Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 78: Chuẩn Bị Y Phục Và Trang Sức Mới

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:42:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão phu nhân nghĩ đến đây thì khẽ gật đầu, với Hoa Mộ Thanh: "Như cũng . Lần con đến phủ Trưởng Công Chúa xem trọng, cũng xem như là một điều tồi. Có điều Trưởng Công Chúa xưa nay ít giao thiệp với các phu nhân khác, con vẫn nên thiết hơn với các phu nhân và tiểu thư trong giới quý tộc."

 

Hoa Mộ Thanh hiểu ý tứ của lão phu nhân?

 

Nàng mỉm , cụp mắt đáp nhẹ: "Vâng."

 

Lão phu nhân hài lòng với sự nhu thuận của nàng, tiếp: "Nếu dịp gặp phu nhân của Hồ quốc công và Thái Sư phu nhân, con nên chủ động gần gũi một chút. Ta hai vị phu nhân đó mấy hôm còn mời con đến nhà chơi, hẳn là phần yêu thích con. Nếu con rõ, cứ tìm đến hai vị ."

 

Trong lời của bà, tuyệt nhiên hề nhắc đến Trữ Tư Tuyền. Dù nàng giỏi che giấu thế nào, nụ ôn hòa lúc cũng cứng .

 

Hoa Mộ Thanh liếc mắt sang, vẫn mỉm , khẽ gật đầu đồng ý.

 

 

 

Lúc , Trữ Thu Liên sắp xếp bữa sáng bên ngoài bước .

 

Vừa trông thấy Hoa Mộ Thanh, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng nhanh che giấu , mỉm : "Mẫu , bữa sáng chuẩn xong ."

 

Lão phu nhân gật đầu: "Dọn lên ."

 

Ma ma cận bên cạnh bước đến đỡ bà. Lão phu nhân như chợt nhớ điều gì, liền dặn dò: "Mộ Thanh cũng sắp dự yến xuân, thể ăn mặc qua loa . Đợi lão gia về, bảo phân phó từ công quỹ lấy ít bạc, cho Mộ Thanh may hai bộ y phục, thêm hai món trang sức đầu mùa xuân."

 

Hoa Nguyệt Vân kinh ngạc trừng mắt, định mở miệng.

 

Trữ Thu Liên bên cạnh nở nụ gượng gạo, : "Mẫu , chuyện để con lo là , lão gia bận việc công, hà tất phiền—"

 

Lão phu nhân liếc mắt một cái, giọng nhàn nhạt: "Ta sợ con cũng bận rộn nhiều việc mà quên mất."

 

Trữ Thu Liên cứng : "Mẫu ..."

 

Lão phu nhân để ý tới bà nữa, kéo tay Hoa Mộ Thanh, để nàng cạnh , mỉm : "Dù con Trưởng Công Chúa coi trọng, cứu tiểu Tứ và tiểu Thất, hiện nay lời đồn bên ngoài dù cũng ngày càng nhiều hơn. Lần con đến yến xuân, nhất định ăn mặc thật chỉnh tề, thể để tiếp tục bàn tán. Nữ nhi mà lời đàm tiếu bủa vây, rốt cuộc cũng chuyện gì ."

 

Suy cho cùng, lão phu nhân vẫn còn giận chuyện hôm đó Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân phật ý Trưởng Công Chúa và Quận Chúa, suýt chút nữa khiến danh tiếng Hoa phủ mất sạch.

 

Hiện tại bề ngoài thì vẻ như đang dặn dò Hoa Mộ Thanh ghi nhớ thể diện của Hoa phủ, nhưng thật là đang răn đe mẫu t.ử Trữ Thu Liên!

 

Sắc mặt Trữ Thu Liên thoáng chốc trở nên khó coi.

 

Còn Trữ Tư Tuyền thì ánh mắt đảo nhẹ, môi khẽ hiện ý .

 

Hoa Mộ Thanh thu hết sắc thái biểu cảm của trong đáy mắt, mỉm , cúi đầu : "Đa tạ tổ mẫu quan tâm, Mộ Thanh sẽ ghi nhớ."

__

 

Chiều hôm đó, Hoa Phong ý của lão phu nhân, đích gọi Hoa Mộ Thanh thư phòng, dặn dò cẩn thận một hồi, giao cho đại quản gia tự lo liệu việc chuẩn trang sức, y phục.

 

Sáng hôm , thợ thêu giỏi nhất Kinh thành đích tới phủ, đo kích thước cho Hoa Mộ Thanh.

 

 

 

Người thợ thêu là Thượng cung trong Ty Thượng y của hoàng cung, tay nghề cực kỳ xuất sắc, ánh mắt cũng cực kỳ kén chọn và ngạo mạn.

 

Ban đầu bà vốn chẳng hề y phục cho Hoa Mộ Thanh.

 

khi bà thấy nàng một áo lụa xanh, mặt mộc như ngọc, dáng vẻ thanh cao lạnh lùng đang lặng lẽ trong khu vườn rực rỡ hoa nở, trong khoảnh khắc đó bà cứ ngỡ như thấy một tiên t.ử giữa muôn hoa!

 

Người nghề may luôn khát khao thấy bộ y phục tạo khoác lên nhất.

 

Ngay lập tức, bà vui vẻ đo kích thước cho nàng, còn hứa sẽ may cho Hoa Mộ Thanh bộ y phục nhất, vội vã rời !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-78-chuan-bi-y-phuc-va-trang-suc-moi.html.]

