Hoàng Hậu Chạy Trốn - Chương 137
Cập nhật lúc: 2025-02-08 21:23:01
Lượt xem: 76
Phó Nhiêu tập mãi thành quen, lặng lẽ mở mắt, trong điện thắp đèn đồng, tuy ánh sáng ngăn cách bởi hoàng trướng, nhưng nàng vẫn có thể thấy rõ ràng ánh mắt kinh ngạc của Hoàng đế.
Phó Nhiêu cười khúc khích, nghiêng người mỉm cười nhìn chàng: “Nhìn chàng kìa, cũng là người từng làm phụ thân vài lần rồi, sao còn đờ người ra vậy...”
“Con đạp mạnh thật...” Cú đá đó đạp vào tận đáy lòng chàng.
Phó Nhiêu mím môi cười: “Nhi tử mà, tất nhiên phải mạnh rồi...”
Mặt Hoàng đế ngẩn ra, mặc dù lòng kích động, song cũng sợ thất vọng, chàng thực sự mong đó là một nhi tử.
Chàng cẩn thận sờ cái bụng nhô lên của nàng, khàn giọng hỏi: “Thật sao?”
Phó Nhiêu cười: “Mạch tượng của nữ nhi và nhi tử sẽ khác nhau, hồi mang thai Bổn Bổn, thiếp ở Miêu Cương cũng gặp vài vị phụ nhân mang thai, thiếp sờ mạch tượng thấy khác biệt, mạch tượng của đứa bé này giống của nhi tử, mà bệ hạ cũng biết đấy, cách một lớp da bụng, đâu nhìn thấy được gì, nói chung ngày con chào đời mới biết…”
Hoàng đế gật đầu, xua đi những suy nghĩ phức tạp trong lòng, chàng bỏ tay khỏi bụng nàng, ôm Phó Nhiêu vào lòng, nét mặt đau lòng: “Năm đó Bổn Bổn cũng làm phiền nàng như thế này sao?”
Phó Nhiêu nghe vậy, hốc mắt nàng chợt cay cay, năm ấy ở Đàm Châu và Miêu Cương, thật sự rất vất vả.
Nàng của khi ấy luôn cảm thấy trong lòng như thiếu mất miếng thịt, chẳng hay là đang nhớ thương điều gì.
Năm xưa không biết, cứ ngỡ mình đã thôi để tâm đến chàng, đến bây giờ khi mang thai lần nữa, nàng mới ngộ ra rằng, năm ấy mình đang nhớ nhung cha của đứa bé, mong chàng có thể cùng nàng tận hưởng niềm vui lẫn đắng cay mà con mang đến biết nhường nào.
“Bổn Bổn rất ngoan, con hiếm khi làm phiền thiếp...” Nàng nghẹn ngào.
Hoàng đế nhắm mắt lại, lòng đau đớn khôn xiết, rũ mắt nói: “Bổn Bổn biết phụ thân nó không ở bên cạnh, nên đau lòng thay mẫu thân...”
Ba năm ấy, chung quy vẫn là sự hối hận và nỗi đau trong lòng hai người.
Nếu có kiếp sau, chàng tuyệt đối sẽ không để nàng chịu đựng khổ cực như thế này.
Vân Mộng Hạ Vũ
Những ngày về sau, hàng ngày Hoàng đế chỉ đến tiền đình thị triều hai canh giờ, thời gian còn lại chàng đều bầu bạn cạnh Phó Nhiêu và Bổn Bổn.
Phó Nhiêu ngủ, chàng sẽ ôm Bổn Bổn đọc sách tập viết, Phó Nhiêu tỉnh dậy, chàng lập tức buông con ra, đi bầu bạn với Phó Nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-chay-tron/chuong-137.html.]
Nhị Công chúa và Tam Công chúa thường xuyên đến chơi, Hoàng đế cũng dốc lòng dạy bảo các nàng.
Đầu tháng Tư, kỳ thi mùa xuân kết thúc, Phó Khôn mười lăm tuổi đỗ tiến sĩ, danh tiếng nổi hơn trước đây.
Chỉ hơn nửa năm ngắn ngủi, Phó Khôn đã chững chạc hơn rất nhiều, sau khi làm quốc cữu, trọng trách trên người càng ngày càng nặng nề, tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người cậu, Phó Khôn muốn làm chỗ dựa cho tỷ tỷ mình, cậu không thể để Phó Nhiêu đơn độc chống đỡ trong cung, cậu muốn nói cho Hoàng đế rằng còn có huynh đệ chống đỡ cho tỷ tỷ.
Quả nhiên cậu không khiến người đời thất vọng, lúc Lễ bộ công bố bảng vàng, tên cậu xuất hiện nổi bật, khoảnh khắc ấy, mọi áp lực được phóng thích, lệ trào khoé mắt.
Ngay sau đó, kim kiện truyền lô(*) vào ba ngày sau.
(*)Truyền lô: xướng danh những người thi đỗ.
Tân khoa tiến sĩ đều chờ đợi bên ngoài điện Phụng Thiên, các quan viên sao chép bài thi lại, xếp hàng ngay ngắn ở hai bên kim điện đọc bài thi, người đọc bài là nội các đại học sĩ, có điều phần đáng chú ý là bài thi của ai được đọc đến, người đó có khả năng trở thành nhất giáp(*) tam nguyên nhất.
Nếu Hoàng đế lười biếng, nghe xong vài bài thi không nghe nữa thì cho phép nội các đọc mấy bài rồi tiện tay định ra Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa.
Đại thần nội các biết Hoàng đế để tâm đến tiểu cữu tử, tất nhiên người đầu tiên sẽ đọc bài thi của Phó Khôn.
Nhưng Hoàng đế biết cây cao hơn rừng ắt bị gió quật(*), yêu cầu tất cả đại thần đọc hết toàn bộ bài thi.
(*)Nguyên văn của câu này là “Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi”, ý nói nhân vật tài hoa hơn người dễ bị đố kỵ và chỉ trích.
Đợt thi này đọc từ ban sáng đến khi trời tối, sau cùng các đại thần nội các cũng tranh cãi vì tam giáp.
Phó Khôn vẫn đứng thứ nhất với tài hoa xuất chúng.
“Bệ hạ, Phó Khôn văn chương thạo đời, lập ý sâu xa, liền mạch lưu loát, quả là thiên tài, có thể đứng đầu nhất giáp!”
Sau khi Hàn Huyền và Trình Khang đọc qua văn chương của Phó Khôn, hai người đều cực kỳ tán thưởng.
Có điều đại thần nội các mới nhậm chức, Hộ bộ Thượng thư Chương Tri Khách lại cho rằng tuy Phó Khôn đưa ra mấy điều lại trị(*) tốt nhưng khó thực hiện được, nên nhường cho bài văn chặt chẽ và giản dị khác xếp hạng nhất.
(*)Lại trị: chỉ tác phong và thành tựu chính trị của quan lại thời xưa.
Chương Tri Khách là người thực tế, y không nghĩ rằng một thiếu niên mười mấy tuổi có thể làm Trạng Nguyên.