Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:53:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc bách tính quát: “Thế ? Nàng dám đ.á.n.h nam nhân của nàng ? Phản trời ?”

Người khác nhạo : “Cái ngươi liền hiểu ? Nam nhân của nàng , và quý nhân, ai nhẹ ai nặng?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“... Tự nhiên là quý nhân.”

“Nàng dính phúc khí của quý nhân, quý nhân đó chính là bên cạnh Hoàng đế Bệ hạ a! Cả ngày đắm chìm trong long khí đấy! Vậy nàng chẳng cũng cao hơn nam nhân của nàng một cái đầu ? Đánh thì tính là gì? Còn bắt quỳ xuống !”

Chung Niệm Nguyệt mím môi một tiếng.

Logic vấn đề gì.

Khó trách cổ nhân đều thích dùng chút thứ thuộc về thần phật đạo, để giáo hóa bách tính.

Lúc sách phổ cập đến nhà bách tính bình thường , ngươi đạo lý với bọn họ, chắc thông.

nếu lấy quyền thế quy củ ép một cái, lấy thuyết thần quỷ chấn nhiếp một cái, tự nhiên thể khiến dân thuận tòng.

Chung Niệm Nguyệt dạo một vòng phố, thấy bách tính hiện giờ đều dư lực bắt đầu xây dựng nhà cửa của , chỗ nào hư hỏng nghiêm trọng, liền vài hợp sức tu bổ .

Sau khi như , nàng mới trở về Huyện nha.

Tấn Sóc Đế trong chính sảnh đó, Tri huyện đám đang khom hỏi: “Dám hỏi Bệ hạ long thể an khang ?”

Mấy bọn họ đều hoảng sợ vô cùng, chỉ sợ Bệ hạ ở địa hạt của bọn họ nhiễm chứng bệnh gì. Cho dù chỉ là một căn bệnh nhỏ, cũng đủ để đầu bọn họ giáng xuống họa lớn .

Chung Niệm Nguyệt thấy lời , ngược nhịn một tiếng.

Nhìn xem.

Cho ngài giả vờ .

Mấy tên quan huyện thấy tiếng , đưa tay lau mồ hôi.

Cô nương còn chứ?

Lại ngay đó liền thấy cô nương nũng nịu hỏi: “Bệ hạ hôm nay còn dùng thiện thực ?”

Trong lòng bọn họ buông lỏng, thầm nghĩ thế mới đúng, rốt cuộc vẫn là quan tâm đến Bệ hạ.

Tiếng như , chắc là thấy Bệ hạ nên cao hứng nhỉ?

Lại chỉ Tấn Sóc Đế trong bụng tiểu cô nương kìm nén thứ nước gì.

Ngài nhấc nhấc mí mắt: “Ừm, Niệm Niệm ở đây, trẫm tự nhiên dùng .”

Lời ngược cứ như nàng tú sắc khả xan .

Chung Niệm Nguyệt chút nóng tai.

chuyển niệm nghĩ , , hổ cái gì?

Tấn Sóc Đế sai dọn ghế đến cho nàng, đó mới chuyện với mấy tên quan huyện một lúc.

Đợi khi sắp xếp xong xuôi những chuyện tiếp theo của huyện Giao Giang, Tấn Sóc Đế liền đuổi bọn họ .

Ngài hỏi Chung Niệm Nguyệt: “Niệm Niệm học chút đạo lý, khi đại nạn mắt, nên xử lý đấy như thế nào từ trong đó ?”

Chung Niệm Nguyệt gật gật đầu: “Học một chút.”

Có lẽ Tấn Sóc Đế là một lão sư , mỗi ngài bàn luận chính sự với khác, cũng từng tránh mặt nàng. Thế là nàng nuốt trôi mớ học thức sẵn , liền dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng.

Chung Niệm Nguyệt nhịn : “Hôm đó chỉ thuận miệng bịa cái gì long khí phúc vận, ai ngờ hôm nay lên phố, ngược còn thấy bách tính tưởng thật, và vì thế cuộc sống đổi một bộ dạng khác.”

Thật là kỳ diệu.

Tấn Sóc Đế nhạt giọng đáp: “Ừm, Niệm Niệm bịa một phen , trẫm cũng sẽ sai .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-173.html.]

Chung Niệm Nguyệt hỏi ngài: “Làm gì?”

Tấn Sóc Đế nhạt một cái: “Ngày mai nàng sẽ .”

Lại một ngày trôi qua.

Đã đến lúc phát tiền cuối cùng .

Hôm nay những nữ t.ử đến nhận tiền, sớm xếp hàng ở một chỗ, các nàng đều ánh mắt nóng rực chằm chằm Chung Niệm Nguyệt.

Chung Niệm Nguyệt lờ mờ thể thấy tiếng bàn tán của các nàng.

“Lát nữa gan lớn hơn một chút, nhất định hít thêm vài ngụm khí quý nhân.”

. Hít khí , cũng liền sợ nam nhân của nữa.”

Chung Niệm Nguyệt vài phần dở dở , tuy nhiên vẫn vững vàng ở đó, mặc cho các nàng hít.

thứ hít chẳng qua cũng chỉ là một chút mùi hương liệu dính nàng mà thôi.

Khi các nàng xa, còn liên miệng vui mừng : “Quả nhiên tác dụng, khi hít khí, cảm thấy tai thính mắt tinh hơn nhiều.”

Có một loại hương liệu vốn dĩ tác dụng tĩnh tâm tỉnh não.

Chung Niệm Nguyệt thầm nghĩ.

Nữ t.ử mặt Chung Niệm Nguyệt, từng từng qua.

Không bao lâu, phụ nhân hôm đó đến mặt nàng.

Chung Niệm Nguyệt hạ thấp giọng hỏi nàng : “Hôm nay lấy tiền về, nhà ngươi còn sợ ngươi ?”

Thực việc chia tiền cứu trợ thành nhiều phát, cũng là một cách bảo vệ phụ nữ.

Nếu một lấy hết , khó đảm bảo những kẻ chịu tội lớn, đói đến mức cực hạn mất lý trí, sẽ động thủ cướp tiền, bất chấp tất cả.

mấy ngày nay trôi qua, ăn uống , còn tiền lấy.

Ai cái chuyện ngu xuẩn tổn hại bản đó nữa chứ?

Phải rằng phụ nhân ngày thường cũng là sức lao động, còn gánh vác trách nhiệm chăm sóc con cái, sinh đẻ nữa.

Chỉ là phụ nhân động thủ đ.á.n.h trượng phu, chỉ sợ trượng phu nàng sinh lòng báo thù.

Phụ nhân lúc : “Đa tạ quý nhân, phúc khí của quý nhân theo cả đời đấy, sợ .”

Chung Niệm Nguyệt lúc mới mỉm gật đầu.

Đợi phát tiền xong, nàng liền dậy trở về.

Trên đường trở về, nàng ở trong xe ngựa bên ngoài : “Các ngươi ? Quý nhân là, từ nay về Thanh Châu khó gặp nước lớn nữa!”

Chung Niệm Nguyệt khỏi đầu Tấn Sóc Đế: “Chuyện lấy chuẩn chứ?”

Tấn Sóc Đế nhạt giọng : “Trẫm hưng tu thủy lợi ở nơi , chuyện liền giao cho trưởng nàng .”

Chung Niệm Nguyệt: “...”

Thật ngài!

Chính là xây cho chút đập lớn, khơi thông kênh rạch chứ gì.

điều cũng nhất định thể đảm bảo gặp thủy tai a.

Người đời đều .

 

 

Loading...