Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 97: Tức Ch-ết Hắn!
Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:43:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện nay, chỉ hoàng tộc, đến cả Đỗ Thiếu Lăng cũng xem là bậc cháu chắt của Mộ Dung Trần. Có thể thấy địa vị của trong triều đại Đại Lý tôn quý đến mức nào.
Kiếp , Hoa Mộ Thanh vẫn luôn hiểu vì tiên hoàng coi trọng Mộ Dung Trần đến thế.
Sau mới đoán , lẽ là vì là một thái giám, nên dù trao quyền lực lớn đến , cũng thể tranh đoạt giang sơn với hoàng thất.
Tiên hoàng cần một cái bia ngắm, một thể răn đe những đại gia tộc đang nhòm ngó hoàng quyền, đồng thời cũng đủ sức trấn áp các thế lực đang manh nha nổi dậy.
Mà một khả năng tranh quyền như Mộ Dung Trần, chính là lựa chọn nhất.
… Mộ Dung Trần, liệu cam tâm?
Nghĩ đến đây, mặt nàng thoáng hiện chút thất thần.
Mộ Dung Trần liếc tiểu cô nương phía , khẽ mỉm , gật đầu: “Cũng , thôi.”
Giọng điệu như là với Hoa Mộ Thanh, cũng chẳng rõ là ý gì tựa như đang bảo nàng nên bước , đừng trốn mãi phía .
Lại xem trò của nàng ?
Tiếc , nàng còn là kẻ si tình ngốc nghếch từng yêu say đắm Tư Không Lưu nữa!
Hoa Mộ Thanh hồn, khẽ mỉm , chậm rãi ngẩng đầu.
Khi ánh mắt nàng mở , hàng mi dài như cánh bướm phượng tung bay. Nàng từng bước từng bước bước từ phía Mộ Dung Trần.
Nhan sắc rực rỡ như hoa đào hoa lê đầu xuân, từ lên như thắp sáng dần lên giữa vườn xuân ngập tràn rực rỡ, khiến tất cả cảnh sắc xung quanh cũng như lay động, ngừng xao động.
Mọi vẻ , sự lộng lẫy đều trở nên lu mờ nụ nhẹ nhàng, nhàn nhạt nơi khóe môi nàng khi ngẩng mặt lên.
"Có nữ nhân xinh tựa yêu tinh, lượn lờ bên bờ sông Tương. Lan và đỗ quyên thơm ngát, hái gửi cho ai đây? Răng trắng như ngọc, lông mày cong như liễu. Má đỏ như sen nở, da trắng như ngọc đông cứng. Yểu điệu phong tình, nhẹ nhàng tự kiềm chế. Từng kiêu ngạo vì sắc tuyệt thế, tự tin với dung nhan khuynh quốc khuynh thành."
Tư Không Lưu sững sờ trong mấy nhịp thở mới bừng tỉnh, thốt lên: “Hoa Mộ Thanh?”
Hắn buột miệng gọi, lập tức ý thức thất thố, vội ho nhẹ một tiếng, gượng gạo nở nụ : “Thì là nàng? Sao nàng cùng…”
Ánh mắt về phía Mộ Dung Trần, đang mang vẻ mặt khó dò, nửa nửa .
Tư Không Lưu cố gắng nhếch môi : “Thì là Cửu Thiên Tuế gia để mắt đến Hoa Mộ Thanh, xem là phúc khí của nàng .”
Lời như thể Hoa Mộ Thanh chỉ là món đồ thuộc về , mặc nhiên đem trao tay cho khác như một vật sở hữu, tùy ý xử trí .
Lòng Hoa Mộ Thanh chợt lạnh lẽo, nhưng nàng còn kịp mở miệng...
Mộ Dung Trần lạnh nhạt cất lời: “Phúc khí ? Ừ đúng là phúc khí lớn. Chỉ tiếc là một vài thứ ch.ó m-ù trân trọng. Dung mạo tuyệt sắc thế , thiên hạ hiếm . Bổn tọa từ đến nay vẫn luôn may mắn, món đồ chơi thú vị thế tất nhiên giữ mà trêu đùa cho thật vui.”
"Trêu đùa..."
Nét cao quý, thanh nhã giả tạo mặt Hoa Mộ Thanh suýt nữa thì sụp đổ.
Nàng nghiến răng, hung hăng bấm một cái thật mạnh lòng bàn tay của Mộ Dung Trần!
Mộ Dung Trần liếc nàng một cái, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, khóe môi cong lên càng sâu, tay lập tức siết , mạnh mẽ kéo nàng về phía !
Hoa Mộ Thanh trừng lớn đôi mắt, ngay đó liền kéo mạnh lòng .
Mộ Dung Trần ôm lấy eo nàng, vô cùng mãn nguyện.
Mà đối diệ, khuôn mặt Tư Không Lưu sớm đen như than từng lời từng chữ của Mộ Dung Trần đều đang mắng là đồ ch.ó!
Giờ còn ngang nhiên ôm lấy Hoa Mộ Thanh mặt !
Nếu đây là tát thẳng mặt , thì còn là gì nữa?
