Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 96: Vấn Vương Quấn Quýt
Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:43:24
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, thầm nghĩ: Tên dai như đỉa thế chứ? Trước như !
“Vậy ngài thế nào?” — Nàng đành hỏi.
Mộ Dung Trần động tác c.ắ.n môi của nàng, ánh mắt khẽ xao động, nụ càng thêm tà mị và đầy ẩn ý: “Đương nhiên là ngươi chịu trách nhiệm với sự trong sạch của .”
Cả gương mặt Hoa Mộ Thanh lập tức đỏ ửng: “Ngài chịu trách nhiệm thế nào?”
Nhìn vẻ mặt nàng rõ ràng tức giận nhưng bất lực, Mộ Dung Trần thấy nàng chẳng khác nào một con mèo con giận dỗi, dễ thương, vô hại, dù nhe vuốt cũng nên chuyện gì.
Hắn kìm mà bật .
Tiếng của thật dễ , như ngọc vỡ rơi dòng suối, trong vắt và thanh thoát. Trong khu vườn rực rỡ sắc hoa, tiếng đó vang xa như vọng ngay bên tai khiến tim Hoa Mộ Thanh khẽ run lên từng nhịp.
Gò má nàng nóng lên, vô thức đẩy một chút: “Điện hạ xin đừng đùa giỡn với thần nữ nữa.”
Mộ Dung Trần mỉm , nhướng mày, đưa tay nâng cằm nàng lên, như : “Đùa giỡn? Đêm đó là tiểu dã miêu nào đó ôm bổn tọa đoan trang thế ?”
“Ngài…”
Hoa Mộ Thanh tức đến nghiến răng, nàng thề là từ nay về tuyệt đối uống rư-ợu mặt tên nữa! là hại ch-ết mà!
Sao dai dẳng, dây dưa đến thế chứ?
Hết đến khác đem nàng trêu chọc, như thể lấy chuyện nàng mất mặt thú vui !
là… tức ch-ết !
nàng chẳng thể gì, bởi hiện tại quá nhiều chuyện nàng dựa .
Nàng c.ắ.n môi, ngước đôi mắt long lanh vì hổ và giận dỗi, giọng nghẹn nghẹn hỏi: “Vậy điện hạ thần nữ thế nào?”
Mộ Dung Trần đôi mắt đen láy , tựa như điểm bằng mực quý, long lanh như ngọc.
Cái gọi là “mỹ nhân mắt tựa ngọc”, chắc chính là thế .
Môi đỏ, mắt phượng, dung nhan như ánh bình minh tháng ba.
Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, như điều gì đó sắp bật khỏi cổ họng, ngập ngừng.
lúc , phía vang lên một giọng : “Cửu Thiên Tuế điện hạ?”
Một âm thanh quen thuộc, quen thuộc đến từ sâu trong linh hồn của thể !
Hoa Mộ Thanh vô thức chỗ khác.
Cả cơ thể nàng khẽ run, còn trong sự kiểm soát của bản .
Tựa như xúc động, như sợ hãi nhưng nhiều hơn cả, là nỗi đau đến mức thể đối diện.
Gương mặt vốn ửng hồng như hoa tháng hai, giờ trắng bệch còn chút huyết sắc.
Vẻ xúc động mơ hồ lóe lên mặt Mộ Dung Trần cũng tan biến trong thoáng chốc.
Hắn khẽ nhíu mày, cô nương mặt thật sâu, mới chậm rãi cong môi, nở một nụ nhạt lạnh như má-u, bước .
Hắn nhạt, lạnh lùng nhưng khách sáo: “Tiểu Hầu Gia.”
Tư Không Lưu.
Người nam nhân mà linh hồn nguyên bản trong x-ác Hoa Mộ Thanh từng đem lòng yêu sâu đậm.
Thế nhưng, mối tình cuối cùng chỉ mang đến cho nàng sự tổn thương và đau đớn đến tột cùng, tâm đều tan nát.
Chẳng trách, chỉ cần thấy giọng của , thể Hoa Mộ Thanh liền phản ứng kịch liệt đến thế, bản năng run rẩy, thể khống chế.
Có thể tưởng tượng , nữ nhân tên Hoa Mộ Thanh khi còn sống, tuyệt vọng và khổ sở đến mức nào.
Nàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua bờ vai Mộ Dung Trần, về phía đối diện nơi nam nhân đang , cao ráo như tùng, khí chất thanh nhã như lan.
Tư Không Lưu — Tiểu Hầu Gia của Phủ Khai Quốc Hầu.
Phong thần tuấn tú, khí độ nho nhã ai sánh bằng.
Chính là giấc mộng trong lòng bao tiểu thư khuê các ở kinh thành. Chỉ cần bước phố, bao trái tim thiếu nữ sẽ vì mà rơi rụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-96-van-vuong-quan-quyt.html.]
Hắn từng mặt nàng, dịu dàng : “Mộ Thanh, nàng là nữ t.ử nhất thế gian , lòng thuộc về nàng.”
Hắn từng nắm tay nàng, khẽ khàng hứa: “Mộ Thanh, nhất định sẽ cưới nàng, hãy chờ thêm một chút.”
Hắn từng … bao lời ấm áp.
Thế nhưng.
Cuối cùng.
