Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:53:47
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấn Sóc Đế buồn véo má nàng một cái.

Sau đó đưa tay về phía Sử quan : “Đưa đây, trẫm xem thử.”

Sử quan miễn cưỡng đưa lên, : “Thần theo kịp, liền chỉ ghi chép đại khái một chút, khi trở về sẽ chép .”

Chung Niệm Nguyệt cũng hùa theo vươn dài cổ.

Khoan .

Tại đem hình ảnh Tấn Sóc Đế ôm eo giữ c.h.ặ.t, đều dùng vài nét b.út phác họa ? Ngài đang ký họa tốc độ ở đây đấy ?

Thứ cũng thể lưu truyền hậu thế?

Chung Niệm Nguyệt trừng mắt bức vẽ giấy, đưa tay giật lấy: “Cái cần.”

Tấn Sóc Đế dáng cao, sải tay tự nhiên cũng dài hơn, ngài khẽ nhấc tay, liền tránh sự tranh đoạt của Chung Niệm Nguyệt. Ngài : “Vẽ tồi, vài phần thần vận.”

Sử quan tiếng mừng rỡ như điên, trong lòng cũng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một dài.

May mà vị cô nương phận tôn quý, khác biệt lớn so với khác, cho nên cô nương đến tìm , liền mạo hiểm cần nghĩ ngợi đáp ứng.

Phải rằng lúc mới bước phòng, Bệ hạ lên tiếng, còn dọa bùm một tiếng quỳ xuống.

Hiện giờ coi như yên tâm .

Sử quan vội khom : “Bệ hạ, thần dám nhận. Thần còn nhiều thiếu sót, mong Bệ hạ chỉ giáo thêm.”

Tấn Sóc Đế trong lòng kìm nén ba phần bực buồn , lúc liền rắp tâm ức h.i.ế.p Chung Niệm Nguyệt, ngài ném tờ giấy đó , mặc cho Sử quan hai tay đỡ lấy, đó ngài mới đưa tay nhẹ nhàng phác họa qua mày mắt của Chung Niệm Nguyệt: “Lông mày của Niệm Niệm sinh càng hơn, cứ như nhẹ nhàng nhướng lên một chút, như núi xa mờ ảo.”

“Mặt nhỏ hơn một chút.” Ngài nhẹ nhàng bóp cằm Chung Niệm Nguyệt.

Chung Niệm Nguyệt trừng mắt ngài, nhưng đầu qua .

Sử quan còn đáp ứng vô cùng nghiêm túc: “Vâng , thần ghi nhớ .”

Chung Niệm Nguyệt há miệng : “Bệ hạ cũng bảo Trương đại nhân ghi chép chút đồ ? Ghi chép cái tác dụng gì?”

Tấn Sóc Đế ấn lấy cánh môi nàng, mắt ngay cả chớp cũng chớp một cái: “Vậy Niệm Niệm tìm đến ghi chép cái gì?”

Chung Niệm Nguyệt: “Ưm, ưm...”

Ngón tay Tấn Sóc Đế phác họa hình dáng đôi môi nàng, : “Môi của nàng cũng nên đầy đặn hơn một chút...”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sử quan tiếng, còn thật sự ngẩng đầu lên cẩn thận quan sát.

Ánh mắt Tấn Sóc Đế rơi xuống , giọng đột nhiên ngưng bặt, tiếp tục nữa. Tấn Sóc Đế lúc mới bộc lộ một phần đổi sắc mặt nhanh ch.óng của Đế vương.

Tấn Sóc Đế thu ý , trầm giọng : “Thôi bỏ , ngày ngày chung đụng với nàng là trẫm, ngoài trẫm , ai thể vẽ nàng chứ? Cứ như , ngươi mang ngoài chép một bản.”

Niệm Niệm xinh như , thể để kẻ khác chằm chằm, nhúc nhích hồi lâu chứ?

Sử quan vội khom : “Vâng , Bệ hạ ngày xưa là tay vẽ đan thanh lừng danh trong Kinh thành, thần vốn kém xa Bệ hạ, luận về sự quen thuộc càng bằng. Thần xin cáo lui .”

