Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:37:01
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:37:01
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Chung Niệm Nguyệt đột nhiên thoát khỏi hồi ức, ngẩn : “Hửm?” Sau đó nàng mới phản ứng , kinh ngạc lên tiếng: “Sao Bệ hạ nhớ cái ?”
Tuy rằng từ đầu tiên nàng kinh nguyệt, Tấn Sóc Đế lệnh cho nữ y chuẩn riêng cho nàng một cuốn sổ, trong sổ ghi ngày tháng mỗi nàng kinh.
Nàng thì sẽ dựa cuốn sổ đó để xem kinh nguyệt của đều .
Tấn Sóc Đế nhớ rõ như ?
Tấn Sóc Đế chỉ nhàn nhạt : “Tự nhiên nhớ.”
Rồi nhiều nữa.
Lúc hai tiểu thái giám khiêng thùng nước , Mạnh công công cũng lấy thứ Chung Niệm Nguyệt cần, phía còn hai ba cung nhân, trong lòng ôm quần áo giặt của Chung Niệm Nguyệt.
“Bệ hạ, nô tỳ hầu hạ cô nương y phục .” Một tiểu cung nữ cúi hành lễ.
Tấn Sóc Đế bế Chung Niệm Nguyệt lên , bế bình phong, đặt nàng bên cạnh thùng nước.
Chung Niệm Nguyệt lẩm bẩm một tiếng: “Đâu mười một tuổi nữa.”
Mạnh công công vội vàng giảng hòa : “Hai chân của cô nương, lúc gì sức lực chứ? Vẫn là đừng tự .”
Tấn Sóc Đế nhàn nhạt : “Lớn thêm vài năm nữa, cũng vẫn còn nhỏ tuổi.”
Nói xong, ngài mới bước khỏi lều, để bên trong cho Chung Niệm Nguyệt.
Thực vì Tấn Sóc Đế bận rộn công việc, cộng thêm Chung Niệm Nguyệt tuổi tác dần lớn, những lúc dựa dẫm ngài, ngược nhiều như nữa.
Hôm nay đúng là một hiếm .
Còn gặp chuyện, liền lập tức đến tìm ngài.
Chỉ là chiếc áo choàng ...
“Phụ hoàng.” Tam hoàng t.ử vẫn đợi bên ngoài lều, thấy Tấn Sóc Đế, lập tức cúi hành lễ.
Cẩm Sơn Hầu cũng lắp bắp hành lễ.
ánh mắt của Tấn Sóc Đế chỉ rơi đầu Tam hoàng t.ử.
Tam hoàng t.ử ít khi Tấn Sóc Đế như .
Tấn Sóc Đế dễ dàng biểu lộ hỉ nộ, nên dù Tam hoàng t.ử việc hỏng việc, phụ hoàng cũng đổi gì lớn.
Tam hoàng t.ử nuốt nước bọt, bất giác run lên, khẽ gọi một tiếng: “Phụ hoàng.”
Tấn Sóc Đế nhàn nhạt : “Áo khoác ngoài và áo choàng của ngươi, đều cho Niệm Niệm .”
Tam hoàng t.ử mím môi, kịp đáp lời.
Tấn Sóc Đế : “Lòng rộng rãi, yêu thương nữ quyến, đúng là trưởng thành hơn .”
Tam hoàng t.ử vốn định là Chung Niệm Nguyệt cướp , đến đây, tự nhiên thể như . Hiếm khi phụ hoàng khen một , chừng ngày mai sẽ giao cho nhiều việc hơn!
Thế là , : “Đó là tự nhiên! Sau con nhất định sẽ yêu thương nàng thật .”
Cẩm Sơn Hầu phục hừ hừ.
Tam hoàng t.ử ưỡn thẳng lưng, cảm thấy ánh mắt của phụ hoàng dường như vẫn đang rơi , như đang cẩn thận đ.á.n.h giá .
Ánh mắt đó lạnh cũng nóng, một lúc, Tam hoàng t.ử bất giác cảm thấy lưng đổ chút mồ hôi.
“Phụ hoàng...”
“Nên gì thì .” Tấn Sóc Đế .
