Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 82: Diễn Kịch
Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:07:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão phu nhân!”
Ma ma cận theo lão phu nhân hoảng hốt hét lên một tiếng.
Trữ Thu Liên đảo mắt đầy bực bội, Hoa Nguyệt Vân thì phần sợ hãi, liền nép gần Trữ Thu Liên hơn.
Những hầu xung quanh ai dám bước tới.
Hoa Mộ Thanh gần như dốc bộ sức lực để đỡ lấy lão phu nhân, nhưng với hình yếu ớt của nàng, thể nâng nổi một lớn hơn trăm cân. Đành lấy đệm, miễn cư-ỡng đỡ cho lão phu nhân khỏi ngã mạnh xuống đất.
“Mẫu !”
Một tiếng quát lớn bất ngờ vang lên!
Không gian vốn đang phần kỳ quái và im ắng bỗng như bùng nổ, ai nấy đều giật — Hoa Phong xuất hiện ở đây?
Ngay cả gương mặt của Trữ Thu Liên cũng trở nên khó coi.
Rõ ràng ông đang bận xử lý công việc, về nhanh như ?
Bà vội vàng lên tiếng chỉ đạo: “Còn đó gì? Lão phu nhân Hoa Thường Hảo chọc tức đến ngất , còn mau gọi đại phu!”
Không ngờ Hoa Thường Hảo kêu lên the thé: “Rõ ràng là phu nhân với Tứ tỷ cãi lời lão phu nhân, khiến tức quá mà ngất ! Phụ , lão phu nhân là vì bảo vệ nữ nhi mà nông nỗi ! Nữ nhi tội đáng muôn ch-ết, xin trừng phạt nữ nhi ! Nếu lão phu nhân mệnh hệ gì... nữ nhi cũng sống nữa… hu hu hu!”
Hoa Phong bế lão phu nhân đặt lên giường, liền thấy gương mặt Hoa Mộ Thanh tái nhợt, ánh mắt nhẫn nhịn cơn đau. Khi nha đỡ dậy, chân nàng còn khập khiễng.
Ánh mắt ông lập tức đổi.
Một đám nha và bà t.ử ùa lên vây quanh, Trữ Thu Liên cũng vẻ quan tâm tiến đến, miệng ngừng hỏi han: “Mẫu , chứ?”
Hoa Thường Hảo thì vẫn lóc ngừng, một mực kêu oan.
Cả căn phòng ầm ĩ như cái chợ vỡ, hỗn loạn vô cùng.
Hoa Phong mới từ chỗ Thanh Trúc trở về, mệt mỏi vì mất nhiều sức lực, nay gặp cảnh náo loạn thế , đầu óc cũng choáng váng.
Ông gầm lên một tiếng: “Đủ !”
Trong phòng lập tức yên lặng.
Ngoại trừ Trữ Thu Liên, tất cả đều Hoa Phong với ánh mắt e dè.
Hoa Phong nghiêm mặt bên giường, tiên lệnh cho tên sai vặt ngoài cửa: “Đi lấy mời của , cung mời Tôn Thái y đến đây!”
Tên sai vặt nhận lệnh, lập tức rời .
Ông sang Hoa Mộ Thanh: “Con cũng hiểu chút y thuật, khi Thái y đến, hãy xem qua cho tổ mẫu con .”
Hoa Mộ Thanh lập tức đáp lời, định bước đến thì Hoa Phong thêm: “Đỡ tiểu thư nhà ngươi dậy!”
Phúc T.ử vội vàng đưa tay đỡ.
Trong mắt Hoa Mộ Thanh loé lên một tia ý , nàng bộ tịch, nắm lấy tay Phúc T.ử bước đến mặt lão phu nhân.
Ngay mặt , nàng đặt tay lên cổ tay lão phu nhân bắt mạch.
Một lúc , nàng ngẩng đầu : “Phụ , tổ mẫu là vì quá tức giận nên khí huyết công tâm. Vốn chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là , nhưng tổ mẫu tuổi cao, trường kỳ ăn chay, e rằng vẫn cần kê đơn t.h.u.ố.c để điều dưỡng thêm.”
Hoa Phong gật đầu: “Vậy thì đợi Tôn Thái y đến kê toa cũng muộn.”
Ông cũng ngờ Hoa Mộ Thanh kê đơn t.h.u.ố.c.
Hoa Mộ Thanh cũng định thể hiện nhiều mặt bọn họ, liền nhẹ nhàng gật đầu, biểu hiện ngoan ngoãn và hiền dịu.
Ngược , Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân ở bên cạnh khi thấy Hoa Mộ Thanh thực sự xem mạch, hẹn mà cùng lộ vẻ khó chịu, ánh mắt đầy địch ý nàng.
Hoa Mộ Thanh xem hai như khí, thậm chí còn đắc ý liếc Hoa Nguyệt Vân một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-82-dien-kich.html.]
Hoa Nguyệt Vân giận đến mức suýt thổ huyết, nhưng vì Hoa Phong ở đó nên dám càn.
Sau khi lão phu nhân , Hoa Phong mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông đảo mắt quanh một lượt, khí thế của chủ gia đình lập tức thể hiện.
Ông xuống bên cạnh giường lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”
Hoa Nguyệt Vân lập tức chỉ mặt : “Phụ , là Hoa Thường Hảo cào mặt con, mẫu phạt nàngta! hiểu tổ mẫu cứ một mực bênh vực nàng , đó Hoa Thường Hảo điều, khiến tổ mẫu tức đến ngất !”
