Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:11:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấn Sóc Đế liền cũng cực kỳ kiên nhẫn chờ ở đó.

Ngài đợi Chung Niệm Nguyệt câu giờ, câu qua một lúc một lúc...

Tấn Sóc Đế chỉ bất động thanh sắc nhắc nhở nàng : “Canh giờ còn sớm nữa, Niệm Niệm cần yến tiệc cập kê hoành tráng ngày mai nữa ? Không cần là a, sử quan đều ghi chép từng câu từng chữ . Nếu như Niệm Niệm cần, ngày thế nhân sẽ nghị luận trẫm là hôn quân giữ chữ tín .”

Chung Niệm Nguyệt:?

Ngài như , mời một sử quan, hình như còn tự bê đá đập chân ?!

“Lễ cập kê hoành tráng?” Vạn thị từ trong niềm vui sướng tột độ đột ngột hồn, bà ngẩn ngơ, dường như ngờ lời thốt từ miệng Tấn Sóc Đế.

Hẳn là Niệm Niệm đòi hỏi ? Chuyện còn dính dáng đến cả sử quan nữa chứ?

Vạn thị vốn luôn hiểu rõ tính tình của con gái, nhưng lúc cũng vẫn khỏi kinh hãi.

Bà bất giác khom : “Sao dám phiền Bệ hạ nữa? Chuyến Thanh Châu , e rằng gây ít phiền phức cho Bệ hạ... Thực sự là chúng thần...” Còn đợi bà hết một tràng lời khiêm tốn.

“Niệm Niệm mong chờ ngày hôm nay lâu , Niệm Niệm?” Tấn Sóc Đế lên tiếng .

Nghe thấy lời , trong lòng Vạn thị cũng cổ quái một cái chớp mắt.

Chỉ cảm thấy lời của Bệ hạ, dường như cố ý vô tình để lộ sự mật với Niệm Niệm.

nghĩ Niệm Niệm luôn cung, công cứu giá, Bệ hạ nhiều phần quan tâm che chở và ý cận, ngược cũng thuộc lẽ thường tình...

Lúc Chung Niệm Nguyệt yếu ớt đáp: “Bệ hạ , mong chờ lâu, nhớ nhung lắm, trong mơ cũng đang nghĩ tới.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chuyện Chung Niệm Nguyệt quyết định , liền nhất định sẽ , mảy may để tâm đến ánh mắt và sự cản trở của bên ngoài.

Mà chuyện nàng quyết định , cho dù khác kề d.a.o lên cổ nàng, nàng cũng sợ c.h.ế.t.

Tấn Sóc Đế hiểu rõ điểm .

Cũng chính vì hiểu rõ, ngài liền cảm thấy khoảnh khắc Chung Niệm Nguyệt thu liễm sự giương nanh múa vuốt thực sự đáng yêu cực kỳ.

Vạn thị lúc dần dần bình tĩnh : “Niệm Niệm, con bắt cóc như thế nào, kẻ bắt cóc là ai,... đều rõ ràng từng việc với Bệ hạ, đừng sợ, Bệ hạ minh, nhất định sẽ chủ cho con.”

Vạn thị sợ chuyện phía dính líu đến bí mật hoàng thất, cho nên mới một đoạn lời , cho Bệ hạ , cũng là cho con gái để nàng an tâm.

Chung Niệm Nguyệt vài phần dở dở .

Thôi .

Đây chính là cái cớ để Tấn Sóc Đế đóng gói mang nàng mà thôi.

tâm ý của Vạn thị là thật.

Thế là Chung Niệm Nguyệt ngoan ngoãn lời: “Vâng. Ta , nương yên tâm. Ta hôm nay trở về đột ngột, nhưng vẫn ăn hoành thánh đinh hương nương .”

Vạn thị xong, ngược lộ vẻ vui mừng đậm nét, vội : “Muốn ăn nương tự nhiên sẽ cho con, muộn đến mấy cũng . Đợi Niệm Niệm trở về là thể ăn ...”

Chung Niệm Nguyệt gật gật đầu.

