Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 86: Bị Hôn Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:26:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Mộ Dung Trần tựa như móc câu, khiến hồn phách đang chếnh choáng của Hoa Mộ Thanh như câu mất nửa.

 

Nàng ngơ ngác , đột nhiên nghiêng tới gần, bật : “Tất nhiên là nuôi kiểu !”

 

Nói , cho phản ứng, nàng bất ngờ hôn lên môi Mộ Dung Trần!

 

Mộ Dung Trần ngờ tiểu nha đầu theo quy tắc gì hết, đúng là tự chuốc lấy hậu quả!

 

Sau khoảnh khắc ngỡ ngàng, vội đưa tay đẩy nàng .

 

Không ngờ nàng chủ động buông tay , còn c.ắ.n nhẹ một cái lên môi !

 

Sau đó, vẫn hai tay ôm lấy mặt , chớp chớp mắt trái một lúc, ghé qua má , “chụt” một cái thật kêu!

 

“……”

 

Hai ám vệ mái nhà ch-ết cho xong, lát nữa chủ t.ử diệt khẩu đây? Còn căn lều gỗ.

 

Sau khi tặng cho Mộ Dung Trần hai cái hôn thật lớn, Hoa Mộ Thanh cuối cùng cũng thỏa mãn.

 

Nàng buông tay khỏi mặt , khúc khích, lắc đầu ngả nghiêng: “Đã hôn thì ngài là của nhé. Sau á, nếu ai bắ-t nạ-t ngài, ngài cứ với , … ừm, sẽ đ-ánh ch-ết cho ngài!”

 

Vừa giơ nắm tay bé xíu lên đầy khí thế.

 

Gương mặt Mộ Dung Trần ướt nhẹp, nước miếng của nàng còn dính mặt nhưng kỳ lạ là, thấy ghê tởm chút nào.

 

Hắn l**m môi một cái, nắm tay nhỏ xíu , khẽ: “Thật ? Vậy đành nhờ… Kiều Kiều bảo vệ .”

 

Nụ của Hoa Mộ Thanh nở toét, gật đầu như giã tỏi: “Ừ! Sau che chở cho ngài! Dù gì ngài cũng là nam sủng của mà!”

 

“……”

 

Hai ám vệ mái nhà cùng lúc rụt cổ .

 

Mộ Dung Trần khẽ : “Nam sủng ? Hừ.”

 

Hắn đẩy bình rư-ợu sang một bên, nghiêng gần tiểu nha đầu, dáng vẻ nàng cố gắng mở to mắt, trông thật thú vị.

 

Ánh mắt rơi xuống cặp môi đào hé mở của nàng.

 

Hắn khẽ: “Kiều iều, ngoài , nàng còn nam sủng nào khác ?”

 

“Hả?”

 

Hoa Mộ Thanh dường như hiểu kịp, sang, thấy Mộ Dung Trần ngay cạnh.

 

Từ lên, nàng chỉ thấy chiếc cằm thanh tú hảo và đôi môi đỏ cong cong của .

 

Ánh mắt nàng cứ dừng ở đó.

 

Một lúc , nàng bỗng chu môi đầy khổ nã-o, né sang một bên, lắc đầu: “Hôm nay hôn , thể cho thêm ! Không thì ngài sẽ nuông chiều mà sinh kiêu mất!”

 

Hai ám vệ mái nhà lúc chỉ ... t-ự s-át cho xong!

 

Nụ mặt Mộ Dung Trần khựng , đưa tay , định b.úng mạnh lên trán tiểu nha đầu một cái cho hả giận.

 

Không ngờ, tiểu nha đầu vốn gắng gượng suốt một lúc lâu, bỗng nhiên ngả nghiêng đổ sầm vai , .

 

Hắn nghiêng đầu, tiểu cô nương khi ngủ thì trở nên hiền lành, ngây ngô, chút sát khí.

 

Nghĩ đến lúc nãy nàng buông lời vô tư, bảo của nàng, là nam sủng của nàng, còn tặng mấy cái hôn...

 

Làn băng lạnh trong đáy mắt dần dần tan ít nhiều.

 

Hắn khẽ , đỡ nàng dậy ôm lòng, cởi áo bào tím , cẩn thận đắp lên cho nàng.

 

Chỉ thôi.

 

Cứ để nàng Kiều Kiều, còn là kẻ si tình hoang tưởng nguyện suốt đời ngước nàng từ xa.

 

Đêm dài vô tận, như một giấc mộng.

 

Hãy để đắm chìm trong giấc mộng thật lâu, thật lâu...

__

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-86-bi-hon-roi.html.]

 

Hôm , khi Hoa Mộ Thanh tỉnh dậy, nàng cảm thấy tinh thần sảng khoái, cơ thể nhẹ nhõm như gột sạch.

 

Chỉ là lúc mở mắt , nàng vẫn chút ngỡ ngàng, bản đang ở .

 

Ngẫm nghĩ một hồi, mới nhớ . Đêm qua là Mộ Dung Trần đưa nàng ngoài, đến Đăng Tiên Lâu, uống rư-ợu, và tình cờ chứng kiến Trữ Tư Tuyền lén hẹn gặp Tư Không Lam.

 

Có lẽ đó mới là lý do thật sự Mộ Dung Trần dẫn nàng .

 

Chỉ tiếc là... đó nàng uống đến say mèm, chẳng nhớ gì nữa.

 

Trữ Tư Tuyền và Tư Không Lam rốt cuộc bí mật gặp là vì chuyện gì?

