Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 202
Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:11:43
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, Niệm Niệm hôm nay đáp, thì đáp.” Tấn Sóc Đế dường như phân ngoại dễ chuyện.
Chung Niệm Nguyệt khỏi nghi ngờ ngài.
Cứ như dễ dàng cho qua ?
“Hôm nay là sinh thần của Niệm Niệm a, Niệm Niệm gì cũng đều là nên .” Tấn Sóc Đế thấp giọng chậm rãi , giọng điệu phân ngoại dịu dàng.
Ngài ôm Chung Niệm Nguyệt xuống vị trí chủ tọa rộng rãi, đó hướng về phía cung nhân bên cạnh : “Lấy một chậu nước ấm, ướt một chiếc khăn tay mang tới đây.”
Cung nhân vội vàng ngay.
Khăn tay chớp mắt liền đưa đến tay Tấn Sóc Đế, ngài một tay đỡ lấy, đó từ phía vòng cánh tay , bóp nhẹ cằm Chung Niệm Nguyệt, thấp giọng : “Ta lau cho Niệm Niệm một chút.”
Sau đó chiếc khăn tay liền dán lên môi Chung Niệm Nguyệt.
Khăn tay ấm áp, ẩm.
Trong nháy mắt, dường như Tấn Sóc Đế hôn lên .
Chung Niệm Nguyệt trong n.g.ự.c ngài, bất giác khẽ run lên một cái, đó mới cảm nhận Tấn Sóc Đế chậm rãi cử động cổ tay, dùng chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau qua cánh môi nàng. Động tác nhẹ nhàng.
Lau lau, Chung Niệm Nguyệt liền nhịn đỏ mặt.
Thật giống như Tấn Sóc Đế đè trong n.g.ự.c, ép nàng ngẩng mặt lên, hết đến khác, tỉ mỉ cẩn thận từng li từng tí hôn qua môi nàng .
Sự dịu dàng mờ ám như , so với nụ hôn thực sự, còn khiến tay chân tê dại hơn, m.á.u dường như đều lập tức dồn hết lên não...
Cuối cùng, ngoài cửa vang lên âm thanh, tạm thời phá vỡ bầu khí ôn tình quái dị trong phòng.
Tiểu tư chạy một mạch đến ngoài ngưỡng cửa, đầu cũng dám ngẩng, khom lớn tiếng : “Chung, Chung đại nhân dẫn theo phu nhân, vì cớ gì, đến cửa bái phỏng... Kẻ hèn lúc tìm thấy tung tích của Đại điện hạ, liền chỉ to gan đến thỉnh thị... thỉnh thị Bệ hạ...” Nói đến nửa đoạn , giọng đều run rẩy .
Trước đó, còn thật sự cơ hội diện kiến thiên nhan .
Tấn Sóc Đế lúc mới dừng động tác.
Ngài cúi đầu một cái, rõ ràng liếc thấy một chút vẻ vui mừng mặt Chung Niệm Nguyệt.
Tấn Sóc Đế rũ mắt xuống, che giấu màu sắc nồng đậm trong mắt.
Ngài vắt chiếc khăn tay trong tay, lập tức ném trả cho cung nhân bên cạnh, đó vỗ nhẹ lên eo Chung Niệm Nguyệt, thả từ trong n.g.ự.c xuống: “Đi , Niệm Niệm hẳn là nhớ bọn họ .”
Chung Niệm Nguyệt cứng đờ tại chỗ, đó mới vặn vẹo bước chân ngoài.
Tấn Sóc Đế từ phía thấy bộ dáng tay chân lóng ngóng của nàng, trong lòng dám , sợ chọc giận lòng tự trọng của tiểu cô nương, ngày mai cho ngài quả ngon để ăn.
Chung Niệm Nguyệt lúc cảm thấy cả đều cho lắm.
Eo cũng tê tê dại dại, mềm nhũn.
Chân cũng .
Miệng cũng .
Chỉ là Tấn Sóc Đế sai, nàng quả thực là nhớ bọn họ .
