Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 91: Là Độc Chứ Không Phải Thuốc
Cập nhật lúc: 2026-03-15 11:03:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm dịu dàng, lắc đầu : “Nếu , các ngươi xin tổ mẫu giúp . Nếu tổ mẫu trách phạt, thì chỉ Tứ gánh chịu thôi.”
Câu khiến hai nha đều sững sờ.
Chuyện xảy hôm đó ở Thư Vân Đưởng, ngoài nhưng những nha hầu hạ gần gũi thì rõ.
Hai , : “Vậy xin Nhị tiểu thư nhanh về, Tứ tiểu thư của chúng vẫn đang chờ trong sân!”
Nói xong, họ vội vàng rời !
Hoa Nguyệt Vân đợi đến tối, mà vẫn thấy Hoa Mộ Thanh đến.
Nàng nổi giận liền chạy thẳng tới Thấu Tương Viện, nhưng phát hiện Hoa Mộ Thanh đang thong thả mang giỏ cùng một nha từ ngoài về!
Nàng Hoa Mộ Thanh vẻ như mới khỏi phủ.
Hoa Nguyệt Vân lập tức nổi giận: “Hoa Mộ Thanh, ngươi to gan lắm! Để chờ lâu như , mà ngươi còn vui chơi! Dám đùa giỡn với , tin sẽ để phụ xử lý ngươi theo gia pháp ?!”
Nàng vốn quen thói hà-nh h-ạ Hoa Mộ Thanh, dù vài tính kế nhưng vẫn luôn cảm thấy thể tùy ý đè bẹp tỷ tỷ vốn bằng của .
Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm , ánh mắt thuần khiết như thu mùa thu, lướt qua một cái.
Ngọn lửa giận của Hoa Nguyệt Vân bỗng chốc một luồng lạnh lẽo dập tắt ngay lập tức!
Không hiểu , nàng bỗng cảm thấy đối diện còn là một cô nương yếu đuối dễ nàng ức hi-ếp, mà là một nữ thần cao cao tại thượng, thể xâm phạm, thể sỉ nhục!
Nữ nhân chỉ nhẹ nhàng liếc nàng , nhưng ánh mắt đó khiến đôi chân Hoa Nguyệt Vân mềm nhũn, lạnh buốt lan tỏa trong cơ thể, nàng lùi , chạy trốn, quỳ xuống, khuất phục.
Nàng ngây , mắt mở lớn cho đến khi Hoa Mộ Thanh thu tầm mắt, nhẹ nhàng : “Muội gì ? Ta tìm chuyện gì, cứ đợi mãi?”
Hoa Nguyệt Vân phản ứng , đột nhiên nhận là hai nha rõ ràng.
Nàng lập tức đầu giận dữ họ, Kim Linh và Ngân Linh giật , vội vàng cúi đầu.
Hoa Mộ Thanh mỉm , tự trong sân, : “Muội hiếm khi đến viện của tỷ tỷ, chơi một chút? Vừa từ ngoài về, mua mấy món đồ nhỏ, định chút son dưỡng da, dưỡng nhan, nếu thích, thể chọn màu sắc và hương vị, tỷ tỷ tặng một hộp.”
Hoa Nguyệt Vân ban đầu định , nhưng đến từ "dưỡng nhan", nàng lập tức nhớ mục đích tìm Hoa Mộ Thanh ban nãy.
Do dự một chút, nàng đưa tay chạm gương mặt đang mạng che phủ của , vẫn bước theo nàng trong sân.
Lúc nàng chỉ thấy trong giỏ nàng x-ách theo đặt vài loại hoa cỏ phơi khô.
Nàng cũng tránh né gì, cứ thế đặt giỏ lên bàn, xuống, mỉm : “Tứ đến tìm , là chuyện gì ?”
Hoa Nguyệt Vân đang chăm chú đống đồ trong giỏ, nàng thì khựng , đó giả vờ thản nhiên xuống.
Nàng hiệu bằng ánh mắt với phía .
Ngân Linh lập tức bước lên, xòa: “Nghe Nhị tiểu thư y thuật giỏi, Tứ tiểu thư nhà ngưỡng mộ, nên đến xem thử.”
Dù lời phần hạ thấp phận Hoa Nguyệt Vân, nhưng hiếm khi nàng chỉ khẽ nhíu mày mà gì thêm.
Chỉ là Xuân Hà bên cạnh, trong lòng khẽ mỉa và lắc đầu, chuyện cần nhờ mà còn vẻ thanh cao.
Thể diện , so với mạng sống, thì đáng gì chứ?
Nàng tỏ rõ thái độ, chỉ lặng lẽ rót cho hai , bên phụ họa : “Y thuật của tiểu thư nhà , ngay cả Trưởng Công Chúa điện hạ cũng hết lời khen ngợi đấy!”
Nghe đến đây, sắc mặt Hoa Nguyệt Vân lập tức cứng đờ. , trong buổi yến tiệc tại phủ Công Chúa, chính Hoa Mộ Thanh trổ tài, khiến phủ Quốc công và phủ Thái sư đều nàng bằng con mắt khác.
Xuân Hà đang mỉa mai nàng vì mới hối hận ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-91-la-doc-chu-khong-phai-thuoc.html.]
