Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 87: Cứu Chữa
Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:26:37
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Hà cau mày, phần khó hiểu: “Vậy chẳng lẽ lão phu nhân ép lão gia bỏ thê ?”
Hoa Mộ Thanh lắc đầu: “Trừ chuyện một đứa con riêng là Hoa Tưởng Dung, do chính Hoa Phong chủ động nhận về thì Trữ Thu Liên phạm nào trong ‘thất xuất’ cả. Lão phu nhân tìm lý do chính đáng.”
Phúc T.ử cũng tỏ ngạc nhiên: “Lão phu nhân thật sự lão gia bỏ phu nhân ? hiện nay Hoa phủ vẫn còn dựa phủ Thượng Đô Hộ mà!”
Nghe , ngay cả Xuân Hà cũng liếc Phúc T.ử một cái huống chi là Hoa Mộ Thanh, sớm trong lòng Phúc T.ử điều giấu giếm.
Lời của Phúc T.ử quả thật đ-ánh trúng điểm then chốt. Dù Hoa phủ hiện tại đang vinh hiển đến , thì vinh hoa đó đều gắn c.h.ặ.t với gia thế của Trữ Thu Liên.
Lão phu nhân từ một nữ nhân nhà nông nâng lên quý phu nhân nhân kính trọng, lâu ngày liền tưởng rằng tất cả sự vinh hiển đều là do bản bà giành .
Thật nực .
Hoa Mộ Thanh vạch trần suy nghĩ đó.
Nàng chỉ nhẹ nhàng dậy, đưa mắt khu vườn đang dần nhuộm sắc xuân bên ngoài, khẽ : “Chỉ cần một liên minh mạnh mẽ hơn, bọn họ – những kẻ Hoa gia vô tình vô nghĩa tự khắc sẽ chút do dự mà vứt bỏ phủ Thượng Đô Hộ.”
Xuân Hà khẽ hỏi: “Tiểu thư định thế nào?”
Đôi mắt Hoa Mộ Thanh ánh lên tia sáng mơ hồ, giọng êm ái như đang ngân nga một khúc hát, nàng bật khe khẽ: “Bước đầu tiên, dĩ nhiên là khiến Trữ Thu Liên còn chốn dung trong Hoa phủ nữa.”
Xuân Hà và Phúc T.ử đồng loạt chấn động.
Hai nàng cùng về cô nương mặt tuy tuổi còn trẻ, nhưng nhan sắc kiều diễm tuyệt trần.
Ẩn vẻ thể khiến nhân thế đảo điên là một trái tim tinh tế đến mức khôn lường, chỉ cần xoay chuyển một cái thể thao túng lòng và mưu tính nhân sự.
Trong lòng nàng, ẩn giấu một lưỡi d-ao khiến lạnh sống lưng. Chỉ cần ló đầu , thể đâ-m kẻ dám x.úc p.hạ.m thành trăm ngàn lỗ thủng.
Nàng như một mỹ nhân độc xà núp lưỡi d-ao, đều là độc d.ư.ợ.c.
Xuân Hà hoảng sợ cúi thấp đầu.
Còn Phúc T.ử thì giấu nổi ánh mắt khâm phục, liên tục Hoa Mộ Thanh đầy ngưỡng mộ.
Hoa Mộ Thanh với hàng mi dài cong v.út như quạt, đôi môi hồng như hoa đào khẽ cong lên.
Nàng khẽ: “Đi thôi, đến thăm vị tổ mẫu đang tức giận đến mức hôn mê bất tỉnh của một chuyến.”
Trong Thư Vân Đường.
Hoa Phong giận dữ hất văng chén bên cạnh, sắc mặt tối sầm.
Bên cạnh là một vị thái y mặc quan phục lắc đầu : “Hoa đại nhân, bệnh tình của lão phu nhân đúng là do quá tức giận mà thành. Hiện tại chỉ thể tĩnh dưỡng, tỉnh còn xem thời cơ.”
Hoa Phong cố nén cơn giận, chắp tay hành lễ: “Tôn Thái y, thật sự còn cách nào ?”
Tôn Thái y khẽ lắc đầu.
Sắc mặt Hoa Phong lập tức trầm xuống. Khó khăn lắm mới mời vị thái y chuyên chữa bệnh cho các Quý Nhân trong cung, mà thể khiến lão phu nhân tỉnh , chuyện khiến ông thể giận cho ! Thế nhưng ông cũng thể trút giận lên Tôn Thái y, đành tiễn khách bằng lời lẽ nhã nhặn.
Sau đó, trong Thư Vân Đường, ông liền nổi một cơn thịnh nộ.
Khi Hoa Mộ Thanh bước , thấy Hoa Phong đang quát mắng Trữ Thu Liên: “Ta cần chuyện đúng sai , nhưng ngươi dung túng bọn tiểu bối vô phép mạo phạm mẫu , khiến mẫu tức giận đến ngất xỉu, thì chính là của ngươi! Ngươi chủ mẫu của Hoa gia kiểu gì !”
Ngoài cửa, các vị di nương thứ tư, thứ năm, thứ sáu đều lặng lẽ chờ.
Tứ di nương và Lục tiểu thư – Hoa Hỉ Lạc thấy Hoa Mộ Thanh đến liền kín đáo mỉm .
Ngũ di nương thì mặt hiện rõ vẻ hả hê.
Lục di nương vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, dường như đang lo cho đứa con của , thần sắc tập trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-87-cuu-chua.html.]
Bên trong, Trữ Thu Liên mang theo vẻ ấm ức, : “Lão gia, nào chẳng mong mẫu bình an. Hoa Thường Hảo mang lòng ghen ghét và nha đầu Vân Nhi, đến mức dám cãi mẫu , khiến giận đến hôn mê. Một đứa nữ nhi chẳng phép tắc, chẳng phân như , đều là do dạy dỗ nghiêm, nhận . Nếu giờ lão gia đ-ánh gi-ết nha đầu đó, cũng tuyệt đối oán một lời.”
