Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 273

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:06:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Nương một lòng chỉ sợ Chung Niệm Nguyệt khó xử.

Bà vội : “Làm gì chuyện đó? Chẳng qua là tình ý mà thôi. Cũng tiện mang mặt cô nương để .”

Đại hoàng t.ử lập tức sững sờ, dường như ngờ Lạc Nương sẽ như .

Lạc Nương còn thúc giục: “Điện hạ hãy về .”

Đại hoàng t.ử đó .

Lại đợi một lát, mới thấy đột nhiên quỳ xuống mặt Chung Niệm Nguyệt, : “Ta lớn, xin cô nương trị tội.”

Lạc Nương nhíu mày : “Điện hạ quỳ thật dứt khoát, sợ bên ngoài bàn tán cô nương tính tình ngang ngược, tiến cung, hà khắc với Điện hạ như …”

Đại hoàng t.ử lập tức toát mồ hôi trán.

Hắn lắp bắp một chút, : “Đây, đây vốn nên là… vốn là quy củ nên … Bên ngoài ai bậy, tự nhiên tìm đến tận cửa, c.h.é.m đầu kẻ đó !”

Chung Niệm Nguyệt chậm rãi chớp mắt, cảm thấy lúc dường như cần nàng mặt trút giận cho Lạc Nương nữa.

lúc bên ngoài đến, chạy chậm cửa : “Cô nương, trong cung đến, mời cô nương nhập cung.”

Người đó , thấy Mạnh công công, cũng sững sờ: “Sao … Mạnh công công ở đây ?”

Mạnh công công : “Không , chỉ ngoài việc. Người bên ngoài , chắc hẳn là Bệ hạ đón cô nương nhập cung.”

Chung Niệm Nguyệt gật đầu, đầu : “Lạc Nương ngươi tự quyết định , một chuyến .”

Tự quyết định?

Lạc Nương ngẩn , nhất thời hai tay dường như nên để .

Sao thể tự quyết định chứ?

Bà còn từng tự quyết định bao giờ.

Chuyện to gan nhất bà trong đời , một là liều mạng nhận thêm vài chữ, hai là lúc Tấn Sóc Đế bắt giữ, chút lưu tình khai Tướng công t.ử.

Đợi Lạc Nương ngơ ngác hồn.

Trong sảnh còn bóng dáng Chung Niệm Nguyệt.

Mạnh công công chỉ Hương Đào : “Ngươi dẫn , đến viện của cô nương cẩn thận xem một chút. Thói quen của cô nương , đó là càng hiểu nhiều càng !”

Hương Đào vui mừng, lý do từ chối?

Thế là vội vàng dẫn Mạnh công công .

Lúc trong sảnh liền yên tĩnh .

Hạ nhân cũng chỉ canh giữ ở gian ngoài, một chút âm thanh cũng lọt .

Chỉ là một hạ nhân cố tình ăn vạ trong phủ, nay giống như một chủ t.ử.

Lạc Nương ngơ ngác thầm nghĩ, lúc mới đầu Đại hoàng t.ử.

Chuyện bên tạm thời nhắc tới.

Bên Chung Niệm Nguyệt nhập cung, quen đường quen nẻo Thượng Thư phòng, vặn thấy bên đang khen, “Bức mặc bảo Bệ hạ treo tường vài phần ý vị phóng túng”.

Chung Niệm Nguyệt ngẩng đầu .

Đó là chữ nàng .

Có thể phóng túng ?

Chung Niệm Nguyệt đều cảm thấy chút đỏ mặt, ngước mắt , Tấn Sóc Đế vô cùng nghiêm túc, mặt còn vài phần tự hào.

Ngài gật đầu, : “Không tồi, bức chữ dụng tâm cực sâu.”

Vị đại thần cũng là thông minh, lờ mờ thấy chỗ lạc khoản dường như chữ “Thọ” “Hạ” gì đó, liền suy đoán, tặng bức thư họa , khả năng là dâng lên dịp thọ đản của Bệ hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-273.html.]

