Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:01:54
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hướng về phía giống như chạy về hoàng cung.

Đợi khi Chung Niệm Nguyệt đến nơi, nọ cũng truyền lời trong cung , từng tầng từng tầng, đưa đến mặt Tấn Sóc Đế.

Lúc Tấn Sóc Đế ngủ.

Mạnh công công do dự một lát liền quyết định chủ ý, ông đến bên mép giường, thấp giọng gọi: “Bệ hạ.”

Tấn Sóc Đế để ý đến chuyện mặc kệ, ông luôn báo lên.

Bên Chung Niệm Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, gần như lùi xa năm trượng.

Bởi vì càng đến gần, liền càng thể cảm nhận nhiệt độ nóng rực của ngọn lửa, giống như khắc tiếp theo sẽ nuốt chửng lấy .

chặn bọn họ , lúc vẫn đang cẩn thận đ.á.n.h giá Chung Niệm Nguyệt.

kinh ngạc?

Chỉ vì Chung cô nương xuất trình vật đó, chính là vật Tấn Sóc Đế đeo bên hông khi còn là Hoàng t.ử. Phàm là thần t.ử sống lâu một chút ở kinh thành, ai là từng thấy.

Nghe đồn đó là do Tấn Sóc Đế tự cầu từ trong chùa về. Khi đó một lớn một nhỏ hai chiếc lá vàng, một chiếc do Tấn Sóc Đế tự đeo , còn chiếc thì tặng cho Tiên đế. Khi đó Tiên đế bệnh nặng, thấy vui mừng, hết lời khen ngợi Tấn Sóc Đế khi đó chí thuần chí hiếu, từ đó Định Vương vốn coi trọng nhất , trở thành kẻ bại trận ngai vàng.

Hắn vội thu liễm suy tư, thầm nghĩ thật sự nghĩ quá xa .

Lần cứu hỏa , liền cứu bao lâu.

Hương Đào đều cảm thấy tê chân .

Bên trong xách thùng vội vàng chạy , nhếch nhác : “Viện phía đông cháy hình thù gì nữa …”

Chung Niệm Nguyệt vội hỏi: “Vậy ? Chu cô nương ?”

Những chợt thấy trong đêm tối, ánh lửa, đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ xinh như , khỏi nín thở, ngay đó mới : “Chưa từng… từng thấy.”

Chung Niệm Nguyệt khựng , : “Ta đợi thêm một lát.”

từ bên trong rút ngoài ngày càng nhiều.

Ngọn lửa đó ngày càng lớn.

Khi Tấn Sóc Đế đến, ánh lửa chiếu rọi dung mạo Chung Niệm Nguyệt đỏ rực, càng nổi bật mi mắt nàng tinh xảo xinh , giống vật phàm gian.

Mọi đầu , chỉ thấy một cỗ xe ngựa tiến gần.

Ngay đó rèm trướng động đậy, một nam t.ử dáng ngọc thụ lâm phong từ đó bước xuống, dung mạo ngài tuấn mỹ, giận tự uy, khiến thấy liền nhịn mà kinh hồn bạt vía. Ngài đến bên cạnh Chung Niệm Nguyệt, ôm ngang eo nàng, bế nàng khỏi cửa Chu phủ.

Nam t.ử cầm đầu tuần vệ kinh thành , kinh ngạc quỳ xuống.

“… Bệ hạ.”

Tấn Sóc Đế cũng , chỉ bế Chung Niệm Nguyệt lên xe ngựa, sai đ.á.n.h xe ngựa rời .

“Quân t.ử bức tường sắp đổ, Niệm Niệm hiểu đạo lý ?” Tấn Sóc Đế trầm giọng .

Ngài dường như tức giận tột độ, dường như chua xót tột độ, ánh mắt sâu thẳm : “Nếu một ngày, trẫm rơi cảnh ngộ như , Niệm Niệm cũng sẽ đợi trẫm ngoài cửa phủ như , lâu rời ?”