Bất luận là khi đến thế giới , chân tình thực cảm chung đụng sinh vài phần tình nghĩa cũng , là từ bọn họ trộm dấu vết của cha ruột để giải nỗi tương tư cũng ... Nàng nhớ bọn họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-202.html.]
Thế là Chung Niệm Nguyệt nhịn xuống chút cảm giác vặn vẹo đó, cố gắng phớt lờ ánh mắt nóng rực mà Tấn Sóc Đế truyền đến từ phía .
Nàng bước qua ngưỡng cửa, xách vạt váy, bước nhanh .
Chung đại nhân và Vạn thị đều lớn tuổi hơn Tấn Sóc Đế, đặc biệt là Chung đại nhân lớn hơn mười mấy tuổi.
Thân thể bọn họ xa xa bằng Tấn Sóc Đế quanh năm thao luyện diễn võ trường cường tráng, cộng thêm trong Kinh thành ai cũng thể phóng ngựa nhanh, thế là lúc bọn họ đến, còn rơi phía Tấn Sóc Đế .
“Niệm Niệm!” Vạn thị từ xa thấy Chung Niệm Nguyệt.
Bà nhịn lộ vẻ mừng rỡ như điên, đó một đường chạy nhanh về phía Chung Niệm Nguyệt: “Con ! Thật nương lo c.h.ế.t !”
Chung Niệm Nguyệt cũng chạy tới, nhưng đợi chạy một nửa, nàng mới nhịn nghĩ.
Tấn Sóc Đế c.ắ.n đau như , sẽ để dấu vết chứ? Nếu như cha thấy, giải thích thế nào?
Chung Niệm Nguyệt đang do dự, liền Vạn thị ôm chầm lấy.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chung đại nhân theo , cũng ôm theo, ngược là nửa ngày tìm cơ hội tay, thế là đành một bên.
Ông giương mắt, là vặn quét thấy ánh trăng, trong sảnh đường , nam t.ử hình cao lớn mặc y phục màu huyền sắc ở đó, đang bất động thanh sắc bọn họ...
Chung đại nhân kẻ ngu ngốc.
Ông tiến cung diện thánh, dò hỏi manh mối tung tích của con gái.
Sau đó trong nhà tin tức, là phủ Đại hoàng t.ử truyền lời đến, thế là ông vội vã cáo lui khỏi mặt Bệ hạ. Rõ ràng ông sớm hơn, vì ... Bệ hạ ở nơi ?
Chỉ thể là ông chân , chân Tấn Sóc Đế liền vứt bỏ uy nghi ngự liễn của bậc đế vương, phóng ngựa một đường chạy như điên, đuổi tới nơi .
đời , gì ai dám khiến Tấn Sóc Đế đến mức độ chứ?
Chung đại nhân lập tức ngẩn .
Tấn Sóc Đế chạm mắt với ông.
Vị đế vương đang độ tráng niên chỉnh ống tay áo, nhanh chậm : “Trẫm còn nhiều chuyện hỏi Niệm Niệm, đêm nay e rằng thể để ái khanh đưa về phủ .”
Tiếng “ái khanh” ngài gọi ngược phân ngoại chân thành, chỉ tiếc lời lọt tai cho lắm.
“Còn e sợ tặc t.ử tính toán khác.” Tấn Sóc Đế , “Hoàng cung tự nhiên là nơi phòng vệ nghiêm ngặt nhất, an nhất .”
Vạn thị nghi ngờ gì khác, liên tục gật đầu, cảm động rơi lệ : “Đa tạ Bệ hạ.”
Cổ họng Chung đại nhân nghẹn ứ.
Ông vốn luôn dạy dỗ trung quân ái quốc...
Bởi vì câu nghẹn trong cổ họng, ngay cả ngọn lửa vô danh khi thấu chân tướng , cũng đè nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tấn Sóc Đế hướng về phía Chung Niệm Nguyệt vươn tay: “Niệm Niệm, thôi.”
Chung Niệm Nguyệt nhúc nhích, nàng tiên lấy khăn tay , lau khóe mắt cho Vạn thị, nhỏ giọng : “Nương đừng nữa.”