 

cũng là đêm khuya như , nếu gian tình, chính nàng cũng tin nổi.

 

Nghĩ đến mà bực, đúng là rư-ợu hỏng việc.

 

Thân thể xem đúng là hợp để uống rư-ợu.

 

Sau khi rời giường, lúc Xuân Hà mang bữa sáng tới, nàng tiện thể hỏi một câu: “Tối qua về bằng cách nào?”

 

Mộ Dung Trần đến Thấu Tương Viện, chắc chắn Xuân Hà .

 

Xuân Hà mỉm : “Là điện hạ đưa tiểu thư về, còn để t.h.u.ố.c giải rư-ợu nữa. Lúc đó tiểu thư say đến mức nô tỳ đỡ nổi, cuối cùng vẫn là điện hạ đích đút cho tiểu thư uống hết bát t.h.u.ố.c.”

 

Động tác của Hoa Mộ Thanh khựng , cố nở một nụ , vội vàng nâng bát cháo lên uống để che giấu.

 

Xuân Hà thấy gò má nàng thoáng ửng hồng, bật : “Tiểu thư đừng uống nhiều rư-ợu nữa. Tối qua khi uống, loạn lắm. Cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của điện hạ chịu buông, còn cứ khăng khăng điện hạ là… là của , bắt điện hạ ngủ cùng…”

 

“Khụ! Khụ khụ khụ khụ khụ!”

 

Hoa Mộ Thanh ho sặc sụa, một ngụm cháo suýt thì nghẹn nơi cổ họng!

 

Nàng tròn mắt, thể tin nổi mà Xuân Hà: “Ngươi gì? Tối qua gì?!”

 

Xuân Hà khẽ che miệng : “Tiểu thư cũng đừng để tâm gì, may mà đêm qua điện hạ nổi giận, chỉ một tiếng bỏ . Sau nếu gặp điện hạ, tiểu thư cứ xem như .”

 

Hoa Mộ Thanh há hốc miệng: Muốn , thì ngươi cũng đừng kể cho chứ!

 

Nàng cau mày, đến cả bữa sáng cũng ăn nổi nữa.

 

Lúc , Phúc T.ử từ ngoài , liếc Xuân Hà bước đến gần Hoa Mộ Thanh, khẽ : “Tiểu thư, bên Cẩm Tú Đường từ sáng sớm náo loạn cả lên. Nô tỳ dò hỏi, là Tứ tiểu thư đang đập phá trong viện, cứ đòi phu nhân gi-ết Thất tiểu thư.”

 

Hoa Mộ Thanh chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ nhạt: “Là vì dấu vết mặt nàng vẫn tan ?”

 

Phúc T.ử ngạc nhiên nàng, gật đầu: “Không chỉ tan, mà hình như còn bắt đầu lở loét. Cả khuôn mặt gần như hủy hoại , Tứ tiểu thư suýt nữa thì phát điên.”

 

Phát điên cũng là chuyện thường.

 

Hoa Nguyệt Vân xưa nay coi trọng nhất là khuôn mặt , giờ trở nên chẳng ma cũng chẳng ma, phát cuồng đòi gi-ết mới là lạ.

 

Hoa Mộ Thanh chẳng buồn quan tâm, hỏi tiếp: “Lão phu nhân tỉnh ?”

 

Phúc T.ử tưởng nàng lo cho Hoa Thường Hảo, bèn đáp: “Vẫn ạ. Nếu vì lão phu nhân còn tỉnh, e rằng Tứ tiểu thư cũng chẳng dám ngang ngược đòi đ-ánh đòi gi-ết Thất tiểu thư như thế.”

 

Xuân Hà cũng gật đầu phụ họa: “ là lão phu nhân vẫn luôn mặt che chở cho Thất tiểu thư.”

 

Giọng giấu nổi vẻ nghi hoặc.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ , liếc mắt hai tỳ nữ bên cạnh, dùng khăn nhẹ nhàng lau môi: “Dù thì phận bước Hoa phủ vốn chẳng trong sạch gì, lão phu nhân thể thích nổi bao nhiêu chứ?”

 

Một câu trúng tim đen.

 

Xuân Hà như bừng tỉnh: “Thì ! Chẳng trách nô tỳ vẫn thấy lão phu nhân ưa gì phu nhân, hóa là vì chuyện ? Cũng đúng, ghét nhà thì ghét luôn trong nhà, thành Tứ tiểu thư cũng vạ lây?”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm .

 

Lúc , Phúc T.ử nghi hoặc hỏi tiếp: “ lão gia năm đó chẳng chủ động cầu phu nhân, còn dựa thế lực và danh vọng của Phủ Thượng Đô Hộ để hậu thuẫn, đến cả chính thất ở quê nhà cũng…”

 

Nói đến đây, nàng liếc mắt Hoa Mộ Thanh.

 

Hoa Mộ Thanh để bụng, nhẹ nhàng , gật đầu: “ . Cũng chính vì thế mà lão phu nhân càng chán ghét mẫu t.ử Trữ Thu Liên. Bởi vì tất cả những gì Hoa gia ngày hôm nay, đều là do Trữ Thu Liên mang đến. Dù cho bản Hoa Phong cũng năng lực, nhưng chỉ cần mang vết nhơ bỏ thê t.ử lấy thê t.ử quyền thế, thì mãi mãi cũng thoát tiếng ‘ăn bám nữ nhân’.”

 

 

Loading...