Hoa Mộ Thanh tận mắt thấy ôm lấy Trữ Tư Tuyền, khẩy đầy khinh thường và lạnh nhạt, ánh mắt một tia tôn trọng: “Hoa Mộ Thanh? Cái bình hoa chỉ khuôn mặt ? Chơi cho vui thôi, nàng thật nghĩ bổn hầu gia sẽ để mắt đến một phận như ? Đợi chơi chán , nếu nàng còn điều, thì đưa cho tên tiểu t.ử nhà Vương Thừa Tướng. Dù gì gương mặt đó cũng còn chút giá trị sử dụng.”
Khi những lời đó, nàng như sét đ-ánh ngang tai, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ!
Tiêu nhi t.ử của Vương Thừa Tướng?
Tên đó nổi tiếng ăn chơi trác táng, tà ác d-â-m loạn, hà-nh h-ạ thiếu nam thiếu nữ đến ch-ết — một kẻ cặn bã vô nhân tính!
Tư Không Lưu xem nàng là gì? Là món đồ chơi nhốt?
Hay là món đồ thể tùy tiện đem đùa bỡn?
Hoặc tệ hơn… là kỹ nữ dùng để đổi lấy lợi ích chính trị?
Quá sợ hãi, nàng đầu bỏ chạy.
Không ngờ Trữ Tư Tuyền và Tư Không Lưu phát hiện.
Sau tìm nàng, chỉ những lời là để lừ-a Trữ Tư Tuyền. nàng còn tin nổi một chữ nào nữa.
Tư Không Lưu từ chối, nản lòng hóa tức giận, liền tung tin bôi nhọ danh dự nàng: “Hoa Mộ Thanh dây dưa dứt, van xin cưới nàng !”
Nếu nhờ Hoa gia còn một vị Quý phi trong cung chỗ dựa, lẽ nàng giày vò nhục nhã đến bại danh liệt .
Dù , danh tiếng của Hoa Mộ Thanh trong thời gian cũng trở thành trò của kinh thành.
Nếu , nàng dễ dàng Trữ Thu Liên sắp đặt đưa đến chùa, chuẩn bán tấm thấp hèn, để cuối cùng hương hồn tan biến khỏi nhân gian?
Nếu , ác quỷ mang đầy thù hận má-u me, nhờ cơ duyên mà sống một nữa như hôm nay?
Nghĩ đến đây thôi cũng đủ thấy, thứ đều như là mệnh an bài từ trong cõi u minh .
Hoa Mộ Thanh hồi tưởng những ký ức rời rạc trong đầu, nam nhân phong lưu, tuấn nhã Tư Không Lưu .
Chỉ xét về bề ngoài, quả thực ai thể tưởng tượng vị Tiểu Hầu Gia đường đường chính chính, bề ngoài như trăng sáng gió hiền , bên trong ẩn giấu tâm địa độc ác và bẩn thỉu đến nhường nào.
Cảm xúc kích động ban đầu xuất phát từ thể nguyên chủ giờ lắng xuống, trong lòng nàng lúc chỉ còn sự lạnh lẽo và mỉa mai.
Nàng từ từ cụp mắt, nở một nụ nhẹ đầy giễu cợt.
Phía đối diện.
Tư Không Lưu chỉ thấy lưng Mộ Dung Trần là một nữ t.ử vận y phục đơn sơ, nhã nhặn.
Chỉ từ dáng hình và cử chỉ lờ mờ lộ , cảm thấy nàng thật sự cuốn hút, khiến khỏi tò mò.
Trong mắt thoáng hiện một tia hứng thú, song cũng nhanh ch.óng biến mất.
Hắn cung kính thi lễ với Mộ Dung Trần, sảng khoái: “Ngài Cửu Thiên Tuế đích giá lâm, phụ sai đích nghênh đón, ngờ đến tận nơi , thật là thất lễ!”
Mộ Dung Trần vung tay áo rộng, hai tay chắp lưng, chẳng rõ là vô tình cố ý, ngón tay chạm nhẹ bàn tay đang buông thõng bên của Hoa Mộ Thanh.
Hơi khựng một chút, liền khẽ cong ngón tay, trực tiếp nắm lấy bàn tay lành lạnh như ngọc mỏng , giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay .
Hoa Mộ Thanh giật , ngẩn trong chốc lát, nhưng hề vùng vẫy.
Dáng vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu khiến cơn tức âm ỉ trong lòng Mộ Dung Trần cũng vơi ít.
Hắn nhếch môi, thong thả đáp: “Mới nhặt một món đồ chơi thú vị, thấy qua sự đời. Bổn Đốc liền dẫn nàng dạo một vòng cho đó đây.”
Hoa Mộ Thanh nghiến răng, ngươi mới là thấy qua sự đời đấy!
Tư Không Lưu bên thì bật hiểu ý: “Ngài thật phúc khí. Nếu ngài chê, tiểu chất xin dẫn đường, mời ngài đến tiền sảnh một lát. Rư-ợu ngon, món quý, ca kỹ, vũ cơ — đều chuẩn đầy đủ.”
Phải rằng, Tư Không Lưu ăn cư xử quả thực khéo léo, lão luyện.
Tuy rằng Mộ Dung Trần chỉ là “Cửu Thiên Tuế”, nhưng tiên hoàng từng ít rõ trong triều: “Mộ Dung Trần là thiết nhất của trẫm. Không chỉ hoàng tộc tôn kính như hoàng đế cùng thế hệ, mà bá quan dân chúng cũng nên xem như hoàng đế phân .”