Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 79: Thiên Vị

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:42:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Hoa Phong chợt trầm xuống: "Vân Nhi, từ nay về con việc năng, tuyệt đối cứ tùy tiện và bướng bỉnh như nữa! Hiện giờ Hoa phủ vì hai con hành xử hồ đồ mà trở thành trò trong mắt ngoài. Nếu còn tái phạm, con hãy đến trang viên ở quê mà sống !"

 

Lời chỉ khiến Hoa Nguyệt Vân kinh hãi, ngay cả Trữ Thu Liên cũng dọa đến ngẩn .

 

Bà vội vàng lên tiếng: "Lão gia những lời như ? Trưởng Công Chúa tính tình thất thường, chẳng ông cũng rõ ? Vân Nhi từ nhỏ vốn ngây thơ đơn thuần, thể lường hiểm họa trong chuyện . Nếu trách, thì trách , xử lý chu tình huống lúc đó, khiến Hoa phủ mất mặt. Xin ông cứ trách phạt !"

 

Hoa Phong đương nhiên dám trách phạt Trữ Thu Liên.

 

Địa vị hiện tại của ông, phần lớn là nhờ sự chống lưng của phủ Thượng Đô Hộ phía bà. Dù trong lòng tức giận, cũng dám gì thật.

 

Cho nên, dù Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân khiến ông nhiều mất mặt, ông cũng chỉ trách mắng lấy lệ vài câu, chuyện như gì xảy .

 

Thấy Trữ Thu Liên , ông đành dịu giọng: "Nàng sốt ruột gì chứ? Ta chẳng đang dặn dò Tứ nha đầu đó . Mấy ngày nữa là đến yến hội mùa xuân, là các bậc quyền quý đến dự. Nếu vô lễ với ai, thì chỉ Hoa phủ mất mặt, mà ngay cả thanh danh của con bé cũng tổn hại. Sau gả phủ Tuyên Vương ?"

 

 

 

Câu quả thật đ-ánh trúng nỗi đau trong lòng Trữ Thu Liên!

 

Bà lập tức nhớ , năm xưa nếu si mê lầm , đ-ánh mất danh tiết, thì bao nhiêu nhà quyền quý đến nỗi dám cầu hôn. Cuối cùng đành cam chịu lấy Hoa Phong, một kẻ quê mùa nghèo hèn.

 

Bà thở dài một tiếng.

 

Sau đó cũng tranh cãi thêm với Hoa Phong, mà sang Hoa Nguyệt Vân, dịu giọng dặn dò: "Phụ con đúng, con lời, thể tùy tiện hành động nữa, ?"

 

Nghe phụ mẫu bàn bạc chuyện sẽ gả phủ Tuyên Vương, mặt Hoa Nguyệt Vân đỏ bừng.

 

Nàng hổ dậm chân: "Mẫu ! Phụ !"

 

Hoa Phong ha hả, chỉ tay nàng: "Biết là ! Đi , bảo mẫu con mua thêm cho mấy bộ y phục và trang sức mới, cứ chọn thứ con thích. Nữ nhi của Hoa Phong , trong yến hội mùa xuân, nhất định tỏa sáng rực rỡ!"

 

Hoa Nguyệt Vân mừng rỡ, cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng.

 

Trữ Thu Liên thêm vài câu với Hoa Phong, dắt Hoa Nguyệt Vân rời .

 

Thấy hầu đưa hộp gỗ đàn hương đến Thấu Tương Viện trở về, ánh mắt bà thoáng hiện vẻ lạnh lùng hiểm độc.

 

Còn trong thư phòng thì…

 

Sau khi mẫu t.ử Trữ Thu Liên rời , nụ mặt Hoa Phong cũng dần biến mất. Ông phịch xuống chiếc ghế gỗ t.ử đàn như thể mệt mỏi đến cực độ, đưa tay day day huyệt thái dương.

 

Lúc , Sở Hồng bưng một bát tổ yến bước từ cửa, thấy ông liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy .

 

Nàng mỉm tiến đến, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho ông, uốn áp sát lưng ông, nũng nịu : “Lão gia vất vả , phu nhân… cũng chỉ vì lo cho Hoa phủ mà thôi.”

 

Hoa Phong ngẩng đầu lên, cầm lấy đầu ngón tay nàng bóp nhẹ một cái, lắc đầu thở dài: “Mẫu t.ử bọn họ, hiểu rõ tâm tư cả . Rõ ràng là coi thường !”

 

Sở Hồng khẽ giễu, nhưng nhẹ giọng an ủi: “Lão gia đừng nghĩ ngợi nhiều, năm xưa Tứ tiểu thư chẳng còn từng liều cứu ngài đó ?”

 

Hoa Phong khựng , lâu mới thở dài: “Phải ! Năm đó…”

 

 

 

Đang , thì bên ngoài cửa Thanh Trúc yểu điệu bước . Nhìn thấy ánh mắt chợt tối sầm của Sở Hồng, nàng chẳng hề e sợ, chỉ nhẹ nhàng hành lễ, giọng lanh lảnh như chim oanh cất lên: “Lão gia, tiểu thư nhà nô tỳ pha một bình hoa, bảo nô tỳ mang đến cho ngài dùng. Nói là tác dụng thanh thần minh mục, nhuận gan bổ thận.”

 

Bổ thận.

 

Trong lòng Sở Hồng thầm rủa, ả tiểu tiện nhân , dám quyến rũ lão gia ngay mặt !