Bệ hạ qua bao nhiêu năm thọ thần ?

Ông nhịn tiếc nuối : “Chỉ tiếc là, một bức tường , chỉ thể treo một bức chữ, treo nhiều quá, liền nữa.”

Tấn Sóc Đế vô cùng đồng tình.

Chỗ ngài thu thập nhiều bức chữ .

Bức tranh đầu tiên Chung Niệm Nguyệt học vẽ, cũng cất giữ ở chỗ ngài.

Hiện giờ chỉ thể cất trong rương, quả thực đáng tiếc.

Chung Niệm Nguyệt hai kẻ xướng họa, vô cùng tán đồng, nhịn chỉ , tỉnh ngài ơi!

Nàng sắp cảm thấy quả thực giống như một yêu nữ hạ ngải, mê hoặc Tấn Sóc Đế .

Lúc tiểu thái giám thấy Chung Niệm Nguyệt nhúc nhích, khỏi lên tiếng: “Cô nương ?”

Người bên trong lúc mới tiếng .

“Niệm Niệm.” Tấn Sóc Đế đưa tay chỉ, “Đang về chữ của nàng đấy.”

Đại thần lập tức kinh hãi đầu .

Đây là do Chung cô nương ?

Nếu ông nhớ lầm, bức chữ nét b.út tương tự treo tường , treo mấy năm nhỉ? Nguồn gốc giữa Chung cô nương và Bệ hạ, thật sự là xa xưa a…

Đại thần khom chào một tiếng: “Chung cô nương.”

Sau đó liền tự giác lui xuống.

Đợi đến ngoài điện, ông mới nhớ , vẫn đại hôn, Chung cô nương chẳng lẽ nên theo quy củ, cửa lớn cửa hai bước, ở trong phủ thêu thùa giày tất túi thơm khăn tay, tự tay may hỉ phục cho ?

Ồ.

Sắp Hoàng hậu mà.

Vậy thì .

Ai dám chỉ trích Chung cô nương chứ?

Huống hồ…

Đại thần chuyển niệm nghĩ , cũng quả thực thể tưởng tượng dáng vẻ Chung Niệm Nguyệt thêu giày tất.

Bắt tiểu tổ tông thêu thùa?

Vậy đ.â.m mười cái lỗ ngón tay .

Đến lúc đó đau lòng là Bệ hạ.

Đại thần lắc đầu, sải bước ngoài, coi như hôm nay chẳng thấy gì.

Bên Chung Niệm Nguyệt đến gần, hỏi: “Mạnh công công là do Bệ hạ đặc biệt phái ?”

Tấn Sóc Đế ừ một tiếng: “Ừm, Đại hoàng t.ử rốt cuộc mắc bệnh cấp tính gì, vốn cũng nên xem xét một chút. Huống hồ, trẫm Niệm Niệm coi trọng bên cạnh.”

Lạc Nương theo bên cạnh Chung Niệm Nguyệt, tự nhiên sẽ khác.

Tấn Sóc Đế đến nay vẫn còn nhớ, lúc Chu cô nương c.h.ế.t, Chung Niệm Nguyệt thương tâm đến mức nào.

Chung Niệm Nguyệt gật đầu, : “Trong rượu đó…”

“Niệm Niệm chuyện cần quản nữa.” Giọng điệu của Tấn Sóc Đế vẫn chậm rãi, nhưng trong mắt lóe lên sự lạnh lẽo.

Chung Niệm Nguyệt suy nghĩ một chút, dứt khoát cũng hỏi nhiều nữa.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nếu thật sự là chuyện hồ đồ do Thái t.ử , tự nhiên chịu trách nhiệm trong đó. Còn về việc định tội như thế nào, đó là chuyện của Tấn Sóc Đế…

 

 

Loading...