Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 205
Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:11:46
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù lễ cập kê hoành tráng đến mấy. Ngài cũng càng ở tất cả , chải tóc cho nàng đón sinh thần , chứng kiến bộ dáng nàng trưởng thành ...
Đợi Chung Niệm Nguyệt hồn , vai nàng còn sợi tóc nào xõa xuống nữa.
Đây là một b.úi tóc phụ nhân.
Tấn Sóc Đế nhẹ nhàng ấn lên vai nàng, : “Niệm Niệm như , cực kỳ .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chung Niệm Nguyệt sờ sờ chiếc cổ lạnh toát.
Ngài hươu vượn ngài.
“Bưng cho một tấm gương tới.” Chung Niệm Nguyệt .
Chưa đợi gương bưng lên mặt, Tấn Sóc Đế đột nhiên định định chằm chằm dung nhan của nàng, đó bóp cằm nàng, xoay đầu nàng , đó cúi là một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.
Ngài hỏi: “Trẫm hôn nàng, Niệm Niệm sợ ?”
Cả Chung Niệm Nguyệt đều chấn động.
Được lắm!
Khó trách lúc dễ dàng cho qua như , thì chỉ cần trả lời, ngài liền thể tiếp tục hôn , tiếp tục hỏi ! Đặt động cơ vĩnh cửu ở đây đấy ?!
Hôm nay tay chân cung nhân cực kỳ chậm chạp.
Chung Niệm Nguyệt đều ở đó tê rần , bọn họ mới bưng gương lên mặt.
Gương thời cổ đại mờ ảo rõ như nàng tưởng tượng lúc .
Ngược , mặt gương của nó cực kỳ nhẵn bóng rõ nét, thể soi rõ mồn một bộ dáng của con .
Thế là chiếc gương đặt mặt nàng, liền lập tức phản chiếu bộ dáng nàng bất giác khẽ c.ắ.n môi, mi mắt lấp lánh, mà đỏ bừng gốc tai.
Cảm ơn các ngươi , chính cũng thấy hổ .
Chung Niệm Nguyệt một phát úp chiếc gương xuống.
Tấn Sóc Đế ở phía khẽ gọi một tiếng: “Niệm Niệm?”
Chung Niệm Nguyệt: “Không...” Lời đến khóe miệng, lượn một vòng, nàng sống sờ sờ nuốt trở .
Sáo lộ của Tấn Sóc Đế thực sự quá sâu, khiến phòng bất thắng phòng.
Nhỡ nàng “ sợ”, Tấn Sóc Đế liền sẽ , sợ hôn thêm mấy cái nữa thì ?
Chung Niệm Nguyệt liền nặn một chữ: “Sợ.”
xong, nàng Tấn Sóc Đế xong buồn bã. Tình nghĩa rốt cuộc vẫn đặt ở đó mà.
Nàng khô khan liền thêm một câu: “Sợ một chút xíu.”
“Vậy ? trẫm thấy bộ dáng của Niệm Niệm, lý trực khí tráng, đường đường chính chính, gì nửa điểm sợ hãi?”
“...”
Ngược là trách diễn xuất của đủ tinh trạm ?
Chung Niệm Nguyệt đành phí sức nặn hai giọt nước mắt, hai mắt ướt sũng chằm chằm Tấn Sóc Đế : “Ngài xem?”
Tấn Sóc Đế rũ mắt nàng, thấp giọng : “Niệm Niệm ?” Chung Niệm Nguyệt: “Chẳng ? Bệ hạ chọc tức thêm một lát nữa, liền rống lên .”
Tấn Sóc Đế: “Niệm Niệm lê hoa đái vũ, ngã kiến do liên.”
Lời liền đúng vị .
Sao dường như còn gợi lên hứng thú của ngài ?
Chung Niệm Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, trừng mắt ngài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-205.html.]
Tấn Sóc Đế dám thật sự chọc giận .
Ngài từ trong tay cung nhân nhận lấy khăn tay, lau mặt cho Chung Niệm Nguyệt, : “Trẫm nỡ chọc Niệm Niệm chứ? Đã ăn mì trường thọ , cũng chải tóc , trẫm đây liền sai đưa nàng về Chung gia đoàn tụ thế nào?”
