Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:01:50
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại liên quan gì đến Tam hoàng t.ử?

Chung Niệm Nguyệt chép miệng, nhưng vẫn cúi đầu, một bên cũng đưa tay sờ sờ vật đó. Đó là một mặt dây chuyền hình chiếc lá đ.á.n.h bằng vàng, đeo bên hông, liền thành đồ trang sức bên hông. Trên đó cũng ký hiệu gì, ngay cả một chữ “Lệnh” cũng , tệ nhất cũng nên khắc chữ “Uy vũ” lên chứ.

Chung Niệm Nguyệt sờ sờ chiếc lá vàng.

Đem miếng ngọc bội suýt chút nữa khắc hỏng cũng lấy , : “Bệ hạ, qua .” Nói xong, nàng cũng cúi buộc cho Tấn Sóc Đế.

Tấn Sóc Đế rũ mắt xuống, rơi b.úi tóc của nàng.

Ngài bấm đầu ngón tay, nhịn xuống d.ụ.c vọng véo má nàng.

Chung Niệm Nguyệt thẳng lưng lên: “Ây da, mệt c.h.ế.t , buộc , Bệ hạ tự buộc .”

Tấn Sóc Đế: “…”

Ngài khựng một lát, ngay đó bất đắc dĩ một tiếng, liền thật sự tự buộc lên. Phần bụng ngón tay của ngài nhanh liền sờ thấy hoa văn khắc đó, khỏi lên tiếng hỏi: “Chữ khắc là ý gì?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chung Niệm Nguyệt : “Chính là ý thiên hạ nhất .”

Ngón tay Tấn Sóc Đế khựng , ngước mắt nàng chằm chằm: “Vậy ? Niệm Niệm thật sự nghĩ như ?”

Chung Niệm Nguyệt: “Ừm ừm ừm!” Nàng : “Bệ hạ tặng lá vàng tín vật, việc gấp thể dùng. Ừm, tặng ngọc cho Bệ hạ, cũng thể tín vật… Chính là, chính là ngày , ngày nào đó Bệ hạ đến Chung phủ tìm , nhất định ngoài. Đang ngủ trong chăn, cũng ngoài.”

Lời thề quả thực là quá nặng a!

Có thể khiến một đang ngủ say gian nan bò khỏi chăn, điều nổi bật sự quý giá của nó bao!

Tấn Sóc Đế nắn nắn miếng ngọc bội mài giũa thô ráp, hoa văn khắc giống như quỷ vẽ bùa , trầm giọng : “Niệm Niệm nhớ kỹ lời .”

Chung Niệm Nguyệt trong xe ngựa một lúc, uống của Tấn Sóc Đế, lúc mới nhớ hỏi: “Bệ hạ từ Quỳnh Lâm yến đến, gì trở ngại ?”

“Trở ngại gì?” Tấn Sóc Đế nhạt giọng , “Yến tiệc như , vốn dĩ cũng sẽ do Hoàng đế đích chủ trì, chẳng qua là vài quan viên bồi tiệc mà thôi. Trẫm giữ Hoàng t.ử , đối với tân khoa Tiến sĩ mà , là vinh quang tột bậc .”

Chung Niệm Nguyệt hai tay bưng chén , xoay một vòng, : “Không đúng a, Bệ hạ đến Quỳnh Lâm yến?”

Tấn Sóc Đế khựng : “…”

Tấn Sóc Đế lên tiếng : “Mạnh Thắng, hỏi xem Chu phu nhân thế nào ? Nếu cần lấy t.h.u.ố.c, liền phái lấy. Kẻo cứ kéo dài, trẫm còn cùng đợi ở đây.”

Mạnh công công đáp lời, vội vàng vén rèm ngoài.

Chung Niệm Nguyệt khỏi : “Vất vả cho Bệ hạ .”

Tấn Sóc Đế: “Nàng , cũng hai câu dễ .”

Nàng sờ sờ cái túi bên hông, : “Bệ hạ , mua kẹo cho Bệ hạ ăn.”

Tấn Sóc Đế: “…”

“Còn đợi bao lâu nữa, bằng xuống mua kẹo.” Chung Niệm Nguyệt xong liền vén rèm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-117.html.]

Tấn Sóc Đế hỏi nàng: “Nàng đợi đến khi nào?”

