Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 222

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:12:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấn Sóc Đế nhịn vuốt tóc nàng, cảm thấy Niệm Niệm ngoan ngoãn an ủi ngài thật đáng yêu, nhưng trong lòng chút ghen tuông vi diệu.

Niệm Niệm đến cũng thể sống thoải mái ung dung như , dường như ngài còn quan trọng nữa.

Thị vệ chỉ hai đối thoại, nhất thời chen nửa câu.

Hắn mơ màng Bệ hạ và Chung gia cô nương, đột nhiên cảm thấy thật thừa thãi…

Cho đến khi Tấn Sóc Đế lên tiếng: “Cứ theo lời cô nương .”

Thị vệ lúc mới đột nhiên hồn, vội vàng gật đầu đáp một tiếng.

Tấn Sóc Đế che chở bên cạnh Chung Niệm Nguyệt, hình ngài cao lớn, gần như che khuất nàng.

Ngài : “Đi thôi.”

Chung Niệm Nguyệt gật đầu, cùng ngài trở xe ngựa.

Lúc mấy bàn tán , còn bất giác đầu thêm hai cái, dường như chấn động bởi khí chất bất phàm họ.

Ngày hôm , mấy hẹn thuyền du hồ.

Sau khi lên thuyền, họ tiên về lượng tiến sĩ năm nay, những may mắn nào, triều trọng dụng, đến đây liền thể nhắc đến Chung Tùy An.

“Hắn và Chung gia cô nương, là ai hưởng phúc của ai.”

Nói nhịn bàn tán sôi nổi về Chung gia cô nương .

“Trước đây trong Kinh thành còn tin đồn, Chung gia e rằng sẽ cùng Thái t.ử càng thêm , gả con gái phủ Thái t.ử chính phi. Bây giờ đột nhiên ai nhắc đến nữa, e rằng chính là vì nguyên nhân .”

“Không sai, nếu là , e rằng cũng khúc mắc trong lòng.”

“Haha, ngươi gì mà khúc mắc? Đừng quên, Chung gia cô nương dung mạo khuynh thành, e rằng ngươi mười đời cũng khó gặp nhân vật như …”

“Ta cũng thèm.”

Một chiếc thuyền lướt qua họ, thấy cuộc đối thoại phóng túng bên trong, thuyền nhíu mày, nhịn vén rèm che bên thuyền lên.

“Chủ t.ử.” Người bên cạnh nhịn lên tiếng gọi , dường như sợ manh động.

Gần đây họ thật sự như ch.ó nhà tang, chạy trốn khắp nơi, vô cùng chật vật, tuyệt đối thể công dã tràng.

Lúc chỉ thấy thuyền bên cạnh đột nhiên vang lên mấy tiếng kinh hô.

“Người nào?!”

“Các ngươi gì?”

“A!”

Hắn cẩn thận vén rèm lên, chỉ thấy thuyền bên cạnh lắc lư một trận, mấy đại hán hình vạm vỡ chen khoang thuyền.

Tiếng bên trong càng lúc càng kinh hãi.

“Lữ ! Lữ mau kêu cứu! Mấy tiểu đồng của ngươi đang canh ở bờ ?”

Người gọi là “Lữ ”, sợ đến mức trợn mắt, cứ thế ngất .

Mấy họ cứ như biến mất mặt hồ.

Ngoài chiếc thuyền , ai chứng kiến cảnh .

Hai chiếc thuyền trôi nổi mặt hồ ba ngày, đó mới phát hiện, lúc thuyền còn bóng .

Vị Lữ công t.ử , cha là quan lục phẩm trong Kinh thành, Hàn Lâm Thị giảng.

Quan lớn, nhưng gánh vác trách nhiệm thảo luận văn sử, chỉnh lý kinh tịch, cách đến thiên t.ử so với các quan viên khác, luôn gần hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-222.html.]

Nếu Lữ công t.ử cũng dám tùy tiện bàn tán về con gái của quan tam phẩm trong triều, bạn bè của cũng dám coi là chỗ dựa.

Sau khi Lữ công t.ử mất tích, Lữ phụ lóc t.h.ả.m thiết một phen.

chuyện gây sóng gió gì trong Kinh thành.

Sóng gió thật sự là ba ngày .

Hôm đó Chung Niệm Nguyệt nhận lời mời, đến Phương gia khách.

Chung Niệm Nguyệt và đích nữ Phương gia giao tình gì, nhưng vì năm đó Phương Diễm Diễm của Phương gia từng bạn chơi với nàng, nên mới nể mặt vài phần.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nàng bên bước cửa Phương gia.

Bên cổng thành Kinh thành náo nhiệt một phen.

“Có Chung gia cô nương đến ?” Bên Phương gia cô nương vội bước đón.

Chung Niệm Nguyệt dừng chân trong cửa một lúc.

Phía nàng một ăn mặc như hạ nhân, cúi đầu, hạ thấp giọng với nàng: “Cô nương, thư của .”

Chung Niệm Nguyệt chớp mắt, nhận lấy, từ từ mở , chỉ thấy giấy hai chữ: “Chờ.”

Chữ mạnh mẽ, b.út pháp như rồng bay phượng múa.

Nàng thể quen thuộc hơn.

Đó là chữ của Tấn Sóc Đế.

Sao Tấn Sóc Đế nàng đến Phương gia?

Chờ? Chờ ai? Chờ Bệ hạ ?

Chung Niệm Nguyệt một mặt cảm thấy chút hoang đường, nhưng nhịn khóe miệng cong lên.

Ồ.

Thì khi trong lòng ai đó, liền luôn nghĩ gặp đối phương. Đây chính là điều kỳ diệu của việc yêu đương ?

“Chung cô nương?” Phương gia cô nương nghi hoặc nàng.

Chung Niệm Nguyệt gấp giấy , : “Đi thôi.”

Phương gia cô nương cúi đầu liếc , : “Là thư của Chung gia đại công t.ử ?”

Họ đều , Chung Tùy An vì tìm , cố gắng nhẫn nhịn, đường chậm rãi, sợ bỏ lỡ một nơi nào đúng. Thế là cứ kéo dài đến bây giờ, chậm hơn đoàn nhiều, ngay cả Đại hoàng t.ử hôm qua cũng thành công trở về Kinh thành.

Chung Niệm Nguyệt vốn định , nhưng cảm thấy trả lời như công bằng với Chung Tùy An và Tấn Sóc Đế, nàng liền lắc đầu.

Phương gia cô nương kinh ngạc một lúc, nhưng thấy nàng nhắc đến, cũng thức thời hỏi nữa.

Trong Kinh thành , những cô nương giáo dưỡng , đa phần đều là thông minh.

Hôm nay thực Phương cô nương mời, mà là chị dâu của nàng, hiện đang mang thai, cổng lớn dám , cổng trong dám bước, bí bách đến mức sắp phát điên. Mẹ chồng đầu thương xót nàng, mới mời các cô nương trong các phủ đến cùng uống , chuyện, thơ, ném thẻ bình, thả chén theo dòng nước đều .

Các cô nương khác đến từ sớm.

Khi Phương cô nương dẫn Chung Niệm Nguyệt , trong vườn lập tức im lặng một lúc, đó mới cứng nhắc từ từ lên tiếng.

“Chung cô nương đến .”

“Thì là Chung cô nương… Mấy ngày gặp, quả là…” Người đó dường như nghẹn , mới cứng rắn tình nguyện nặn một câu, “Phong thái càng thêm xuất chúng.”

 

 

Loading...