Hoàng Hậu Chạy Trốn - Chương 150
Cập nhật lúc: 2025-02-11 20:06:24
Lượt xem: 101
Bùi Tấn ngày ngày rời cung, Thái Thượng Hoàng cũng có nghe nói, tò mò con dâu tương lai là thần thánh phương nào, bèn phái người theo dõi một cách trắng trợn, Bùi Tấn không thèm để ý.
Đêm ngày mười lăm tháng hai, cuối cùng Lãnh Hoài An đã hỏi thăm rõ ràng tình hình, trở về bẩm báo Thái Thượng Hoàng.
“Thượng Hoàng, gần đây bệ hạ ngày ngày lưu luyến gần Phó trạch, đón người xong lại đến biệt uyển, nàng kia nô tỳ không nhìn rõ, mang theo mũ có rèm, lén lút…”
“Lén lút?” Thái Thượng Hoàng nuốt nước miếng, lắp bắp kinh hãi.
“Nam chưa cưới nữ chưa gả, quang minh chính đại nói chuyện yêu đương, vì sao phải lén lút?”
Lời ông còn chưa dứt, đối diện với ánh mắt âm u ảm đạm của Lãnh Hoài An, một suy nghĩ không tốt nảy trong tim.
Im lặng một hồi lâu, Thái Thượng Hoàng giận tím mặt, vỗ bàn hét lớn: “Mau, mau tuyên Bùi Tấn tới cho trẫm!”
“Thằng nhóc thúi, thằng nhóc thúi, không biết xấu hổ, khó trách dụ ta làm bia đỡ đạn thay nó, thì ra là làm ra hành vi xấu xa…” Thái Thượng Hoàng giận đến nỗi đi xung quanh trước bàn, hận không thể cắt đứt suy nghĩ của Bùi Tấn.
Bùi Tấn vội vàng về cung chưa kịp thay quần áo đã nghe triệu, đành nhanh chóng chạy đến tẩm cung của Thái Thượng Hoàng.
Một chân bước vào nội điện, nghênh đón một quyển sổ con bay tới mặt.
Bùi Tấn nghiêng đầu, sổ con bay xẹt qua mũi chàng, lập tức cắm vào khe hở của song cửa sổ.
Không thể không nói, nhiều năm như vậy vẫn có thể giữ nguyên nhãn lực này, thần xạ năm đó đúng là danh bất hư truyền.
Nếu chàng không tránh, chắc cánh mũi còn bị gọt mất một miếng thịt.
Làm thật à?
Hai đời làm vua đã dưỡng thành hoàng uy cuồn cuộn quanh thân.
Bùi Tấn giũ áo, sắc mặt xanh mét cất bước vào, liếc nhìn mớ hỗn độn trên đất, ngước mắt nhìn bóng dáng của Thái Thượng Hoàng, cạn lời hỏi: “Người phát điên gì vậy?”
“Ta phát điên?” Thái Thượng Hoàng vịn bàn dài, trợn mắt giận dữ: “Bùi Tấn, ngươi là đồ khốn không biết xấu hổ!”
Thái Thượng Hoàng đưa mắt nhìn xung quanh, tìm vật gì đó còn có thể đập được, cuối cùng giận quá mà chạy đến trước bức tường, lấy bảo kiếm treo trên đó ra, muốn c.h.é.m Bùi Tấn.
Cung nhân luống cuống ôm chân ông lão.
Thái Thượng Hoàng bị ghìm lại, tức đến nỗi trợn trắng mắt, lạnh lùng móc mỉa Bùi Tấn: “Tiểu thư khuê các tốt đẹp ngươi không chịu, lại thích thê tử của cử nhân? Ngươi ném hết thể diện của trẫm rồi!”
Trong đầu Bùi Tấn như đất bằng nổi sấm sét, kinh ngạc: “Người nói cái gì?”
