Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:50:57
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy .” Tấn Sóc Đế chỉ hai chữ, liền lên tiếng nữa.
Bên Tướng công t.ử cũng nhịn nữa, lên tiếng hỏi: “Ngươi lưu trong xe ngựa của , Bệ hạ sẽ nghĩ thế nào?”
Chung Niệm Nguyệt khựng , : “Sẽ tức giận nhỉ?”
Ngươi là .
Tướng công t.ử mím môi, gõ gõ gõ gõ nhắc nhở: “Vậy ngươi còn về?”
Chung Niệm Nguyệt nghĩ nghĩ: “Ta về gì? Bệ hạ tức giận, tự nhiên là giận ngươi.”
Tướng công t.ử: “...”
Ngược trái đều là đến gánh tội ?
Làm gì đạo lý như ?!
Sắc mặt Tướng công t.ử khống chế vặn vẹo một thoáng, mới sinh sinh vặn trở , khôi phục bộ dạng ốm yếu đó.
Đây chính là tác phong của Tấn Sóc Đế ?
Trong lòng ai thì thôi, một khi , liền vạn phần đều là nàng , ngàn phần đều là của khác? Thật đúng như lời Tô Khuynh Nga , gió bên tai của Chung Niệm Nguyệt , thật sự ngang ngược đến mức độ ?
Tướng công t.ử nhịn nhịn, dịu dàng hỏi: “Ngày thường, Bệ hạ từng tức giận với ngươi ? Ngươi nên , Đế vương ân luôn hạn. Nếu như tiêu xài nhiều , chừng ngày nào đó liền hết.”
“Chưa từng.” Câu trả lời của Chung Niệm Nguyệt súc tích mà lực.
Tướng công t.ử thực sự là... thực sự là từng thấy nào như nàng!
Lý lẽ hùng hồn, rộng rãi thản nhiên, đem sự kiêu ngạo hết lên khuôn mặt xinh đó. Người khác vì Đế vương ân mà nơm nớp lo sợ, nàng ngược cảm giác!
Cứ như nửa ngày, Tướng công t.ử sống bằng c.h.ế.t.
Hắn Tấn Sóc Đế dễ lừa, cho nên khi đến uống một vị t.h.u.ố.c độc, t.h.u.ố.c giảm một nửa, d.ư.ợ.c tính tự nhiên cũng giảm mạnh, chỉ khiến trong thời gian ngắn suy nhược nhiều bệnh mà thôi.
Cho nên, bệnh là bệnh thật.
Hắn hiện giờ mất chăn, mất gối tựa lưng, nương náu trong xó xỉnh, cả xương cốt đều như sắp xóc nát đến nơi .
Hắn dần dần khỏi nghi ngờ, việc lựa chọn dùng phận trở về, là một việc sai lầm lớn .
Nếu lúc đó e sợ thủ đoạn khó lường của Tấn Sóc Đế, thể chủ động đ.â.m đầu , mưu đồ chơi trò đèn thì tối chứ?
Sớm như , thà tiếp tục che mặt ẩn nấp còn hơn...
Tướng công t.ử gì từng chịu khổ sở như ?
Hắn tuy ngày ngày đắm chìm trong thâm cừu đại hận, nhưng luôn là cơm no áo ấm, bên hầu hạ cực kỳ . Dưỡng phụ của cũng hổ thẹn với , rõ ràng phận thấp, mặt cúi đầu rũ mắt... Nữ t.ử thế gian cũng đa phần thích bộ dạng ngụy trang , ngoại trừ mặt Tấn Sóc Đế, xưa nay gì .
Chỉ hôm nay gặp một Chung Niệm Nguyệt...
Tướng công t.ử bình tĩnh đôi chút, đổi cách khác tiếp tục khuyên nhủ Chung Niệm Nguyệt.
Hắn : “Bệ hạ đối xử với ngươi cực ?”
Chung Niệm Nguyệt: “Ừm.”
“Vậy ngươi liền nỡ rời xa Bệ hạ, khiến Bệ hạ trong lòng vui? Là Bệ hạ đối xử với ngươi còn đủ ?” Tướng công t.ử cố gắng động chi dĩ tình hiểu chi dĩ lý.