Lập tức, nàng thấy khó chịu trong lòng. Muốn nổi giận, nhưng thấy Hoa Mộ Thanh bên mỉm hỏi: “Ta thấy, Tứ vẫn còn dùng lụa mỏng che mặt ? Chẳng lẽ vết thương mặt vẫn lành ?”
Hoa Nguyệt Vân đang bối rối mở lời thế nào, nàng hỏi liền nhanh ch.óng nắm bắt cơ hội.
Trừng mắt lườm Xuân Hà một cái, vẻ thờ ơ : “Chứ còn gì nữa. Cũng tại ả tiện nhân Hoa Thường Hảo , cào khiến mặt lở loét! là đáng hận!”
Hoa Mộ Thanh thấy rõ trong mắt nàng là sự cam lòng và giận dữ, liền khẽ : “Biểu tiểu thư chẳng cũng từng đưa t.h.u.ố.c cho ? Trước đây từng thương nặng đến mà cũng nhanh ch.óng khỏi hẳn, …”
Nói đến đây, nàng cố tình bỏ lửng.
Hoa Nguyệt Vân vốn bực vì t.h.u.ố.c của Trữ Tư Tuyền tác dụng, giờ Hoa Mộ Thanh thế thì càng thấy bực bội.
“Ai mà chuyện gì xảy chứ! Nàng còn thề sống thề ch-ết là chắc chắn sẽ khỏi, mà giờ chẳng khỏi, trái còn mưng mủ! Nếu để sẹo thì nhất định…”
Chợt nhận đó là biểu tỷ của , nàng vội nuốt lời ác độc, chỉ đành nghẹn ngào giận dữ trong lòng.
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh khẽ lay động, gương mặt trắng ngần như ngọc lộ một nụ mang hàm ý khó đoán.
Ngay đó nàng khẽ gật đầu: “Thì là . Tỷ thấy dùng loại t.h.u.ố.c đó, làn da mịn màng như trẻ con, đến mức như tiên nữ hạ phàm. Cứ tưởng là thần d.ư.ợ.c gì ghê gớm lắm, ngờ hiệu quả bình thường thế, mấy vết cào nhỏ mà cũng chữa khỏi.”
Tất nhiên là thể chữa .
Loại t.h.u.ố.c mà Trữ Tư Tuyền đưa cho Hoa Nguyệt Vân, căn bản là t.h.u.ố.c, mà là độc d.ư.ợ.c trộn Ngũ Thạch Tán!
Thứ đó ban đầu thể khiến da dẻ mịn màng nhanh ch.óng, nhưng càng dùng nhiều thì càng tổn hại đến da.
Cuối cùng, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến da đau buốt, thậm chí dễ rách như giấy.
Huống hồ, gương mặt của Hoa Nguyệt Vân Hoa Thường Hảo cào đến mức lở loét. Nếu tiếp tục dùng Ngũ Thạch Tán, tuy cơ hội hồi phục, nhưng...
Ngày hôm đó trong vườn, Hoa Mộ Thanh nhân lúc can ngăn mà âm thầm bôi một chút “thứ đặc biệt” lên móng tay của Hoa Thường Hảo.
Giờ đây, Ngũ Thạch Tán chẳng những giúp gì cho vết thương mà còn khiến mặt của Hoa Nguyệt Vân càng thêm hoại t.ử, ngừng rữa nát!
Hừ, cô nương nào xem trọng nhan sắc chứ?
Nếu Hoa Nguyệt Vân thứ mà Trữ Tư Tuyền đưa cho là loại gì, liệu còn thể nhịn như bây giờ ?
Nàng vẫn còn đang chờ xem kịch vui đấy!
Còn Hoa Nguyệt Vân bên , khi Hoa Mộ Thanh , tuy trong lòng Hoa Nguyệt Vân cũng đồng tình nhưng vẫn thấy nàng vẻ như đang cố ý khiêu khích, bới móc nét mặt lập tức trở nên khó coi.
Nàng lạnh nhạt : “Cho dù chữa thì biểu tỷ cũng cố gắng . Còn tỷ, Hoa Mộ Thanh, y thuật như thế, chủ động đến giúp trị mặt?”
Một câu khiến Phúc T.ử bên cạnh suýt nữa thì phun nước miếng mặt nàng !
Dựa cái gì chứ?
Bình thường tính toán, bắ-t nạ-t thiếu, giờ gặp chuyện thì còn dâng tận tay?
Không tự động đến thì còn trách móc, chỉ trích?
Nàng tưởng Hoa Mộ Thanh là kẻ ngốc ?
Phải tranh chịu thiệt vì nàng chắc?
Hoa Mộ Thanh liếc nàng một cái.
Ngay khoảnh khắc đó, Hoa Nguyệt Vân – kẻ còn hống hách cho rằng tất cả những gì Hoa Mộ Thanh cho là chuyện đương nhiên chợt rùng .
Nàng chỉ cảm thấy ánh mắt của Hoa Mộ Thanh như tuyết lạnh phủ khắp trời, đột ngột ập xuống, khiến sự kiêu căng cùng khí thế phách lối của nàng lập tức dập tắt .