“Ngươi đừng có giả vờ!” Thái Thượng Hoàng đá chàng vài cái, định đá các nội thị đi, nhưng những nội thị này lại lao lên từng đợt, bao vây Thái Thượng Hoàng.
“Cả ngày ngươi cứ lén lút đến cửa sau nhà người ta, đón người đến biệt uyển Lương Viên, các người làm gì? Trẫm giục ngươi thành hôn, ngươi lại tạo ra chân mệnh thiên nữ gì đó, ra sức khước từ, làm xiếc đã đời không phải yêu đương vụng trộm sao, ngươi đang làm gì vậy? Nếu là cô nương đàng hoàng e là ngươi đã sớm đón vào cung rồi!”
“Lãnh Hoài An đã phái người hỏi thăm, Trịnh thị kia tuy lớn hơn anh mấy tuổi, nhưng xinh đẹp, phu quân nàng ta sức khỏe không tốt, nếu không phải yêu đương vụng trộm với phụ nữ có chồng, ngươi sẽ đến nỗi lén lút sao?”
Bùi Tấn nghe xong, một hồi lâu sau cuối cùng cũng hiểu ra, Thái Thượng Hoàng nghi ngờ chàng và Trịnh thị vụng trộm.
Bùi Tấn tức đến nỗi mặt lúc đen lúc xanh, tức n.g.ự.c không thở được.
“Người nói linh tinh cái gì vậy!”
Tim như lăn vào chảo dầu, chàng nâng bước đi lên trước, xách Lãnh Hoài An lên, sắc mặt giận dữ nói: “Ngươi cái lão hồ đồ này, ngươi đi hỏi thăm được Trịnh thị xinh đẹp, sao lại không hỏi thăm ra nhà người ta có một nữ nhi như hoa như ngọc…”
Thái Thượng Hoàng và Lãnh Hoài An đồng thời bị trấn áp.
Cơ thể Lãnh Hoài An mềm nhũn, gần như không thở được, run rẩy nói: “Có hỏi thăm… Nhưng nữ nhi người ta còn nhỏ mà… Hơn nữa, nếu thật sự là nữ nhi, vì sao ngài phải lén lút, ngài không quang minh chính đại được sao?”
Bùi Tấn giận quá hóa cười, ném y ngã ra đất: “Kéo xuống, phạt hai mươi đại bản!”
Lãnh Hoài An nhanh nhẹn lật người, dập đầu như giã tỏi: “Tạ bệ hạ long ân, tạ bệ hạ long ân...”
Thái Thượng Hoàng làm loạn tạo thành trò hề, cực kỳ ngượng ngùng chống cằm, chậm chạp hỏi Bùi Tấn: “Mà, con thật sự không lừa phụ hoàng đấy chứ?”
Bùi Tấn cực kỳ giận, chống eo cười như không cười trợn mắt với ông: “Hoàng hoa khuê nữ như hoa như ngọc, con lừa người làm chi?”
“Vậy vì sao con phải lén lút?”
Bùi Tấn hít một hơi, hung dữ liếc xéo nhìn Lãnh Hoài An đang co rúm, giải thích với phụ thân: “Tuổi nàng còn nhỏ, hơi nhát gan, con phải dụ dỗ chứ? Chờ dụ dỗ đến khi nàng cam tâm tình nguyện thì mới cưới về.”
Thái Thượng Hoàng nhạy bén nắm được trọng điểm, tròng mắt đảo một vòng: “Tuổi còn nhỏ? Nhỏ bao nhiêu…”
Bùi Tấn nuốt nước miếng, không dám nhìn qua, chàng mất đi vài phần tự tin: “Còn chưa cập kê…”
Thái Thượng Hoàng đơ người một lúc, tiện tay cầm mũ thái giám bên cạnh lên, nhắm vào mặt Bùi Tấn mà ném tới: “Ngươi đúng là cầm thú, nhỏ như vậy mà ngươi ra tay được hả? Khó trách phải lén lút!”