Chung Niệm Nguyệt thu ánh sáng nơi đáy mắt.
Tự nhiên là .
Chung Niệm Nguyệt để lộ cảm xúc ngoài, càng khinh thường chuyện của và Tấn Sóc Đế với Tướng công t.ử, nàng chỉ : “Ngươi lý.”
Thế là nàng cuốn rèm lên, : “Đi mời Bệ hạ cùng đến đây .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-184.html.]
Tướng công t.ử: “...”
Tấn Sóc Đế là thế nào?
Khoác lớp da quân t.ử mà thôi.
Hiện giờ ngay cả lớp da cũng khoác nữa , liền càng sẽ tùy ý thuận theo một nữ t.ử!
Cấm vệ đáp tiếng , dường như từ miệng Chung Niệm Nguyệt thấy lời vô lý nào cũng cảm thấy kỳ lạ .
Tướng công t.ử ngẩn .
Những trong Hoàng cung lạnh lùng , từ khi nào đổi nhiều như ...
Bọn họ đáng lẽ biến thông, chỉ lời một Hoàng đế, tàn khốc độc ác vô tình...
Ngay trong thời gian Tướng công t.ử phát ngây .
Tấn Sóc Đế cuộn cuốn sách mặt : “Niệm Niệm bảo ngươi đến mời trẫm?”
“Vâng.”
Tấn Sóc Đế: “Ngược còn ba phần lương tâm.”
Đợi khi đoàn nghỉ ngơi giữa đường, Tấn Sóc Đế liền chậm rãi bước đến xe ngựa đó, vén rèm lên, chen chiếc xe ngựa vốn rộng rãi lắm.
Tướng công t.ử hiện giờ là thật sự chen trong góc .
Trước mặt Tấn Sóc Đế, điều đó còn khó chịu hơn cả lúc Chung Niệm Nguyệt ở đây.
Ta chỉ bảo ngươi về chỗ Tấn Sóc Đế!
Ngươi gọi cả Tấn Sóc Đế đến!
Tướng công t.ử thực sự nghiến răng nghiến lợi, nhất thời dám tùy ý mở miệng nữa, nếu chỉ sợ Chung Niệm Nguyệt chuyện gì khiến tưởng tượng nổi.
Tấn Sóc Đế đến khiêm tốn, bao nhiêu lưu ý đến Tấn Sóc Đế từ trong xe giá xuống .
Mạnh công công còn càng xe của xe ngựa đó, cao giọng : “Khởi giá.”
Không bao lâu, xe ngựa liền về phía .
“Đi thêm nửa ngày nữa, liền đến huyện tiếp theo .” Tấn Sóc Đế dường như ý dỗ dành Chung Niệm Nguyệt, liền thấp giọng : “Nơi vài món bánh ngọt đặc sản, là nơi khác hiếm , chúng qua đêm ở nơi , nhưng thể mua chút đồ ăn mang theo ...”
Giọng Tấn Sóc Đế dứt, chỉ thấy vài tiếng “vút v.út”, như tiếng gió, như thứ gì đó x.é to.ạc nửa bầu trung.
Mí mắt Chung Niệm Nguyệt giật một cái, thấy khàn giọng gào lên: “Có thích khách!”
Trong chớp mắt xe ngựa hỗn loạn.
Chung Niệm Nguyệt nhanh ch.óng đưa tay vén rèm, xem thử là tình huống gì, Tấn Sóc Đế biến sắc mặt, ấn lấy mu bàn tay nàng: “Niệm Niệm đừng động.”
Bên ngoài tiếng binh khí vang lên.
Ngựa hí vang.
Có còn khản giọng đau đớn hô một tiếng: “Bệ hạ!”
Đợi khi vén rèm lên nữa.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trên khung xe của ngự tiễn cắm vô mũi tên.
Cấm vệ g.i.ế.c trong khu rừng thưa thớt bên trái, thích khách hẳn là vai trò như t.ử sĩ, bọn chúng thể trốn tránh, thế là liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một phen, cho đến khi đầu rơi xuống đất, mới dẹp yên chiến cuộc.