Khi nghe tin Hoàng đế giá lâm, Liễu Quý tần không hề vui mà trái lại còn ưu phiền.
Vì sao lại triệu Hoàng đế đến đây?
Trước kia ngóng sao, nhìn trăng, chỉ mong Hoàng đế để mắt tới mình, nhưng mà bây giờ lại cảm thấy tình thế không ổn.
Nàng ta chỉ thấy bóng người mặc hoàng bào, bước nhanh qua bậc cửa với sắc mặt trầm như nước, Liễu Quý tần gấp đến nỗi té từ trên giường xuống, chẳng quan tâm chỉnh sửa dung nhan, nơm nớp lo sợ dập đầu.
“Thần thiếp thỉnh an bệ hạ…”
Nàng ta nói xong, hoang mang rối bời nhìn về phía sau Hoàng đế.
Hoàng đế thấy vậy dừng bước, cũng theo ánh mắt nàng ta nhìn lại, đôi mày anh tuấn cau chặt: “Nàng nhìn cái gì?”
Liễu Quý tần mong chờ nhìn Hoàng đế, thân như cành liễu, nàng ta run rẩy nói: “Bệ hạ, thần thiếp không khỏe, muốn xin Hoàng hậu xem bệnh cho thần thiếp...”
Hoàng đế nghe vậy nhướng mày, tức giận nói: “Làm càn!”
“Hoàng hậu có thân phận gì? Nàng dám để nàng ấy khám bệnh cho nàng à? Đây là phạm thượng, người đâu…”
“Bệ hạ, bệ hạ…” Liễu Quý tần vội vàng bò tới trước, ôm lấy chân Hoàng đế, nước mắt lưng tròng nói: “Bệ hạ, thần thiếp nói sai, thần thiếp lỡ lời, là Hoàng hậu nương nương không câu nệ tiểu tiết, nguyện ý bắt mạch cho thiếp thân, nói là tích lũy ca bệnh, phong phú kinh nghiệm, để giúp nàng ấy viết sách… thần thiếp mới… mới sinh ra ảo tưởng…”
Hoàng đế vẫn rất tức giận, đạp nàng ta ra: “Đó là Hoàng hậu lễ hiền hạ mình (*), không có nghĩa là nàng có tư cách để nàng ấy khám bệnh!”
(*) Lễ hiền hạ mình (礼贤折节): Kính trọng, khiêm tốn đối xử tốt với người hiền.
Chàng kiêu ngạo ngồi ở chủ vị, lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng ta: “Trẫm niệm tình thân thể nàng không khỏe, sẽ không đánh nàng, nhưng tội này không thể tha thứ, truyền chỉ, Liễu Quý tần phạm thượng, giáng xuống làm tần, phạt bổng lộc nửa năm!”
Liễu Quý tần nghe xong cả người mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất, sắc mặt suy sụp, không thốt nên lời.
Mấy năm nay Hoàng đế không để mắt tới hậu cung, Liễu gia và nàng ta lui tới cũng giảm dần, nàng ta hoàn toàn dựa vào bổng lộc trong cung để sống, Hoàng đế phạt nàng ta nửa năm bổng lộc chính là muốn mạng nàng ta.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi bớt giận, Hoàng đế bắt đầu suy ngẫm, chẳng phải Liễu Quý tần vẫn luôn bình an vô sự, thế mà lại trông mong Hoàng hậu đến thăm?
Chàng truyền Tôn Chiêu đi tra xét vài người cung nữ, sau khi biết được sự thật, Hoàng đế không khỏi tròn mắt kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoang-hau-chay-tron/chuong-124.html.]
Các phi tử trong hậu cung đều đang tìm mọi cách để lấy lòng Hoàng hậu sao?
Chu đáo, thận trọng đưa tặng vài thứ do mình tự làm thì không tốt sao, lại phải giả bệnh?
Hoàng đế xoa trán, liếc nhìn Liễu Quý tần đang khóc lóc thảm thương, thế mà lại nảy sinh chút đồng cảm.
Hoàng đế rời khỏi cung Mẫn Nghiên, sai người đến điện Khôn Ninh để báo trước, ám chỉ Phó Nhiêu rằng chàng sẽ về cung, có thể giải tán các cung phi khác.
Các cung phi tản đi, Phó Nhiêu đón Hoàng đế vào cung, Hoàng đế kể lại chuyện của Liễu Quý tần, Phó Nhiêu cũng dở khóc dở cười.
Buổi tối, phu thê hai người đang cởi áo tháo đai lưng, muốn vui vẻ thì nào ngờ ngoài điện truyền đến tiếng khóc đứt quãng, Phó Nhiêu thấy lạ, đẩy Hoàng đế ra, choàng lại xiêm y gọi cung nhân dò hỏi.
“Người nào đang ồn ào?”
Tiểu Kim Tử hầu hạ trả lời.
“Hồi bẩm nương nương, chẳng phải hôm nay Liễu tần nương nương ăn nhiều trái cây ướp đá nên bị đau bụng sao? Không cẩn thận để cho Tam Công chúa nhìn thấy, Tam Công chúa trộm ăn hết số còn lại, đến đêm thì nôn mửa, tiêu chảy rất dữ, Liễu tần nương nương bế Công chúa ở ngoài điện cầu kiến nương nương, nô tỳ cho người đi mời thái y và bảo Liễu tần nương nương trở về, nhưng Tam Công chúa lại nôn ra m.á.u ở thiền điện...”
Phó Nhiêu nghe đến đây, đã không màng đến Hoàng đế nữa, vội vén rèm, xuống giường.
“Đưa người đến Tây trắc điện, bổn cung sẽ đi xem Tam Công chúa ngay bây giờ.”
Tất nhiên Hoàng đế không vui, nhưng nghĩ nữ nhi mình đã nôn ra máu, đành phải bỏ qua.
Chàng cùng Phó Nhiêu chỉnh trang sạch sẽ rồi đến trước trắc điện.
Trong dược phòng, Tam Công chúa được đặt trên một chiếc giường nhỏ, sắc mặt trắng bệch, hơi thở thoi thóp, Liễu tần quỳ một bên kinh hoảng, không ngừng lau nước mắt.
Nàng ta thấy đế hậu nắm tay mà đến, một bên nước mắt không ngừng, một mặt liều mạng dập đầu.
“Thần thiếp có tội chết, không dám quấy nhiễu bệ hạ và Hoàng hậu, chỉ vì tình trạng của Anh Nhi không tốt, thần thiếp bất chấp tính mạng van nài Hoàng hậu cứu lấy nàng…”
Phó Nhiêu không nhìn nàng ta mà trực tiếp ngồi trên ghế gấm trước giường, xem xét tình hình của Tam Công chúa.
Hoàng đế thấy Liễu tần lải nhải liên hồi, phất tay: “Trẫm sẽ tính sổ với nàng sau!” Ý bảo nàng ta quỳ sang một bên, ngồi xuống bên giường để xem xét Bùi Anh.