Lần này Bùi Tấn không né, để mặc ông ném trúng.
Sáng sớm hôm sau, Bùi Tấn thị triều xong về Ngự Thư Phòng, khi thay quần áo định rời cung không ngờ lại thấy Lưu Đồng vội vã vào điện bẩm báo: “Bệ hạ, hiệu thuốc truyền tin đến, nói Phó cô nương bị bệnh, hôm nay chưa tới hiệu thuốc.”
Bùi Tấn hơi đau lòng: “Nghiêm trọng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-chay-tron/chuong-150.html.]
Lưu Đồng trầm ngâm nói: “Theo thám tử ở Phó phủ báo lại, hành động như thường, sáng sớm vẫn thỉnh an cha mẹ, chỉ là sau khi thỉnh an liền trở về khuê phòng, chưa từng ra ngoài.”
Bùi Tấn yên tâm, nghĩ nếu là nguyệt sự tới chắc không tiện ra ngoài, chàng xoa cái mũi đau nhức, trong lòng không hiểu sao lại sinh ra đôi phần mất mát.
Kiếp trước sau khi nàng gả vào hoàng cung, hai người gần như không tách rời một phút nào.
Mỗi ngày không nhìn thấy nàng, trong lòng như bị mất miếng thịt.
Sống lại trở về mười lăm năm, chàng gần như vùi mình vào việc triều chính, không phải bận việc chỉnh đốn triều cương thì là chinh chiến tứ phương, không có chiến tranh thì đến biên cảnh chỉnh đốn biên phòng. Kiếp trước dựa vào Lý Huân giúp chàng khơi thông hàng hải, kiếp này chàng đều tự làm hết những việc đó. Chính là vì chờ nàng cập kê là có thể yên tâm ở cạnh nàng dài lâu.
Lần này không gặp nàng, trong lòng thấy kì lạ.
Bùi Tấn đi quanh Ngự Thư Phòng mấy vòng, thật sự không chịu nổi nữa, chàng bèn rời cung tới Phó phủ.
Vì để tiện hẹn hò cùng Phó Nhiêu, chàng đã mua một tòa nhà bên cạnh Phó gia.
Sắc xuân dào dạt, mầm lá xanh non nhao nhao nhô đầu ra từ cành cây, trăm hoa đua nở, hương thơm nịnh mũi.
Bùi Tấn đứng trên hành lang, lẳng lặng nghe động tĩnh cách một bức tường.
Sau giờ ngọ, ánh nắng chói lòa, từ bên kia truyền đến tiếng sột soạt.
Không lâu sau, liền nghe thấy tiếng nói nhẹ nhàng của Phó Nhiêu, nàng chỉ huy Đào Nhi đặt thang gỗ để hái hoa.
Đúng là Phó Nhiêu đã tới nguyệt sự, nhưng mà sở dĩ nàng không tới hiệu thuốc lại là vì nụ hôn kia của Bùi Tấn.
Gần một tháng này, nàng và Bùi Tấn ở chung sớm tối, lòng chỉ coi chàng là người lớn trong nhà.
Bận nghiên cứu chế tạo các loại dược hương nên đúng là nàng đã coi nhẹ chuyện nam nhân này đối xử tốt với mình.
Cũng quá tốt rồi, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, không thể bắt bẻ. Nàng chỉ cho là chàng luôn đối nhân xử thế như vậy, đối xử với ai cũng thỏa đáng.
Nụ hôn hôm kia đã hoàn toàn đánh vỡ mọi ảo tưởng của nàng.
Chàng phải thích nàng, mới có thể đối xử tốt với nàng bằng bất cứ mọi giá.
Trong lòng nàng không được tự nhiên, hoảng loạn, sợ hãi, không thể tưởng tượng nổi.
Nàng liên tục nói với mình, Bùi Tấn có tư dung xuất chúng, tính cách điềm tĩnh, không thể thích nàng, nhưng nụ hôn kia, dịu dàng ướt át, đến giờ vẫn như đặt giữa trán nàng.