Hoa Thường Hảo thét lên: “Không ! Không thế! Rõ ràng là ngươi…”
lúc đó, Trữ Tư Tuyền bước , tay cầm một hộp phấn hoa khắc nổi hình hoa điệp, thấy Hoa Phong liền vội vàng hành lễ: “Cữu cữu. Chuyện… chuyện gì xảy ạ?”
Nàng bước tới với dáng vẻ đoan trang thanh nhã, ngây thơ hiền hậu.
Hoa Phong liếc nàng một cái.
Trữ Thu Liên liền kéo tay nàng , mặt đầy vẻ uỷ khuất, khẽ lắc đầu than thở nhưng lời nào.
Hoa Mộ Thanh khẽ bật .
Hoa Nguyệt Vân thì giỏi đảo trắng đen, còn Trữ Thu Liên cách lấy lùi tiến.
Xem mẫu t.ử hai còn khôn ngoan hơn nàng từng nghĩ một chút.
cũng thôi, ép mấy kẻ tưởng thông minh tự từng bước rơi tuyệt cảnh, chẳng sẽ thú vị hơn ?
Ánh mắt Trữ Tư Tuyền lướt qua mấy trong phòng, từ Hoa Mộ Thanh và Hoa Nguyệt Vân, lão phu nhân đang ngất, Hoa Phong còn nguôi giận, cùng Hoa Thường Hảo đang sướt mướt.
Trữ Tư Tuyền mỉm , nhẹ giọng với Hoa Phong: “Cữu cữu, lẽ một đứa cháu gái như cháu điều . nhiều năm nay, di mẫu vẫn luôn tận tâm tận lực vì Hoa phủ, đảm đương việc quản lý gia đình, ai ai cũng tâm phục khẩu phục. Vừa chính mắt cháu thấy Thất biểu vô lễ, lời lẽ hỗn hào xông cấu xé Tứ biểu . Dù cháu rõ bên trong ẩn tình gì, nhưng cữu cữu là tin tưởng triều đình, luôn phân định đúng sai rõ ràng, danh tiếng là vị quan thanh liêm xử án như trời xanh. Cháu tin rằng xử lý việc trong nội phủ, cữu cữu nhất định cũng sẽ công bằng và chính trực.”
Thái độ nàng đúng mực, thấp kém cũng chẳng ngạo mạn, thậm chí còn dám dùng lời nữ nhi mà dẫn dắt đến triều đình, tôn Hoa Phong lên một vị trí cao cả, khiến ông khó thể nghiêm khắc xử phạt Hoa Thường Hảo, để xả giận cho Trữ Thu Liên vẫn luôn tận tụy quản lý Hoa phủ.
…
Trữ Tư Tuyền rằng, trong lòng Hoa Phong, vị trí của lão phu nhân mới là cao nhất!
Vừa , trong lúc nguy cấp, Hoa Thường Hảo nhanh trí kêu lên rằng là lão phu nhân cứu nàng.
Lời , Hoa Phong chắc chắn ghi nhớ.
Quả nhiên, Trữ Tư Tuyền một tràng đầy lý lẽ, nhưng thấy Hoa Phong chút động tĩnh nào.
Vẻ mặt ông ngừng một lúc, nàng tiếp lời: “Chắc phụ của cháu cũng , vị Thiếu Khanh của Đại Lý Tự như cữu cữu, khi xử lý việc gia đình, sẽ công minh chính trực .”
Nếu là ngày thường, thể Hoa Phong sẽ tán thưởng rằng đứa trẻ đúng là khí độ bất phàm, gan cứng cỏi, giống với các tiểu thư kinh thành khác, xứng danh là nhất tài nữ.
lúc thì...
Hoa Phong vẫn động đậy, sắc mặt dần dần trở nên khó coi.
Trữ Tư Tuyền âm thầm suy nghĩ, lời của nàng rõ ràng đúng ý Hoa Phong mới đúng, một bên tâng bốc, một bên gây sức ép.
Phụ nàng từng dạy: để nắm những phụ thuộc phủ Thượng Đô Hộ như thế , dùng cách đó.
Đang nghi ngờ thì…chợt thấy giọng dịu dàng như nước suối trong vắt của Hoa Mộ Thanh vang lên: “Nếu phụ cảm thấy khó xử, chi bằng đợi tổ mẫu tỉnh , tổ mẫu rõ, đó hãy trách phạt Thất ?”
Giọng của nàng như làn gió xuân, nhẹ nhàng xoa dịu tâm trạng đang phiền muộn bực bội của Hoa Phong.
Ông hài lòng Hoa Mộ Thanh, gật đầu: “Nói lý. Dù là án triều việc trong nhà, đều thể chỉ lời một phía.”
Nói ông còn ý sâu xa mà liếc Trữ Tư Tuyền.
Trữ Tư Tuyền khựng một thoáng, nở nụ : “Vâng, cữu cữu thật sáng suốt.”
Lúc , sắc mặt Hoa Phong mới dịu , sang với Trữ Thu Liên: “Vậy thì hết hãy tạm giam Thất nha đầu trong viện của nó. Đợi lão phu nhân tỉnh dậy, sẽ tự hỏi rõ quyết định xử phạt.”