Sau đó, những lời đồn về vẻ của Hoa Mộ Thanh một nữa lan truyền khắp nơi, rằng chỉ cần thấy nàng thôi, cũng đủ khiến lòng si mê.

 

Ngay cả trong cung, Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung cũng chuyện .

 

Khi , Đỗ Thiếu Lăng đang tựa trong tẩm cung của Hoa Tưởng Dung, xong liền khẩy trêu đùa: "Dung Nhi, nàng xem, của nàng so với nàng, nhan sắc thế nào?"

 

Tay Hoa Tưởng Dung đang đàn bỗng khựng , dứt khoát buông tay khỏi dây đàn, khẽ dịu dàng: "Bệ hạ đừng đem trêu chọc . Nếu bệ hạ thật sự thích , thì cứ đưa cung hầu hạ là ."

 

Đỗ Thiếu Lăng lớn, kéo nàng ôm lòng: "Nàng lúc nào cũng dịu dàng hiểu chuyện như , chẳng lẽ ghen ?"

 

Hoa Tưởng Dung tựa ngự-c , giọng điệu đáng thương yếu đuối: "Chỉ cần là bệ hạ thích, dù uất ức đến , cũng cam lòng chịu đựng."

 

Trong lòng Đỗ Thiếu Lăng càng thêm mềm mỏng, ôm lấy nàng, mãn nguyện thở dài: "Khắp thiên hạ , chỉ nàng là đối xử với trẫm nhất."

 

 

 

Chỉ điều, thấy ánh mắt cúi thấp của Hoa Tưởng Dung, trong đáy mắt lóe lên một tia âm độc và hiểm ác...

__

 

Khi y phục và trang sức của Hoa Mộ Thanh mang đến, đều qua tay Hoa Phong xem xét .

 

lúc , Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân cũng đang mặt trong thư phòng của Hoa Phong để chuyện.

 

Vừa thấy mấy chiếc hộp gỗ đàn hương quý giá, ánh mắt Hoa Nguyệt Vân ánh lên vẻ tham lam, tức tối kêu lên: “Phụ với tổ mẫu thật thiên vị! Tại yến xuân của phủ Khai Quốc Hầu chỉ chuẩn y phục và trang sức cho một Nhị tỷ? Con cũng !”

 

Trữ Thu Liên bật , khẽ vỗ một cái lên nàng, sang Hoa Phong : “Nha đầu cứ như trẻ lên ba , thấy đồ là đòi cho bằng .”

 

Hoa Phong cũng nữ nhi đầy vẻ chiều chuộng, khẽ lắc đầu: “Nhị tỷ con thì khác con, từ nhỏ sống thiếu thốn, đây coi như là một chút bù đắp của dành cho con bé. Dù con bé cũng xem như cứu con, con đừng giở tính trẻ con mặt con bé. Nếu con y phục trang sức , sẽ cho mua thêm cho con.”

 

Hoa Nguyệt Vân bĩu môi, hậm hực : “Gì chứ! Con chẳng thèm đồ của tỷ ! Hơn nữa, Nhị tỷ ban bao nhiêu là đồ quý từ Công Chúa, thấy lấy dùng, còn để phụ tốn công tốn sức chuẩn thêm mấy thứ ? Thật chẳng lý gì, cũng sợ phụ vất vả .”

 

Bề ngoài thì như đang lo cho Hoa Phong, nhưng lời rõ ràng mang ý chia rẽ, gây bất hòa.

 

Chỉ là, Hoa Phong vốn yêu thương thiên vị Hoa Nguyệt Vân hơn, chỉ cho rằng nàng trẻ con giận dỗi chứ nghĩ nàng cố tình gây chia rẽ.

 

Ngược , ông còn lộ vẻ suy nghĩ khi lời nàng .

 

Trữ Thu Liên thấy thế, vội vàng tiếp lời: “Cũng … Lão gia, lời thể hợp, nhưng… những vật thưởng của Công Chúa, Hoa Mộ Thanh vẫn từng nộp công quỹ của phủ, mà sinh hoạt thường ngày cứ rút tiền công quỹ, chuyện …”

 

Nếu lúc Hoa Mộ Thanh mặt, e là phun ngay một câu: “Cút cho khuất mắt” .

 

Ồ, chỉ cho phép Hoa Nguyệt Vân mỗi tháng tiêu hàng trăm, hàng ngàn lượng bạc của Hoa phủ, còn của riêng thì giấu túi .

 

Còn Hoa Mộ Thanh nàng, phần thưởng là do chính mạng sống đổi lấy, mà cũng hai tay dâng lên cho họ ? Dùng chút bạc công quỹ thì như thể phạm trọng tội, thể tha thứ ?

 

 

 

Nàng đồ thì nộp , còn ăn mặc sinh hoạt tự bỏ tiền ?

 

Gì chứ?

 

Hoa Nguyệt Vân là nữ nhi của Hoa Phong, còn Hoa Mộ Thanh nàng chẳng lẽ ?

 

Thân phụ , thể thiên vị đến mức bất công như ?

 

chỉ thấy Hoa Phong thật sự chút do dự, lắc đầu : “Không . Những thứ đó là Trưởng Công Chúa đích rõ là tặng cho Nhị nha đầu. Nếu tùy tiện đưa công quỹ… tính khí của vị Công Chúa đó, các cũng …”

 

Nói đến đây, dường như ông nhớ tới sai lầm mà Hoa Nguyệt Vân từng phạm đó.

 

Loading...