Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 80: Trận Chiến Chia Rẽ Ngấm Ngầm Không Để Lộ Sắc Mặt

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:42:25
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mộ Thanh vội xua tay, : “Muội đừng thế, là tỷ tỷ, đương nhiên bảo vệ các . Muội cần bận tâm .”

 

Nói , nàng khẽ thở dài: “Giờ thì di nương cũng qua đời, hối hận cũng thể cứu vãn . Muội lời tỷ một câu, dù trong lòng khó chịu thế nào, cũng đừng để lộ mặt phu nhân. Dù gì thì tương lai còn liên quan đến hôn sự của …”

 

Hoa Thường Hảo bật , chua chát : “Hôn sự? Nhị tỷ, tỷ nghĩ mụ nữ nhân độc ác đó còn bận tâm đến chuyện hôn nhân của ? Giờ bà chỉ mong ch-ết quách cho rảnh nợ chứ!”

 

“Càn rỡ!”

 

Bỗng một tiếng quát lớn vang lên.

 

Tất cả đều giật , đồng loạt đầu .

 

 

 

Lúc mới phát hiện , từ khi nào, Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân ở đầu bên của hoa viên!

 

Không rõ những lời trò chuyện giữa hai họ thấy bao nhiêu!

 

Trữ Thu Liên tức đến mức run rẩy, chỉ tay Hoa Thường Hảo mắng lớn: “Đồ hạ tiện tôn ti! là cùng một giuộc với mẫu ngươi, điều chút nào! Ta nuôi ngươi lớn là để ngươi mắng thế ? Người ! Lôi nó ngoài, đ-ánh ch-ết cho !”

 

Ban đầu trong lòng Hoa Thường Hảo vẫn còn đôi chút sợ hãi, nhưng khi Trữ Thu Liên vì một câu của đ-ánh ch-ết , thì nỗi sợ liền tan biến sạch.

 

Nàng gào lên: “Bà nuôi ? Bà coi là ch.ó là súc sinh mà nuôi? Mẫu t.ử đáng bà và nữ nhi độc ác của bà gánh tội ? Chính bà và nữ nhi bà mới là thứ rắn độc tâm địa ác độc! Trả mẫu cho !”

 

“Đ-ánh ch-ết nó! Bịt miệng nó ! Kéo ngoài đ-ánh ch-ết cho !”

 

Trữ Thu Liên từng ai chống đối đến mức , tức giận đến nỗi mắt hoa lên, suýt nữa thì ngất xỉu!

 

Hoa Nguyệt Vân thì lập tức lao đến, là đầu tiên xông phía Hoa Thường Hảo, gào lên giận dữ: “Một thứ nữ như ngươi thì phận của ! Đừng tưởng bổn tiểu thư cho ngươi chút mặt mũi thì ngươi gì thì ! Mẫu cũng là để ngươi thể mắng ? Ta đ-ánh ch-ết ngươi, ả tiện nhân !”

 

Trước đây, nàng quen với việc tay đ-ánh , quen đầu các thứ nữ nên nghĩ rằng chỉ cần giơ tay lên là Hoa Thường Hảo sẽ ngoan ngoãn chịu đòn như khi.

 

ngờ , Hoa Thường Hảo giận đến tột đỉnh, bất ngờ túm c.h.ặ.t cổ tay nàng, mạnh mẽ phản kháng !

 

Lập tức, đám hầu gái xúm tách hai .

 

Hoa Thường Hảo vẫn giữ c.h.ặ.t lấy tóc Hoa Nguyệt Vân, chịu buông. Dù tát hai cái, móng tay sắc bén của nàng cũng cào thẳng lên khuôn mặt trắng như tuyết của Hoa Nguyệt Vân.

 

Trên làn da mềm mại , lập tức hiện lên mấy vết xước đỏ rướm má-u!

 

Hoa Nguyệt Vân đau đến mức hét lên ch.ói tai!

 

Toàn Trữ Thu Liên run rẩy, vội vàng lệnh cho mấy bà t.ử khỏe mạnh bên cạnh: “Còn đực đó gì? Mau tách chúng ! Cẩn thận, đừng để thương đến Vân Nhi!”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh cách đó xa, điềm nhiên như , tay lặng lẽ b.úng mấy viên sỏi nhỏ.

 

“Ai da!”

 

“Ối trời ơi!”

 

Không ngờ mấy bà t.ử lượt ngã dúi dụi, đè lên , kéo theo cả đám nha đang cố gắng can ngăn xô xát cũng ngã nhào.

 

Cả hoa viên lập tức rối như canh hẹ, cảnh tượng đúng là gà bay ch.ó sủa, hỗn loạn vô cùng.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ cong môi mỉm .

 

Từ xa thấy Trữ Tư Tuyền vội vã chạy đến theo tiếng động, nàng liền kín đáo liếc mắt hiệu cho Phúc T.ử bên cạnh.

 

Phúc T.ử hiểu ý, lập tức rời .

__

 

Còn bên , lúc Hoa Phong đang chìm trong hoan lạc, nhất là hôm nay Thanh Trúc vô cùng dịu dàng nhạy cảm, những lời nũng nịu cầu xin ngắt quãng như rót mật, khiến ông gần như hồn bay phách lạc vì sung sướng.

 

Thế nên, dù Trữ Thu Liên ba cử đến mời, ông vẫn chịu rời thư phòng.

 

Thậm chí còn chỉ nhàn nhạt : “Chỉ là mấy nữ nhi cãi vã, để phu nhân tự xử lý là .”

 

Trữ Thu Liên xong tức đến mức suýt nôn má-u!