Tuy trong lòng lửa giận bùng cháy, vẫn cố gắng nở một nụ gượng gạo: “Điện hạ thật đùa. Hoa Mộ Thanh đương nhiên là , năm xưa theo đuổi nàng cũng chẳng ít. Chỉ là, tình cảm nam nữ mà, cũng cần đôi bên đồng lòng. Có những nữ t.ử, một khi quyết định yêu ai, thì cả đời chỉ đó mà thôi. Điện hạ... e rằng từng hiểu thứ tình cảm thế gian , đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-97-tuc-ch-et-han.html.]
Lời rõ ràng đang giễu cợt Mộ Dung Trần nam nhân thật sự, ám chỉ rằng trái tim của Hoa Mộ Thanh từ đầu đến cuối chỉ hướng về Tư Không Lưu!
Dù bao nhiêu theo đuổi, nàng cũng chỉ yêu một Tư Không Lưu !
Mộ Dung Trần thoáng nhớ đến phản ứng của Hoa Mộ Thanh khi thấy giọng của Tư Không Lưu đôi mắt phượng dài hẹp khẽ nheo .
khi định mở miệng, thì Hoa Mộ Thanh, đang ôm đột nhiên tựa lòng hơn nữa còn giơ tay nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo gấm ngự-c .
Nàng bằng giọng quá lớn nhưng đủ để mấy đều thấy, nàng với vẻ mềm mại, mị hoặc: “Điện hạ, chẳng bảo sẽ đưa uống rư-ợu ? Sao cứ mãi chần chừ ở đây? Vườn bốc mùi quá, thích .”
Đến cuối câu, giọng điệu rõ ràng mang theo vẻ nũng nịu, mật và quấn quýt rời.
Sắc mặt Tư Không Lưu lập tức đen sầm !
Mộ Dung Trần cúi đầu tiểu nha đầu trong lòng , thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, khóe môi hé mở, mang theo nụ giễu cợt rõ ràng.
Hắn bất ngờ bật ha hả, lớn mấy tiếng đến mức kiềm .
Hắn bế bổng nàng lên trong tư thế ngang , bật lớn: “Được, Kiều Kiều của Bốn Đốc thích nơi , thì Bổn Đốc sẽ đưa nàng rời . Không thể để mùi hôi ô uế tiểu Kiều Kiều của , Bổn Đốc mà đau lòng lắm.”
Hoa Mộ Thanh cứ gọi một tiếng “Kiều Kiều”, hai tiếng “Kiều Kiều”, trong lòng bỗng trở nên hỗn loạn.
Đó vốn là nhũ danh kiếp của nàng. Không ngờ kiếp , nàng đúng hơn là Hoa Mộ Thanh ở thôn quê cũng cùng một cái tên mật như thế.
Thật là một sự trùng hợp kỳ lạ.
Mộ Dung Trần ?
Giọng điệu dịu dàng gọi như thế, khiến nàng cảm giác như thực sự đang một nâng niu yêu thương mà nhẹ nhàng gọi tên trong cưng chiều.
Nàng nghiến răng, dứt khoát vùi mặt l.ồ.ng ngự-c .
Động tác mật ngoan ngoãn, thậm chí còn chủ động ôm lấy như , khiến sắc mặt của Tư Không Lưu phía bên gần như vặn vẹo vì tức giận.
Càng trớ trêu , Mộ Dung Trần còn liếc một cái từ cao xuống.
Ánh mắt đầy vẻ khinh miệt của bậc quyền quý, như giẫm đạp xuống bùn đất, lạnh lùng mà kiêu ngạo, ôm lấy nhỏ nhắn yêu kiều trong lòng, thong thả bước .
Tư Không Lưu gần như nghiến nát cả răng.
Ngay cả Quỷ Nhị, kẻ thái giám theo Mộ Dung Trần cũng lạnh lùng liếc một cái.
Đến cả một tên nô tài cũng coi gì!
Sau khi bóng Mộ Dung Trần khuất khỏi tầm mắt, Tư Không Lưu cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, tức giận gầm lên, tung một cước đá văng chậu hoa bên cạnh!
Tên nô tài theo phía dọa cho run lẩy bẩy, dám thốt lời nào.
“Hoa Mộ Thanh! Tiện nhân ! Ngươi dám câu dẫn Mộ Dung Trần?!”
Vừa dứt lời, phía liền vang lên một tiếng nhẹ: “Tiểu Hầu Gia đang tức giận điều gì ?”
Tư Không Lưu đầu , thì thấy đến là Trữ Tư Huyên, nàng tavận bộ váy lụa vàng nhạt rực rỡ.
Ánh mắt sáng lên, nhưng nhanh hiện vẻ vui: “Sao nàng mặc bộ y phục ?”
Trữ Tư Huyên hề để tâm, chỉ khẽ : “Là sơ suất, lát nữa sẽ . Tiểu Hầu Gia tức giận điều gì?”
Sắc mặt Tư Không Lưu lập tức sa sầm: “Không vì ả tiện nhân Hoa Mộ Thanh đó thì còn vì ai nữa!”
Trữ Tư Huyên thoáng biến sắc, nhưng nhanh ch.óng khôi phục vẻ dịu dàng: “Sao thế ? Không nàng … điện hạ gọi hầu hạ ?”
Hai chữ “hầu hạ”, nàng cố tình nhấn mạnh, hàm ý đầy ẩn ý xa và mập mờ.