 

Hoa Phong sự mềm mại của Sở Hồng khiến lòng xao động, giờ tiếng ngọt ngào của Thanh Trúc, chợt nhớ tới mỗi nàng mềm yếu cầu xin , giọng điệu run rẩy van nài khiến ông cảm thấy càng thêm hùng dũng!

 

Ông lập tức bật , vẫy tay: “Vào đây, xem gì nào.”

 

Sau đó buông tay Sở Hồng : “Ngươi lui xuống .”

 

Sở Hồng chút ấm ức: “Lão gia, bát tổ yến …”

 

Hoa Phong thấy thế, mỉm : “Lát nữa sẽ uống, ngươi vất vả . Tối nhớ đến thư phòng nhé.”

 

Lúc Sở Hồng mới hài lòng, lườm Thanh Trúc một cái rời khỏi phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-79-thien-vi.html.]

 

Cánh cửa thư phòng đóng .

 

Hoa Phong ôm Thanh Trúc lên đùi, hí hửng, để nàng ngậm tổ yến trong miệng đút từng miếng cho ông ăn…

 

Hoa Mộ Thanh chờ một nén hương, thấy Thanh Trúc vẫn , liền rằng tạm thời Hoa Phong sẽ khỏi thư phòng .

 

Nàng bèn rời khỏi viện, men theo con đường trong hoa viên mà thong thả dạo bước.

 

Rồi tình cờ, nàng bắt gặp Hoa Thường Hảo đang hạ nhân đỡ dạo trong viện.

 

Kể từ đêm ở phủ Trưởng Công Chúa trở về, đây là đầu tiên Hoa Mộ Thanh gặp Hoa Thường Hảo.

 

Nàng còn dáng vẻ linh hoạt dịu dàng như vùng Giang Nam năm nào, mà là ngây dại, cứng đờ, như thể hồn phách lấy mất, đến ánh mắt cũng còn chút thần sắc.

 

Tang lễ của Tam di nương rình rang, chỉ vì cái ch-ết quá mức ô nhục. Ngay cả th-i th-ể cũng xử lý qua loa, tùy tiện tìm một chỗ mà chôn cất.

 

Cảnh Hoa Thường Hảo chấn động trong đêm hôm đó, Hoa Mộ Thanh thấy rõ.

 

Giờ phút khi thấy nàng, trong lòng khỏi thở dài, sớm ngày hôm nay, hà tất như thế lúc đầu?

 

 

 

Thôi , để nàng xả cơn giận một .

 

Nàng bèn nở một nụ dịu dàng, bước gần.

 

Người hầu bên cạnh vẫn còn cảnh giác, nhưng thấy gương mặt Hoa Mộ Thanh tươi tắn như nụ hoa hé nở, nụ nhẹ nhàng lay động như cánh hoa trong gió, khiến thể sinh lòng nghi ngờ.

 

Vì thế, họ cũng chỉ đành để nàng tiến đến gần Hoa Thường Hảo.

 

"Thất ."

 

Hoa Mộ Thanh nhẹ giọng gọi: “Trời xuân vẫn còn lành lạnh, mặc mỏng manh còn ngay chỗ gió lùa thế ?”

 

Vừa , nàng cởi tấm choàng mỏng , đắp lên vai Hoa Thường Hảo.

 

Hoa Thường Hảo lặng lẽ hành động của nàng.

 

Trong cơn mơ hồ, nàng bỗng nhớ đến di nương của , cũng thường như , nhẹ nhàng tỉ mỉ, lải nhải hỏi han chăm sóc.

 

Khi đó nàng thấy phiền chịu nổi.

 

Giờ đây… thì chỉ còn nỗi đau đớn thấu tim gan.

 

Mắt nàng bỗng đỏ hoe.

 

Hoa Mộ Thanh thấy, dịu giọng thở dài, đưa khăn tay lau nước mắt nơi khóe mắt nàng, khẽ : “Đừng tự trách, đêm hôm … ngay cả phu nhân cũng... Muội càng thể ngăn .”

 

Không ngờ, Hoa Thường Hảo bật chua chát: “Phu nhân ngăn ? Bà từng mở miệng cầu xin cho mẫu t.ử một lời nào ?”

 

 

 

Đừng là cầu xin, đến cả tiếng công bằng cũng , ngược còn hắt bát nước bẩn lên đầu mẫu t.ử nàng!

 

Nàng chỉ hận bản là một thứ nữ tay tấc sắt, thể báo thù cho mẫu , xả cơn giận !

 

Người hầu bên cạnh thấy nàng như đều giật hoảng sợ.

 

Một ma ma lớn tuổi tiến lên, bất đắc dĩ với Hoa Mộ Thanh: “Nhị tiểu thư, xin đừng chạm nỗi đau của tiểu thư nhà nô tỳ nữa. Bây giờ nàng đau buồn quá độ, chịu đựng thêm .”

 

Hoa Mộ Thanh như chút hoảng hốt, rụt tay : “Nếu thì là của . Xin , hôm đó, lẽ nên cố hết sức mới đúng. Nay gặp , e rằng càng khiến thêm đau lòng. Vậy xin…”

 

“Nhị tỷ.”

 

Đây là đầu tiên Hoa Thường Hảo gọi nàng như .

 

Nàng nắm lấy tay Hoa Mộ Thanh, nghẹn ngào : “Tuy đêm đó cuối cùng cứu … nhưng dáng vẻ tỷ chút do dự, bảo vệ , đều thấy rõ cả. Ta và mẫu … suốt đời sẽ ghi nhớ ân tình đó của tỷ.”

 

Loading...