 

Nhìn Hoa Nguyệt Vân với gương mặt đầy những vết cào má-u me bê bết, Hoa Thường Hảo đang quỳ rạp đất, ánh mắt bà như xé x-ác nàng từng mảnh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-80-tran-chien-chia-re-ngam-ngam-khong-de-lo-sac-mat.html.]

 

“Người ! Kéo Hoa Thường Hảo ngoài, lập tức bán kỹ viện hạng chín!”

 

Kỹ viện hạng chín, đó là nơi nào?

 

Là chỗ thấp hèn nhất, nơi mà cả những kẻ tiện dân, ăn mày cũng thể lui tới.

 

 

 

Một khi nữ ni rơi nơi đó, thì cả ngày lẫn đêm tiếp khách ngơi nghỉ, dù bệnh cũng dừng cho đến khi kiệt sức mà ch-ết!

 

Hoa Thường Hảo dám tin mà chằm chằm Trữ Thu Liên.

 

Trữ Thu Liên lạnh lùng nàng chằm chằm, âm trầm : “Ngươi dám vô lễ với bề , tôn ti trật tự, đây chính là kết cục của ngươi!”

 

Lời rõ ràng cũng là một lời cảnh cáo dành cho Hoa Mộ Thanh đang bên cạnh!

 

Hoa Mộ Thanh cúi thấp mắt, nhưng khóe mắt sớm liếc thấy bóng ngoài viện.

 

Nàng lập tức thuận thế quỳ xuống, giọng khẩn thiết: “Phu nhân, thể ! Dù gì Thất cũng là huyết mạch Hoa gia, nếu để ngoài đưa đến nơi đó, danh tiếng Hoa phủ, danh dự của phụ cũng sẽ tổn hại!”

 

Trữ Thu Liên nào để tâm đến lời nàng .

 

Hoa Nguyệt Vân bên cạnh thì càng gào lên ngớt: “Danh tiếng? Nàng cào nát cả mặt , thì đáng ch-ết ở cái chốn đó! Ả tiện nhân ! Có gi-ết nàng cũng hết hận trong lòng !”

 

Sau cơn kinh ngạc, Hoa Thường Hảo đột nhiên bật đầy tuyệt vọng.

 

Nàng chỉ khẽ một tiếng, cúi đầu xuống.

 

Tuy , Hoa Nguyệt Vân vẫn bắt gặp nụ , lập tức nổi giận lôi đình: “Ngươi cái gì! Đồ tiện nhân!”

 

“Vân Nhi!”

 

Một tiếng quát khẽ nhưng đầy uy nghi vang lên từ phía , giọng già nua nhưng rắn rỏi: “Con là thiên kim tiểu thư của Hoa phủ, những lời thế còn thể thống gì? Những lời đê tiện thế học ở ? Còn chút quy tắc nữ nhi khuê các nào ?”

 

Phải rằng, lão phu nhân một tay nuôi dạy ba nhi t.ử nên khi nổi giận, vẫn khí thế.

 

Hoa Nguyệt Vân lập tức co rút cổ , ôm mặt tức tối : “ tổ mẫu, nàng cào nát mặt con!”

 

Lão phu nhân thấy vết thương mặt nàng cũng khỏi nhíu mày.

 

 

 

Thế nhưng bà vẫn : “Chỉ là vài vết xước thôi mà. Mặt mũi con vốn mẫn cảm, cứ xin biểu tỷ con một hộp t.h.u.ố.c bôi là .”

 

Trữ Tư Tuyền quả thật lập tức lấy t.h.u.ố.c mỡ.

 

Hoa Nguyệt Vân bĩu môi, trong lòng đầy bất mãn, nhưng cũng dám cãi mặt lão phu nhân.

 

Lão phu nhân liếc quanh, Trữ Thu Liên vội vàng dậy nhường chỗ mời bà .

 

Lúc , bà cũng thấy rõ nha gái bên cạnh Hoa Mộ Thanh âm thầm từ phía trở lưng tiểu thư , trong lòng khỏi giật , bà ngay là Hoa Mộ Thanh cho mời lão phu nhân đến đây!

 

lập tức trầm mặt, giận dữ lườm Hoa Mộ Thanh một cái.

 

Hoa Mộ Thanh như thấy.

 

Sau khi xuống, lão phu nhân thở nhẹ một , sang Hoa Thường Hảo đang quỳ đất, tóc tai rối bù, tay chân trói c.h.ặ.t như tội phạm.

 

Bà nhíu mày: “Dù gì cũng là tiểu thư của Hoa gia, trói thế còn thể thống gì nữa? Người , mau cởi trói cho Thất nha đầu.”

 

“Mẫu !”

 

Trữ Thu Liên vội lên tiếng phản đối: “Hoa Thường Hảo hỗn láo vô lễ, theo gia quy, xử phạt bằng gia pháp!”

 

“Gia pháp thì cứ theo gia pháp mà xử, nhưng cũng thể trói thế chờ ngoài chê! Muốn mất mặt cả phủ ?” — Lão phu nhân lạnh lùng chút khách khí lườm bà một cái.

 

Trữ Thu Liên nghẹn lời, tức đến nỗi ngón tay siết c.h.ặ.t gần như bật má-u, trơ mắt Hoa Thường Hảo đỡ dậy khi cởi trói.

 

Hoa Nguyệt Vân tức đến suýt , dỗi: “Tổ mẫu, xem mặt con như thế đây! Hoa Thường Hảo phân , dám công khai nh.ụ.c m.ạ mẫu , con chỉ vài câu thì tay đ-ánh con nông nỗi ! Người thể dễ dàng bỏ qua cho nàng ! Nếu , trong phủ ai cũng học theo thì còn gì là quy củ nữa!”

 

Loading...