Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 99: Đồ Ngu Ngốc

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:43:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng của Mộ Dung Trần khẽ vang lên, trầm thấp và nhẹ nhàng như từ l.ồ.ng ngự-c dội , nhưng như một làn sóng nhẹ nhàng va l.ồ.ng ngự-c Hoa Mộ Thanh, khiến nàng gạt dư âm .

 

Hoa Mộ Thanh mắt , chợt thấy Mộ Dung Trần, khi thật sự !

 

Nàng hề , ở bên cạnh, Quỷ Nhị tuy mặt vẫn đơ như gỗ, nhưng trong lòng sớm chấn động đến mức khó tin!

 

Chủ t.ử nhà hôm nay nhiều hơn cả một năm cộng !

 

Nhất là khi Tống Hoàng Hậu mất, mà chủ t.ử vẫn thể như ?! Cô nương tên Hoa Mộ Thanh , quả thật đơn giản!

 

Mộ Dung Trần một lúc, vẫn nghiêng như thể đang sát tai nàng, khẽ giọng kể những gì ám vệ tra , Trữ Tư Tuyền cố tình khiêu khích Tư Không Lưu, bày mưu tính kế nàng , còn Hoa Nguyệt Vân thì đang ngấm ngầm bày mưu ngược Trữ Tư Tuyền thế nào.

 

Nghe đến đây, Hoa Mộ Thanh mới hiểu .

 

Hóa tên bẩn thỉu Vương Phong đó, vì xuất hiện ở Tụ Hoa Đình.

 

Tuy tiệc xuân của Hầu phủ là chiêu đãi bộ giới quý tộc kinh thành, nhưng khách đến từ tầng lớp khác đều sắp xếp ở những nơi khác .

 

Ví dụ như Tụ Hoa Đình , chính là nơi để các tiểu thư công t.ử trẻ tuổi đến tuổi kết hôn gặp gỡ, trò chuyện nảy sinh tình cảm.

 

Còn các Hoàng T.ử và đại thần quyền quý thì ở một khu vực riêng biệt.

 

Phu nhân thế gia, xếp ở một nơi khác.

 

 

 

Vương Phong nổi tiếng là kẻ tiếng , tuyệt đối thể sắp xếp ở Tụ Hoa Đình. Vậy mà hôm nay ngang nhiên dẫn đến đây.

 

Không cần nghĩ nhiều, rõ ràng là do Tư Không Lưu bày trò!

 

Hoa Mộ Thanh khỏi bật , giọng mang theo sự châm biếm: “Ta đ-ánh giá quá cao cái đầu của Tư Không Lưu . Trữ Tư Tuyền rõ ràng cố tình tính kế , hề . là đồ ngu ngốc!”

 

Mộ Dung Trần ngờ nàng thẳng thắn mắng Tư Không Lưu như , ngạc nhiên. Hắn liếc nàng một cái nhưng chỉ thấy nét mặt nàng chút tình cảm, chỉ tràn đầy khinh miệt.

 

Hắn lặng im một thoáng, khẽ nhếch môi, bật tiếng: “Trữ Tư Tuyền tính kế để đắc tội với Bổn Đốc, nếu thật sự Bổn Đốc ghét bỏ, mất tước vị thế tập, thì cái danh ‘Tiểu Hầu Gia’ , chẳng sẽ rơi tay Tư Không Lam ? Hừ.”

 

Nghe đến đây, Hoa Mộ Thanh càng Mộ Dung Trần bằng con mắt khác.

 

Chỉ một câu “đắc tội với ”, mà thể khiến mất cả tước vị? Thế lực như thế, hẳn là đủ sức lay chuyển cả Triều Đại Lý !

 

Nàng kìm , liếc thêm nữa.

 

Mộ Dung Trần nhướng mày: “Sao ? Cảm thấy thương xót cho trong lòng ngươi ?”

 

“……”

 

Hoa Mộ Thanh thản nhiên thu ánh mắt về: “Nếu Trữ Tư Tuyền dám giở trò với , thì cũng nên lường hậu quả.”

 

Mộ Dung Trần khẽ : “Vậy ngươi định gì?”

 

Hoa Mộ Thanh liếc Vương Phong ở phía vẫn còn trơ mắt chằm chằm về phía nàng, lạnh lùng : “Ve sầu bắt ve, chim sẻ rình , Trữ Tư Tuyền mưu tính , Hoa Nguyệt Vân cũng đang ngấm ngầm mưu tính nàng . Hừ, sẽ là con rắn hoa độc, nuốt chửng cả lũ bọn họ!”

 

Quả thật là một con rắn hoa nhỏ tàn độc!

 

Một tiểu cô nương hề che giấu sự sắc sảo và độc địa của , đúng khẩu vị của Mộ Dung Trần!

 

 

 

Hắn đưa chén rư-ợu lên môi, một nữa, ánh mắt lạnh nhạt quét về phía .

 

Ngay đó, một ám vệ lặng lẽ rời .

 

Hoa Mộ Thanh thì dậy, ghé sát mấy câu bên tai Mộ Dung Trần cũng rời một tiếng động.

 

Động tác và thần thái giữa hai , trông chẳng khác nào đôi tình nhân mật, nhưng lấy nửa phần vượt quá giới hạn nam nữ.

 

Triều đình Đại Lý vốn phong khí cởi mở, nữ nhân cũng thể triều quan, nhưng dẫu vẫn còn những điều kiêng kỵ.

 

Hành động mật của Mộ Dung Trần đối với Hoa Mộ Thanh, những khiến danh dự khuê nữ của nàng tổn hại, mà ngược còn khiến nàng thêm phần quyến rũ mê .

