Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:19:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đợi bà xong.

Tuyên Bình Hầu liền ngắt lời: “Không cần những lời vô dụng nữa. Ta chỉ con trai xảy chuyện ở phủ của ngươi! Hơn nữa, ngươi cho đến , con trai là vì con gái Chung gia mà c.h.ế.t. Lời thật ?”

Chu phu nhân hoa mắt.

Sao hết mặt Mạnh công công như ?

Mạnh công công lạnh một tiếng: “Lời mới lạ, là ai đến truyền lời cho Hầu gia?”

Tuyên Bình Hầu lúc mới bình tĩnh một chút, tiện tay chỉ: “Chính là .”

Ông dừng một chút : “Không Mạnh công công hôm nay cũng đến đây?”

Mạnh công công : “Bôn ba vì chủ t.ử, là bổn phận của nô tỳ.”

Tuyên Bình Hầu đầu, nghiêm giọng : “Còn ngây đó gì? Vừa ngươi truyền lời cho ?”

Tiểu đồng của Chu gia còn lời nào, trong họng ấp úng, hai đầu gối mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Vừa ngươi thế nào? Nói một nữa.” Tuyên Bình Hầu xong, liền vội vàng chạy đến chỗ Thế t.ử.

Bên Mạnh công công : “Ây, cần với . Bệ hạ sắp đến , những lời , đều để dành với Bệ hạ . Chu phu nhân mở miệng, cũng để dành với Bệ hạ .”

Tuyên Bình Hầu một tay đỡ Thế t.ử từ đất dậy, lập tức thần sắc biến đổi.

Tấn Sóc Đế cũng đến?

Ông đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, tiên khuôn mặt của Thế t.ử, đó run rẩy giơ tay lên.

Giọng của Tuyên Bình Hầu trong khoảnh khắc vang vọng trời mây.

Ông gần như hét lên một tiếng thê lương: “Con trai của !”

Một đám nữ quyến ông dọa đến hoa dung thất sắc, lượt dậy. Có lòng mềm yếu, cuối cùng cũng lộ chút sầu lo.

Thế t.ử… thật sự mất .

Thầy t.h.u.ố.c mà Chu gia mời, gần như đến cùng lúc với Tấn Sóc Đế.

Tai Chu phu nhân là tiếng hét thê lương của Tuyên Bình Hầu, một trái tim như nắm c.h.ặ.t, bóp nát, đau sợ, l.ồ.ng n.g.ự.c như thở nổi.

Đến khi cung nhân xướng: “Bệ hạ giá đáo.”

Hơi thở của Chu phu nhân cũng thật sự thở nổi nữa.

vịn bàn, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu mạnh, trán dập đến chảy m.á.u cũng còn sợ trông đủ t.h.ả.m.

Chu cô nương lúc sợ ngây .

Mẹ nàng là đầu tiên mềm xương, tiếp theo sẽ đến lượt nàng đ.á.n.h.

Chu cô nương lúc mới cuối cùng sợ.

Nàng nắm c.h.ặ.t khăn tay, ghế cũng yên, cứ trượt xuống.

Bên Tấn Sóc Đế cuối cùng cũng bước cửa.

Người đến hình cao lớn, dung mạo tuấn mỹ mà uy nghiêm. Mọi dám thẳng?

Lần lượt cúi đầu hành lễ.

Tuyên Bình Hầu còn đang ôm Thế t.ử lóc t.h.ả.m thiết, , hét: “Là ai hại con trai , đền mạng, cả nhà , c.h.ế.t yên!”

Từng chữ từng câu nguyền rủa, lọt tai, chỉ khiến cảm thấy rợn tóc gáy.

Trong tình cảnh hỗn loạn như , ánh mắt của Tấn Sóc Đế vẫn vững vàng rơi Chung Niệm Nguyệt tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-230.html.]

“Niệm Niệm ?” Ngài mở miệng hỏi .

Mọi , sắc mặt khỏi méo mó một lúc, thực sự kìm sự kinh hãi trong lòng, mạnh dạn và cẩn thận ngẩng đầu, về phía Chung Niệm Nguyệt.

Chu gia gây chuyện lớn như , Bệ hạ hỏi Chung Niệm Nguyệt tại .

Niệm Niệm.

Lại là một cách xưng hô mật.

Họ từng , Tấn Sóc Đế dùng giọng điệu ôn tồn mềm mỏng như chuyện với ai.

Không, họ căn bản cơ hội Tấn Sóc Đế mấy câu.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đó là Bệ hạ, Bệ hạ mà ngày thường họ thể nào chạm tới.

Chung Niệm Nguyệt lúc : “Ngay cả một cái đệm mềm cũng , cũng thoải mái.”

Giọng nàng trong trẻo, miễn cưỡng kéo suy nghĩ của từ trong hoang mang trở về.

Mọi chỉ thấy Mạnh công công , đem lời “ai thèm” mà Chung Niệm Nguyệt , cũng học cho Bệ hạ .

Bệ hạ xong, hề ý định trách mắng Chung Niệm Nguyệt kiêu ngạo.

Họ mơ hồ, dường như thoáng thấy Bệ hạ giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc Chung Niệm Nguyệt.

Tấn Sóc Đế đáp một tiếng: “Ừm.”

Giữa hai lời quá mật, thậm chí đến lúc chuyện cũng nhiều.

họ cứng rắn vài phần tình ý dâng trào.

Cảm xúc mơ hồ đó, càng khiến nhịn mà suy nghĩ miên man, kéo theo cả trái tim của các quý nữ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cũng đập nhanh hơn.

Tuyên Bình Hầu đến lúc , dường như sức lực quá nửa.

Ông từ từ đặt Thế t.ử trong lòng xuống, gần như bò đến mặt Tấn Sóc Đế, ông quỳ mạnh xuống, níu lấy vạt áo của Tấn Sóc Đế: “Xin Bệ hạ chủ cho con trai thần! Nó c.h.ế.t minh bạch ở nơi !”

Tấn Sóc Đế liếc Tuyên Bình Thế t.ử.

Ngài và Niệm Niệm đều chính là Tướng công t.ử.

Ngài đang giăng thiên la địa võng để bắt .

Người lẽ cũng khó mà thoát , dùng một cách đặt chỗ c.h.ế.t để tìm đường sống. Lại mạnh dạn đội danh Tuyên Bình Thế t.ử trở về.

Hửm?

Bây giờ là c.h.ế.t thật? Hay là giả c.h.ế.t?

Tuyên Bình Hầu những năm gần đây mặt Tấn Sóc Đế, tỏ ân cần.

Tấn Sóc Đế tự nhiên thể mở miệng vô tình, thăm dò sống c.h.ế.t của Thế t.ử . Huống hồ… thực sự chiếm một món hời, dùng tính mạng để vẹn sự trong sạch của Niệm Niệm.

Cũng đồng nghĩa với việc buộc danh tiếng của và Niệm Niệm một chỗ.

Ánh sáng âm u trong mắt Tấn Sóc Đế lưu chuyển.

Ngài : “Người , đưa Chu Sĩ đến đây, truyền khẩu dụ của trẫm, lệnh cho Hình bộ và Đại Lý Tự cử mấy đến. Cao Phi, ngươi canh giữ các cửa của Chu phủ, nhà họ Chu tự ý nữa.”

Các quý nữ lập tức lộ vẻ hoảng sợ.

Tấn Sóc Đế chuyển ánh mắt, bình thản lướt qua họ, : “Vậy mời các cô nương trong các phủ, ở đây uống thêm một chén .”

 

 

Loading...