Quả là một chiêu lật ngược trắng đen, rút lui để tiến công nắm bắt tâm lý của Hoa Phong vô cùng chuẩn x-ác.
Quả nhiên, Hoa Phong lập tức quát lớn: “Người , bắt Hoa Thường Hảo…”
“Phụ .”
Bỗng nhiên, một giọng ngọt ngào, trong trẻo như mật vang lên từ ngoài cửa: “Xin chớ để tổn hại sức khỏe vì tức giận.”
Câu quát mắng của Hoa Phong lập tức nghẹn nơi cổ họng.
Sắc mặt Trữ Thu Liên lập tức biến đổi, hung hăng cửa.
Hoa Mộ Thanh mặc một bộ váy dài tay rộng kiểu Lưu Tiên, áo khoác màu hồng đào thêu hoa rải khắp đất dẫn bướm phượng, bước uyển chuyển, miệng mỉm , dung mạo thanh nhã, đoan trang.
Từng cử chỉ, nụ , ánh mắt của nàng, khi sánh cùng khung cảnh vườn đào nở rộ lưng trong Thư Vân Đường, khiến cảm giác như hoa đào hóa yêu mà giáng trần thành sắc khuynh thành.
Hoa Phong khẽ ngẩn .
Trữ Thu Liên thì sắc mặt dần trở nên dữ tợn.
“Phụ .”
Hoa Mộ Thanh cúi hành lễ: “Chuyện gì khiến tức giận đến như ?”
Cơn giận trong lòng Hoa Phong gần như tan biến dấu vết.
Người “mỹ nhân thể tiêu sầu”, quả đúng thật. Chỉ cần ngắm dung nhan tuyệt thế , phiền muộn dường như đều hóa thành mây khói.
Ông khựng một chút, thở dài: “Tổ mẫu con vẫn tỉnh , Thất nha đầu thật sự quá ngang ngược, phụ định sẽ thi hành gia pháp để răn đe .”
Hoa Mộ Thanh khẽ chớp đôi mắt long lanh như nước, tỏ vẻ nghi hoặc: “Tại trách phạt Thất ? Chẳng là do tổ mẫu mặt bênh vực Thất mới ngất ?”
nàng rõ ràng giữa việc “bênh vực” và “ngất ” xảy chuyện gì.
Hoa Phong kẻ ngu ngốc.
Chỉ một thoáng suy nghĩ, ông liền nhận trong lời của Trữ Thu Liên, dù bề ngoài vẻ công bằng chính trực, nhưng thật là đang ngấm ngầm gieo rắc sự chia rẽ.
Trước đây, mặt Hoa Phong, Trữ Thu Liên thỉnh thoảng giả bộ đoan trang, nhưng đa phần vẫn là phô bày tính cách yêu – ghét rõ ràng của .
Ban đầu, Hoa Phong còn khá thích sự thẳng thắn . dạo gần đây, vì cái gọi là “thẳng tính” của bà mà khiến ông liên tiếp mất mặt, danh tiếng của Hoa phủ cũng ảnh hưởng ít. Trong lòng ông bắt đầu cảm thấy nữ nhân là ngay thẳng, mà là ngu ngốc và thiếu suy nghĩ!
Ông liếc Trữ Thu Liên, ánh mắt nặng nhẹ, khẽ gật đầu: “Là phụ quá nóng vội. nước quốc pháp, nhà gia quy, dù Thất nha đầu cố ý, thì cuối cùng cũng phạm sai lầm. Vết thương mặt của Vân Nhi là do nó gây , mưng mủ lành, cũng cần cho Vân Nhi một lời giải thích.”
Hoa Mộ Thanh ngẩng đầu tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ồ? Biểu tiểu thư chẳng linh d.ư.ợ.c kỳ diệu ? Vậy mà hiệu quả ?”
Câu hỏi của nàng dường như vô tình, nhưng Trữ Thu Liên lập tức nhíu mày.
Hoa Mộ Thanh liếc mắt qua, trong lòng lạnh.
Rồi nàng dịu dàng với Hoa Phong: “Phụ , chuyện suy cho cùng cũng thể hấp tấp . Tình hình lúc đó rốt cuộc , con nghĩ vẫn nên chờ tổ mẫu tỉnh hãy bàn bạc thì hơn. Nếu , việc tổ mẫu một lòng bảo vệ Thất , mà phụ trừng phạt , lỡ tổ mẫu , e là…”
Hoa Phong là con hiếu thảo mù quáng, Hoa Mộ Thanh chỉ nhẹ nhàng khơi gợi một câu, ông lập tức do dự!
Trong lòng Trữ Thu Liên lửa giận bừng bừng, nhưng lúc dám thể hiện, chỉ đành nén xuống, liếc Hoa Mộ Thanh bằng ánh mắt độc địa.
Rồi sang Hoa Phong, giọng mềm mỏng: “ lão gia , Vân Nhi giờ đang lóc thôi, mà tiệc ngắm xuân do phủ Khai Quốc Hầu tổ chức cũng chỉ còn vài hôm nữa thôi. Nếu đợi kịp đến lúc mẫu tỉnh để bàn bạc, mà nha đầu đó cứ mãi chịu , thì…”
Tiệc ngắm xuân hằng năm của phủ Khai Quốc Hầu, sự góp mặt của Tuyên Vương – Đỗ Thiếu Quân, cùng các công t.ử danh giá trong các thế gia vọng tộc, thậm chí đôi khi còn cả Hoàng Thượng đến dự.