“Đợi đến khi thái y kết luận , rốt cuộc là thể chữa thể chữa… Bệ hạ về nghỉ ngơi ?” Động tác của Chung Niệm Nguyệt khựng .

Thần sắc mặt Tấn Sóc Đế khó đoán, chỉ : “Trẫm về nghỉ ngơi , đó nàng liền cầm kẹo mua cho trẫm, chia cho Thái t.ử ăn ?”

Sao còn âm dương quái khí lên ?

Chung Niệm Nguyệt chớp chớp mắt, nhưng ngược cũng hiểu , khẩu khí , liền Thái t.ử thật sự với ngài chuyện cưới nàng, mà Tấn Sóc Đế hiển nhiên là đồng ý lắm.

Không đồng ý mới chứ.

Chung Niệm Nguyệt ngọt ngào : “Tự nhiên là , đồ cho Bệ hạ, liền chỉ cho một Bệ hạ, cũng sẽ chỉ cho Bệ hạ.”

Đám cấm vệ canh gác bên ngoài xe ngựa , đều khỏi giật giật mí mắt, thầm nghĩ Chung cô nương thật sự quá dỗ . Trên đời lời ý thì nhiều, nhưng đến mức khiến vui vẻ, còn dám mặt Bệ hạ, thì quả thật là ít càng ít.

“Bệ hạ ở đây đợi , lấy kẹo hẵng .” Chung Niệm Nguyệt xong, liền nhảy xuống xe ngựa.

Tấn Sóc Đế thấy động tác của nàng, vốn dĩ nhíu mày, chút suy nghĩ liền đưa tay vớt lấy eo nàng, kẻo nàng cẩn thận ngã. Chỉ là rốt cuộc kịp, liền chỉ sượt qua vạt váy của nàng.

Chung Niệm Nguyệt tiếp đất vững vàng, xách váy lên, liền gọi Hương Đào: “Đi.”

Bóng dáng nàng lưu loát, khác hẳn với . Vừa bước , ngay cả vạt váy cũng bay lên.

Tấn Sóc Đế thu tay về, chậm rãi , khóe miệng bất giác nhếch lên. Đây là cô nương ngài dốc lòng kiều dưỡng.

“Đi theo.” Ngài .

Lập tức liền hai cấm vệ xa gần theo Chung Niệm Nguyệt.

Bên Kỳ Hãn cũng chút mất kiên nhẫn .

Hắn nhớ Chu gia Đại phòng lão gia, phụ hoàng hết lời khen ngợi là giữ trong sạch, cẩu thả với , nay bổ nhiệm ngoài Thanh Châu, ngày nếu về triều, tất nhiên sẽ đề bạt trọng thần. Chu gia Nhị lão gia cũng là một nhân vật mang tài danh từ thuở thiếu thời, nay đang việc ở Công bộ.

Sao Nhị phu nhân trong phủ, khiến khó chịu như ?

“Điện hạ hẳn là đang ở Quỳnh Lâm yến chứ? Lại vì chuyện trong nhà thần phụ, đích giá lâm, thật khiến chúng thần hoảng sợ…”

Kỳ Hãn ngắt lời bà : “Ngươi sai, bản cung thực chất còn việc quan trọng trong . Đã đưa thái y đến, liền cũng lưu nhiều. Trong phủ cần hoảng sợ, là Chu đại nhân phụ hoàng coi trọng, bách tính xưng tụng, kết thiện duyên. Lại biểu và Chu cô nương trong phủ là khuê trung mật hữu, giao tình sâu đậm như , thể bỏ mặc quan tâm?”

Nói xong, cũng thèm xem Nhị phu nhân sắc mặt , lập tức vung vạt áo, dậy ngoài.

Ngực Nhị phu nhân phập phồng hai cái, ngay đó mới bình tĩnh .

đầu hỏi: “Tam cô nương ?”

Hạ nhân : “Vẫn đang chải chuốt ạ.”

Nhị phu nhân vung khăn tay: “Còn chải chuốt cái gì nữa? Người mất . Đáng đời nó cơ duyên như tỷ tỷ nó… Lại Đại cô nương ngày thường bồi tiếp là quý nhân nào, chắc là Thái t.ử chứ?”

 

 

Loading...