Chàng lớn hơn nàng mười lăm tuổi, không thể nào.
Cha và mẫu thân sẽ không đồng ý.
Bình tĩnh xem xét, việc buôn bán dược hương càng làm càng lớn, nàng rất không muốn bỏ, nhưng nếu tiếp tục như vậy nữa phải làm sao?
Vân Mộng Hạ Vũ
Trằn trọc hai hôm, Phó Nhiêu quyết định giao phương thuốc cho Bùi Tấn, thứ nhất là coi như cảm ơn chàng, thứ hai, chỉ cần một phần lời cũng có thể mang lại nguồn thu cuồn cuộn không dứt cho Phó gia.
Ngày mười chín tháng hai này, Phó Nhiêu sai Chung ma ma dẫn Đào Nhi đến hiệu thuốc trước, báo việc này cho quản sự.
Quản sự lập tức đưa tin tức về hoàng cung.
Bùi Tấn cầm hộp gấm Phó Nhiêu đưa tới cửa hàng, sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.
Hộp gấm là hai mươi phương thuốc nàng hao hết tâm sức nghiên cứu chế tạo ra.
Cực kì quý giá, đổi lại là người khác, đây chắc chắn là phương thuốc bí mật không truyền ra ngoài.
Nàng cứ như vậy mà đưa cho chàng, chỉ cần một phần lời.
Cuối cùng nàng cũng nhận ra tâm tư của chàng.
Khoảng thời gian tiếp theo, Phó Nhiêu không ra ngoài, Bùi Tấn không gặp nàng được nên không buồn ăn uống, suy nghĩ hồi lâu, chàng đã nghĩ ra cách.
Ngày ba tháng ba, tết Thượng Tị, ánh sáng mặt trời đẹp đẽ, cỏ mọc chim bay, ở nhà cả một mùa đông, nên cô nương gia đều đi du xuân vào ngày này.
Thái Thượng Hoàng từ chối tất cả nữ nhi các quan vào cung, lại không thể làm chậm trễ nhân duyên của các cô nương ấy, vì thế sai Hoàng Thành Tư tổ chức tiết xuân mộc ở ngoại ô Thanh Sơn Tự, cũng tiện cho quyền quý kinh thành kết thân.
Không cần thiệp mời, kể cả dân thường, ai cũng có thể đến.
Hương khói của Thanh Sơn Tự nhiều, hàng người bái phật dâng hương không dứt.
Phía đông của chùa còn có một rừng trúc rậm rạp, rừng trúc chạy dài đến hồ Yến Tước, sông núi tươi đẹp, xanh um tươi tốt.
Người người đều ra khỏi thành từ sáng sớm đến Thanh Sơn Tự dâng hương, cầu nguyện ở ao phóng sinh, đến cửa chùa phía đông, dọc theo đường hẹp quanh co, đi phía sau hồ Yến Tước, hoặc thả chén trên nước trong rừng trúc, lấy văn thơ để kết bạn, hoặc đánh mã cầu ở trại nuôi ngựa ở phía trước hồ Yến Tước, hoặc chơi thuyền.
Khung cảnh hoa khoe đua thắm, cảnh sắc tráng lệ.
Vốn Phó Nhiêu không định ra ngoài, khoa khảo sắp tới, Trịnh thị kiên quyết muốn đến Thanh Sơn Tự xin điềm lành cho Phó Luân, nàng đành đi cùng.
Trước khi ra cửa, Trịnh thị còn trang điểm chải chuốt cho nàng.
“Qua hai tháng nữa con cũng cập kê rồi, phải quyết định hôn sự cho con, con còn nhớ Trần Hành không? Hiện giờ hắn nhậm chức ở Thái Y Viện, trở thành thái y, sư phó sư mẫu con đưa tin tới, cố ý muốn kết hôn sự này…”