi nhà . Đại tướng quân phủ là do Hoàng thượng ban tặng cho Nhất Sư lúc , Nhất Sư lòng từ bi nên mới để tất cả chúng cùng ở. Hoàng thượng cũng hạ chỉ, Đại tướng quân phủ để cho Mật nhi và Phong nhi. Còn về phía nhị phòng và tam phòng, trong vòng một tháng , các ngươi tự dọn ngoài mà ở."

Đôi mắt sâu thẳm của Đường Tam Báo khẽ lay động, lên tiếng đáp lời.

Đường Nhị Hổ phần sốt ruột: "Mẫu , tình cảnh như thế , bảo chúng con trong thời gian ngắn tìm nhà ở mà dọn ạ?"

Tần thị cũng lập tức mở lời: "Mẫu , thánh chỉ cũng chỉ là thôi mà, thật việc chẳng đều do hai đứa... đứa trẻ Đường Mật và Đường Phong giở trò với Hoàng thượng ? Chỉ cần mẫu cầu xin chúng, chúng chẳng lời nhất ? Chỉ cần mở miệng, chắc chắn chúng sẽ đồng ý cho chúng ."

Đường lão thái quân khó chịu lườm thị một cái: "Nếu ngươi thì tự đến mà với chúng. Còn việc thánh chỉ cho vui , ngươi cứ đợi một tháng nữa tự kiểm chứng."

Tần thị lập tức nghẹn họng nên lời, định thêm gì đó nhưng Đường Nhị Hổ lườm cảnh cáo.

Đường Tam Báo thái độ của Đường lão thái quân đối với Tần thị mà khỏi kinh ngạc.

Trước mẫu bao giờ đối xử với Tần thị như thế, ông chỉ mới rời nhà nửa năm, dường như xảy nhiều chuyện đến ?

Đường Mật cũng Lâm thị với vẻ kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-trong-sinh-muon-muu-phan/chuong-372-phan-gia.html.]

Tổ mẫu hung dữ với nhị bá mẫu thế , chẳng đây tổ mẫu là trọng dụng nhị bá mẫu nhất ?

Lâm thị thấy ánh mắt đầy thắc mắc của Nhi t.ử , trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Thứ Tần thị nhận ngày hôm nay đều là tự chuốc lấy cả. Thật thị còn cảm ơn Mật nhi, nếu Mật nhi, mà lão thái quân ưa chỉ mỗi thị. Giờ thì Tần thị còn t.h.ả.m hơn thị, nghĩ thôi thấy vui trong lòng.

Còn nữa, lão thái quân cứ xem Đường Tùng là báu vật, nhưng giờ Đường Tùng xảy chuyện thế , thị xem lão thái quân còn mặt mũi nào để cưng chiều nữa. Suy cho cùng, Đường Tùng sánh bằng Nhi t.ử thị, lão thái quân quả thực là mắt như mù!

Sợ Đường lão thái quân tức giận, Đường Nhị Hổ vội : "Mẫu yên tâm, còn một tháng nữa, chúng con nhất định tìm nơi ở."

Đường Nhị Hổ lên tiếng, Đường Tam Báo mới tiếp: "Mấy ngày nay, chúng con cũng sẽ tìm chỗ dọn ngoài."

Thấy cả hai , Đường lão thái quân mới hài lòng gật đầu: "Việc thứ hai, chuyện của thằng bé Tùng cần nhiều bạc, bạc trong nhà chắc chắn là đủ, cho nên dự định bán bớt gia sản."

Đường lão thái quân dứt lời, chẳng ai lên tiếng đáp .

Lâm thị liếc Đường Tam Báo, thấy ông lên tiếng nên cũng cố nhịn .

Đường Mật vẫn đang mù tịt, chẳng Đường Tùng gây tội gì mà đến mức bán cả gia sản nghiêm trọng thế .

Thấy họ đều im lặng, Đường lão thái quân thở dài: "Ta cũng , bán gia sản để giúp thằng bé Tùng là công bằng với đại phòng và tam phòng, cho nên hôm nay chủ phân gia."

Hai chữ "phân gia" thốt , ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

Gà Mái Leo Núi

Thế nhưng Lâm thị lão thái quân đòi phân gia cảm thấy vui. Hiện giờ nhà họ Đường nông nỗi , phân gia là con đường nhất cho tam phòng bọn họ. Tuy tam phòng là thứ xuất nên chẳng chia gì nhiều, nhưng nếu phân gia mà để lão thái quân tự ý bán hết gia sản thì thật sự là trắng tay. Hơn nữa thị cũng chẳng cả đời trói c.h.ặ.t với nhà họ Đường, cái danh phận thứ xuất chỉ khiến thị mãi mãi thấp kém hơn .

ngoài Lâm thị , chẳng ai lộ vẻ vui mừng cả.

Đường lão thái gia là đầu tiên phản đối: "Ta đồng ý phân gia, lão t.ử đây còn c.h.ế.t, phân gia cái gì mà phân!"

Đường Nhị Hổ cũng đồng ý, nhưng dám lên tiếng. Đợi khi Đường lão thái gia xong, gã mới tiếp lời: "Mẫu , lời phụ đúng, và phụ còn ở đây, thể phân gia ạ?"

Tần thị cũng đồng ý: "Mẫu , việc bồi thường bạc, cứ cầu xin Đường Mật và Đường Phong . Tiền là bồi thường cho hai đứa nó, chỉ cần chúng truy cứu, con nghĩ Hoàng thượng chắc sẽ truy cứu thằng bé Tùng ạ."

Tần thị vốn dĩ cũng lo việc bán gia sản, nhưng nắm quyền quản gia bao nhiêu năm thị cũng , tiền của nhà họ Đường hề nhiều đến thế. Hơn ba mươi triệu lượng bạc, sợ là bán hết thứ cũng gom nổi một phần ba. Thay vì bán tháo cũng chẳng đủ, chi bằng chẳng bán gì cả, chỉ cần thuyết phục Đường Mật và Đường Phong, họ thể chẳng mất một đồng nào.

Thấy thị nhắc đến hai chị em Đường Mật, Đường lão thái quân sa sầm mặt mày: "Nếu ngươi thì tự , bớt ở đây sai khiến khác."

"Không ạ." Tần thị vội vàng sốt sắng: "Hai đứa nó là do tự tay nuôi nấng, chỉ cần mặt, chị em chúng chắc chắn sẽ lời."

"Câm miệng!" Nghe đến câu "tự tay nuôi nấng", tim Đường lão thái quân đau nhói đến tê liệt. Những đứa trẻ đó là do bà nuôi lớn, nhưng cũng là do bà tự tay vứt bỏ, giờ bà còn mặt mũi nào mà tới Quốc công phủ cầu xin .

"Lão tam, con nghĩ ?" Đường lão thái quân chỉ hỏi Đường Tam Báo, ý kiến của lão thái gia và Đường Nhị Hổ bà đều màng tới.

 

Loading...