Dễ dàng đưa nàng về như ?
Chung Niệm Nguyệt nhịn ngài một cái, : “Không hỏi chuyện bắt cóc ?”
Tấn Sóc Đế: “Không vội, bắt hai tên .”
Bắt ?
Chung Niệm Nguyệt vội hỏi: “Vậy Tướng công t.ử cũng bắt ?”
Tấn Sóc Đế nàng nhiều thêm một cái, chậm rãi : “Nay bắt là thuộc hạ đắc lực và tín mang theo bên , một tên là Mai Nương, một tên là Vũ Húc.” Ngài khựng , đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu Chung Niệm Nguyệt, : “Hai bọn chúng ức h.i.ế.p Niệm Niệm ?”
Túm tóc, đè mặt .
Không sai!
Chung Niệm Nguyệt vốn luôn sợ mách lẻo, càng sẽ cảm thấy ngại ngùng.
Chỉ là nghĩ đến những ngày nàng giam lỏng, cũng ít hành hạ bọn họ, lúc mới mở miệng tô vẽ thêm bọn họ ức h.i.ế.p như thế nào.
Tấn Sóc Đế đợi nàng trả lời, ngài dậy, túm lấy cổ áo của Chung Niệm Nguyệt, tiện thể đem nàng cũng nửa xách nửa đỡ dậy, : “Niệm Niệm về .”
Chung Niệm Nguyệt trong lòng vẫn còn vướng bận Vạn thị, liền cũng vặn vẹo mà gật đầu một cái.
Mạnh công công thấy thế, vội nhận lấy đèn l.ồ.ng bước lên phía : “Lão nô tiễn cô nương xuất cung .”
Chung Niệm Nguyệt ông một cái: “Chân công công khỏi ?”
Mạnh công công vội : “Trời mưa vẫn còn đau, nhưng ...”
Chung Niệm Nguyệt ngắt lời ông : “Thương gân động cốt, vẫn là nên tĩnh dưỡng trăm ngày. Công công cần tiễn nữa, nghỉ ngơi cho , Bệ hạ tùy ý phái hai cấm vệ cho là .”
Nghe đến đây, Mạnh công công lộ vẻ cảm động .
“Đa tạ cô nương quan tâm, cô nương trách tội lão nô, lão nô vô cùng cảm kích ...”
“Ta trách ông gì?” Chung Niệm Nguyệt lắc đầu, “Tặc nhân nếu chuyện ác, tự nhiên là phân biệt lúc nào.”
Nàng : “Bệ hạ, đây.”
Mạnh công công khom bái xuống: “Cung tiễn cô nương.”
Tấn Sóc Đế cũng nhạt, ừ một tiếng: “Ừm.”
Đợi Chung Niệm Nguyệt đều đến cửa , nàng dừng bước, rốt cuộc vẫn đầu , với Tấn Sóc Đế: “Bệ hạ cứ tắm rửa , ngủ một giấc thật ngon .” Nàng nhẹ giọng : “Ta những ngày mất tích, Bệ hạ hẳn là luôn nhớ thương .”
Độ cong nơi khóe môi Tấn Sóc Đế càng sâu hơn.
“Được.” Ngài lên tiếng, “Trẫm Niệm Niệm.”
Chung Niệm Nguyệt ngoài.
Tấn Sóc Đế chỉ phái hai cấm vệ cho nàng chứ?
Bốn cấm vệ khiêng kiệu, sáu cấm vệ canh gác.
Đãi ngộ bực , khác gì chiêu cáo thiên hạ, đối với trẫm quan trọng .
Cỗ kiệu mềm nâng lên, lặng lẽ một tiếng động khỏi hoàng cung, lên đường phố.
Chung Niệm Nguyệt vén rèm lên, thậm chí còn thể thấy binh lính phụ trách tuần tra hoàng thành bất động thanh sắc theo phía , một đội ngũ dài dằng dặc như , áo giáp lạnh lẽo hòa trong màn đêm, dường như từng con cự thú hung hãn hộ vệ phía .