Mạnh công công từng thấy dáng vẻ của Tấn Sóc Đế.

Há miệng, hòa giải cũng thốt lời, chỉ đành lắp bắp một câu: “Bệ hạ thiên hoàng quý trụ, thể rơi cảnh ngộ như ?”

Chỉ là một ai để ý đến Mạnh công công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-121.html.]

Chung Niệm Nguyệt vẫn cánh cửa lớn của Chu phủ, lòng càng thêm chìm xuống.

Nàng ủ rũ : “Nếu ngày đó, ai còn ở ngoài cửa phủ đợi chứ? Vậy liền trong cứu ngài .”

Sắc mặt Tấn Sóc Đế sầm xuống, gần như bóp lấy cằm Chung Niệm Nguyệt, cưỡng ép nàng ngẩng đầu lên , hỏi nàng, nàng đang ?

Tấn Sóc Đế kìm .

Ngay cả mặt cũng biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Ngài chỉ về phía Mạnh công công, : “Mạnh Thắng, phái xem thử.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Mạnh công công lời.

Ý của Bệ hạ chính là đích hỏi đến chuyện Chu gia bốc cháy .

Mạnh công công cẩn thận lui ngoài xe ngựa, nhường gian cho hai Chung Niệm Nguyệt.

Rất nhiều dám thẳng thánh nhan, vì so , khuôn mặt của Mạnh công công ngược trở thành một tấm biển hiệu mà nhiều nhận hơn.

Ông bước lên , vệ quân gánh vác trách nhiệm cứu hỏa liền nhận ông.

“Mạnh công công?”

Mọi kinh hãi cỗ xe ngựa phía , thầm nghĩ hèn chi quỳ xuống hô “Bệ hạ”.

Nhất thời những cứu hỏa khỏi sức hơn nhiều.

Chiếc xe nước bằng gỗ gần như vây kín cửa Chu phủ đến mức nước chảy lọt.

Chờ đợi luôn là dài đằng đẵng.

Chung Niệm Nguyệt nửa đêm giật tỉnh giấc, vốn dĩ cũng ngủ ngon, liền đành tựa vách xe ngựa, để tiết kiệm chút sức lực.

Chỉ là vách xe cứng nhắc, khó tránh khỏi cấn đau.

Chung Niệm Nguyệt lắc lắc đầu, đang định đổi tư thế, Tấn Sóc Đế liền đưa tay lót gáy nàng, : “Đến gấp như , ngay cả tóc cũng từng chải.”

Chung Niệm Nguyệt lời sửng sốt, ngược đột nhiên nhớ điều gì.

Nàng đầu Tấn Sóc Đế, đó nhịn một tay móc lấy vạt áo Tấn Sóc Đế, kinh ngạc : “Bệ hạ cũng đến vội vàng ?”

Cho nên mới ngay cả vạt áo cũng buộc kỹ.

Tấn Sóc Đế rũ mắt ngón tay nàng một cái, ừ một tiếng: “Phải.”

“Vì ?”

“Nàng xem?”

Chung Niệm Nguyệt chần chừ một lát, thấp giọng : “Là vì bẩm báo Bệ hạ, Chu phủ bốc cháy, mà đang ở cửa Chu phủ ?”

Tấn Sóc Đế lúc mới đưa tay, nắm lấy cổ tay Chung Niệm Nguyệt, : “Tự nhiên. Nếu gầm trời , hôm nay chỗ bốc cháy, ngày mai chỗ đ.á.n.h , đều để trẫm nửa đêm từ giường Cần Chính điện thức dậy, vội vã chạy đến ?”

Chung Niệm Nguyệt ngơ ngác ngài.

Kẻ từ đến nay trời sợ đất sợ như nàng, lúc mới một phần ngượng ngùng, : “Vất vả cho Bệ hạ .”

Yết hầu Tấn Sóc Đế chuyển động, , thứ trẫm cầu là một câu vất vả.

 

 

Loading...