Nàng vốn dĩ cũng định ở phủ Đại hoàng t.ử cùng cha giãi bày nỗi nhớ nhung.

Chung đại nhân và Vạn thị vội vã đến, lúc liền vội vã về.

Một đoàn nhanh cùng đến ngoài cửa phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-203.html.]

Thân vệ phủ Đại hoàng t.ử thấy cảnh , lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Đại điện hạ thực sự dọa c.h.ế.t , chỉ sợ Bệ hạ xử lý thôi.

Bên đến cửa.

Xe ngựa của Chung phủ, và ngự mã của hoàng cung đều dừng ở đó.

Chung đại nhân rốt cuộc vẫn cung cung kính kính lên tiếng : “Bệ hạ xin mời .”

Tấn Sóc Đế nhúc nhích, ngài : “Chung đại nhân xin mời .”

Đổi là quá khứ, Chung đại nhân nhất định sẽ rập khuôn máy móc : “Thần ở vua, dám vua?”

hôm nay môi ông mấp máy.

Cuối cùng hóa thành một câu: “Bệ hạ lệnh, thần to gan.”

Nói xong, còn như trút giận, giẫm mạnh lên bậc đá cửa Đại hoàng t.ử, cứ như giậm chân một đường qua, mới giẫm lên xe ngựa nhà như .

Vạn thị hoang mang ông.

Đủ loại hành vi của Chung đại nhân cứ như trúng tà ...

Lúc chỉ của phủ Đại hoàng t.ử sợ hãi nhẹ, trong lòng liên tục , Chung đại nhân từ khi nào xích mích với phủ chúng ?

Đợi đưa tiễn Vạn thị hai rời .

Tấn Sóc Đế xoay , hai chiếc đèn l.ồ.ng treo ngoài cửa phủ, hắt xuống ánh sáng nhàn nhạt.

Ngài rũ mắt ngưng thị dung nhan của Chung Niệm Nguyệt, thấp giọng : “Trẫm vui.” Ngài khựng : “Niệm Niệm vì hành động lỗ mãng của trẫm, mà xa lánh chán ghét trẫm. Niệm Niệm vẫn nguyện ý theo trẫm tiến cung, đây chính là sự hồi đáp nhất .”

Chung Niệm Nguyệt nhịn nhỏ giọng : “Ai hồi đáp chứ?”

Rõ ràng là ngài sáo lộ quá sâu, cố ý uy h.i.ế.p!

Ngài sợ tương lai sử sách ngài, vì nàng mà trở thành một vị đế vương hồ đồ ?

Tấn Sóc Đế .

Ngài vươn tay : “Niệm Niệm, chúng cũng nên .”

Nói cứ như nàng và ngài mới là một nhà, với Chung gia là hai nhóm .

Chung Niệm Nguyệt trong lòng âm thầm lầm bầm, nhưng vẫn cùng ngài dây dưa quá mức, nàng cẩn thận từng li từng tí đặt lên cổ tay ngài, thấp giọng : “Đêm nay vẫn về phủ, nương sẽ hoành thánh đợi .”

Tấn Sóc Đế khựng , vẫn ừ một tiếng: “Được.”

Nàng cha , ngài tự nhiên thể tận tình bẻ gãy đôi cánh của nàng, để bên cạnh nàng chỉ một ngài.

Nàng đối đãi với ngài đủ ...

Ánh mắt Tấn Sóc Đế khẽ động, đột nhiên một tay lật nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Chung Niệm Nguyệt, đó ôm ngang nàng lên, cứ như đưa lên ngựa.

Chung Niệm Nguyệt lúc ngược chút căng thẳng .

Trong miệng nàng bất giác kinh hô một tiếng, vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy dây cương , sấp lưng ngựa hỏi: “Không xe ngựa ?”

Tấn Sóc Đế giương mắt : “Niệm Niệm, trẫm nhận tin tức của nàng, vô cùng vui mừng, một đường cưỡi ngựa chạy như điên tới đây. Nàng xem, lấy xe ngựa?”

 

 

Loading...