Tấn Sóc Đế ừ một tiếng: “Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-168.html.]

Chung Niệm Nguyệt lúc cảm thấy đúng lắm .

Tấn Sóc Đế giữ c.h.ặ.t lấy nàng, vuốt ve đuôi mày, ấn ép cánh môi nàng, nếu nàng còn thể từ đó nếm vài phần ý vị xâm lược thuộc về nam tính trưởng thành, nàng ngu ngốc ?

Chung Niệm Nguyệt chút hoảng hốt.

Để xoa dịu sự hoảng hốt , nàng vội vàng đưa tay ôm lấy cánh tay Tấn Sóc Đế, dùng sức kéo xuống, nhưng kéo thế nào cũng nhúc nhích.

Chung Niệm Nguyệt đành há miệng, c.ắ.n ngài một cái.

Sử quan lui khỏi gian trong, liền cảm thấy lờ mờ thấy Tấn Sóc Đế “hít” một tiếng.

Ai còn dám c.ắ.n Bệ hạ thành?

Sử quan trong lòng kinh hãi, cũng dám kỹ, cảm thấy lờ mờ hình như hiểu điều gì đó, chút dám hiểu. Thế là vội vã lui ngoài.

“Niệm Niệm là ch.ó ? Trẫm xem răng của nàng nào.” Tấn Sóc Đế hề buông , ngược bóp mặt Chung Niệm Nguyệt, một tay vạch miệng nàng , thật sự sờ hai cái lên chiếc răng trắng nhỏ của nàng.

Thế thì còn quá đáng hơn cả ấn miệng.

Cứ như bóc lớp vỏ kẹo đầu tiên, xâm nhập sâu hơn .

Chung Niệm Nguyệt ép tựa khuỷu tay ngài, c.ắ.n ngài một cái.

“Ta về ngủ đây.” Nàng hung dữ .

“Nàng quấy rầy giấc mộng của trẫm tỉnh , bản ngược về ngủ ? Niệm Niệm, ai bá đạo lý lẽ như nàng chứ?” Tấn Sóc Đế thấp giọng .

Chung Niệm Nguyệt:?

Rốt cuộc là ai lý lẽ?

Ngài còn giữ lấy sờ răng !

Chung Niệm Nguyệt: “Bệ hạ tưởng ? Vừa ngài ‘sợ trẫm đáp ứng nhận nợ ’, điều chứng minh lúc những lời đó, Bệ hạ thức ? Từ lúc bước cửa, Bệ hạ ? Lại còn hổ trách quấy rầy giấc mộng của Bệ hạ!”

Tấn Sóc Đế khẽ thở dài một tiếng: “... Phải. Trẫm hiểu rõ tính tình của nàng, nàng là chịu thiệt thòi, trẫm lấy y phục của nàng, nàng nhất định từ chỗ trẫm nghĩ cách chiếm món hời .”

Chung Niệm Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.

Đáng hận là nàng còn nghiêm túc như !

Chung Niệm Nguyệt nghi ngờ ngài: “Sẽ là Bệ hạ cố ý với lúc mơ hồ mới đáp ứng khác, lừa c.ắ.n câu chứ?”

Khóe mày đuôi mắt Tấn Sóc Đế vẫn còn vương ý dịu dàng, ngài Chung Niệm Nguyệt, nhanh chậm : “Niệm Niệm nghĩ trẫm như , trong lòng trẫm ngược một phần đau lòng.”

Chung Niệm Nguyệt: “Vừa đ.â.m giá nến, đều đau lòng .”

“Phải, .” Tấn Sóc Đế đáp tiếng, một bên đưa tay véo má nàng, “Nàng để trẫm xem thử.”

“Không mà xem, .”

“Không .” Trong chuyện , Tấn Sóc Đế ngược vô cùng cứng rắn, ngài giữ lấy Chung Niệm Nguyệt, nâng mặt nàng lên. Chỉ là ánh đèn đủ sáng, cũng rõ lắm. Thế là ngài cao giọng: “Mạnh Thắng, thắp hết đèn lên.”

 

 

Loading...