Sau đó còn sang Cẩm Sơn Hầu: “Ngươi cũng .”
Cẩm Sơn Hầu sợ hoàng thúc phụ của , đành bái một cái, lưu luyến xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-90.html.]
Cuối cùng linh quang lóe lên, bèn vòng lều lớn để đợi.
Không lâu , cung nhân vén rèm bước , khẽ hỏi: “Bệ hạ, chiếc áo choàng ...”
Tấn Sóc Đế vẻ mặt đổi: “Đốt hết .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“... Vâng.”
Chung Niệm Nguyệt ngày đầu tiên đến nơi, tắm nước nóng một cách thoải mái.
Nàng trong thùng, hai cung nhân khỏe mạnh cầm chậu dội nước nóng lên nàng, như nước mới là nước chảy, đến mức tắm xong tự nhiễm trùng.
Tắm xong, cung nhân hầu hạ nàng quần áo, dùng băng nguyệt sự mới.
“Không là cô nương nhà nào bụng mang theo thứ , cứu mạng ch.ó của .” Chung Niệm Nguyệt xoa xoa bụng, : “Phải cảm ơn .”
Cung nhân : “Hình như là cô nương Cao gia.”
Chung Niệm Nguyệt: “... Vậy may mà tự mượn.” Nếu Cao Thục Nhi chắc chắn sẽ cho nàng.
Trong nguyên tác, Cao Thục Nhi thích nguyên .
Nàng vì nguyên tranh giành sự ưu ái của Thái t.ử với , nên vô cố ý đề cao địa vị và nhan sắc của nguyên mặt nữ chính, khiến nữ chính vui.
một chuyện một chuyện.
Chung Niệm Nguyệt : “Lát nữa từ trong hộp của tìm một món trang sức nào đó gửi cho cô , coi như cảm ơn cô .”
Hương Đào đáp một tiếng: “Vâng.”
Chung Niệm Nguyệt bây giờ cũng coi là một tiểu phú bà .
Có hoàng đế ban thưởng, còn cha thương yêu.
Túi tiền tự nhiên ngày càng căng phồng.
Nàng cũng tiêu xài gì nhiều, còn nghĩ nếu ngày nào đó thể trở về, sẽ để hết những thứ cho nguyên .
“Tóc cô nương vẫn còn ướt, là sấy khô .” Cung nhân cũng nàng yếu ớt, liền dìu nàng đến bên ghế , đó mấy cùng lau tóc, sấy tóc cho nàng.
Tấn Sóc Đế vẫn bên ngoài lều.
Hoài Viễn tướng quân luôn để ý đến Tấn Sóc Đế, thấy khỏi thầm nghi hoặc. Sao Bệ hạ đó, động đậy?
Bên Tấn Sóc Đế gọi một cung nữ: “Vào trong hỏi xem.”
Cung nữ đó đáp một tiếng, vén rèm lên, liền thấy bóng lưng Chung Niệm Nguyệt ghế.
“Bệ hạ, cô nương y phục xong ạ.”
Mạnh công công vội đưa tay vén rèm cho Tấn Sóc Đế, Tấn Sóc Đế xoay , miệng còn : “Truyền lời xuống, nghi thức hôm nay cần cử hành nữa. Gọi mấy tháo vát, bắt thêm mấy con gà rừng, hầm một nồi canh.”
“Vâng!”
Tấn Sóc Đế ngước mắt, gần.
Chung Niệm Nguyệt đầu ngài, mà bóng in lều, nhịn lớn tiếng: “Kỳ Quân Dương ngươi ngốc ? Ngồi xổm bên ngoài gì?”
Cẩm Sơn Hầu vội vàng dậy: “Niệm Niệm ngươi ở bên ngoài?”
“Trên lều cả bóng của ngươi .”
“Niệm Niệm nhận qua cái bóng?” Cẩm Sơn Hầu vui vẻ hỏi.
“Cái vòng ngươi quấn cổ, khác .”
Cẩm Sơn Hầu liền càng vui hơn, cách một lớp lều cũng thể thấy tiếng ngây ngô của .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.