 

Đặc biệt là khi hai họ đều sở hữu nhan sắc khuynh thành khuynh quốc, lúc kề cận chuyện khiến bao ánh mắt đỏ hoe vì ghen tị!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-99-do-ngu-ngoc.html.]

 

Nam nhân thì ghen tức, nữ nhân thì càng đố kỵ!

 

Nếu Mộ Dung Trần mang gương mặt yêu nghiệt đủ để gây họa quốc gia, nhưng là một thái giám, thì chỉ sợ Hoa Mộ Thanh giờ sớm ánh mắt oán độc của đám nữ t.ử “chọc ch-ết” !

 

Trong đó, chỉ Vương Phong là duy nhất, khi chứng kiến cảnh Mộ Dung Trần đối đãi với Hoa Mộ Thanh như , sinh một loại suy nghĩ khác.

 

Một mỹ nhân như thế, thể để một thái giám phung phí vô ích?

 

Không bằng để Vương Phong , đích “dạy dỗ” một phen, còn phát hiện mùi vị tuyệt diệu nào khác!

 

 

 

Nghĩ như , trong lòng càng thêm sục sôi yên!

 

Thấy Hoa Mộ Thanh rời , còn Mộ Dung Trần vẫn yên tại chỗ, nóng ruột lập tức đuổi theo!

 

vườn trong phủ Khai Quốc Hầu vô cùng rộng lớn, khỏi Tụ Hoa Đình, nhanh ch.óng lạc đường.

 

Đang lúc vò đầu bứt tai, bỗng một tiểu đồng trẻ tuổi chạy đến, tươi hỏi: “Vương công t.ử đang ? Tiểu nhân là hầu trong phủ Khai Quốc Hầu, thể dẫn đường cho công t.ử.”

 

Vương Phong vốn rõ Hoa Mộ Thanh theo hướng nào, đang do dự nên trả lời , thì chợt phía hai nha ngang qua, bàn tán...

 

“Tiểu thư đến Tô Hương Các ?”

 

“Cửu Thiên Tuế Điện hạ lỡ đổ rư-ợu lên váy nàng, nên nàng y phục.”

 

Mắt Vương Phong sáng rực lên — đồ ?!

 

Hắn lập tức sang tên tiểu đồng: “Dẫn đến Tô Hương Các!”

 

Tiểu đồng sững : “Vương công t.ử, Tô Hương Các là nơi dành riêng cho các tiểu thư…”

 

“Ta bảo thì ! Lắm lời gì nữa!” — Nói , còn bực bội đá cho tiểu đồng một cái.

 

Tên tiểu đồng đau điếng, đành vội vàng giả lả, cúi đầu dẫn đường về phía Tô Hương Các.

 

Chỉ một lát khi họ rời , Tư Không Lam cũng bước tới với vẻ mặt đầy nghi hoặc, hỏi hầu bên cạnh: “Ngươi Tứ tiểu thư của Hoa phủ mời đến Tô Hương Các ?”

 

Tên nô tài cũng vẻ mặt khó hiểu, suy nghĩ một chút chợt mờ ám: “Chắc là ngưỡng mộ phong tư tuấn tú của thiếu gia đấy ạ!”

 

Tư Không Lam bật ha hả, đầu về phía Tụ Hoa Đình, lẩm bẩm: “Hôm nay thấy Trữ Tư Tuyền?”

 

 

 

Tên nô tài lắc đầu: “Có lẽ sang chỗ Tiểu Hầu Gia .”

 

Tư Không Lam lạnh: “Hừ, cũng tính toán đấy. Mà thôi, chỉ cần nàng việc, lấy tước vị, thì ban cho nàng cái chức thị cũng .”

 

Những lời , chẳng khác nào năm xưa Tư Không Lưu từng hạ nhục Hoa Mộ Thanh, quả nhiên là ruột thịt!

 

Chủ tớ họ trò chuyện, cũng rảo bước về phía Tô Hương Các.

 

Chẳng bao lâu , Hoa Nguyệt Vân cũng cùng nhóm tiểu thư, phu nhân ngang qua.

 

Nàng ngây thơ đầy vẻ tò mò hỏi phu nhân Khai Quốc Hầu đang đầu nhóm: “Phu nhân, hoa Túy Kim Hương thật sự là kỳ hoa đến từ Tây Vực ạ? Hoa nở tỏa hương thơm nồng nàn? Ta biểu tỷ , ngay cả trong hoàng cung cũng đấy!”

 

Phu nhân Khai Quốc Hầu mỉm gật đầu: “ , cũng là tình cờ thôi, ngờ Tứ tiểu thư cũng chuyện , đúng là khó giấu bí mật.”

 

Trữ Thu Liên ánh mắt Hoa Nguyệt Vân, lờ mờ cảm thấy điều gì đó .

 

lúc cũng chỉ đành mỉm phụ họa: “Phu nhân thể giấu , là hội thưởng hoa, thì tất nhiên thưởng thức hoa nhất.”

 

Vừa dứt lời, từ Tụ Hoa Đình cũng một đám đông rầm rộ bước .

 

Thì là đám công t.ử tiểu thư tham gia tiệc xem mắt cũng rời khỏi đình, dẫn đầu là Mộ Dung Trần với dáng vẻ lười biếng, vận áo bào tím yêu mị đến ch.ói mắt.

 

Mọi lập tức hành lễ, chỉ thấy uể oải phất tay: “Được , tùy tiện . Đám nữ nhân lải nhải nhức đầu quá, Bổn Đốc thật sự chịu nổi. Mau, gọi cái tiểu nha đầu của đến, cùng Bổn Đốc thưởng cảnh xuân hiếm ở phủ Khai Quốc Hầu .”

 

Nói xong, Quỷ Nhị sớm sai , đưa Hoa Mộ Thanh rời trở chỗ .

 

Loading...