Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 72: Biểu Tiểu Thư

Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:20:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc mới chú ý đến Hoa Mộ Thanh, dáng uyển chuyển nhẹ nhàng, từng bước như liễu yếu đón gió, đang từ phía sân viện thong thả bước .

 

Ban đầu, Trữ Tư Tuyền vẫn mang trong lòng chút khinh thường và xem nhẹ, chỉ là một thứ nữ mà thôi, gì đáng để cô mẫu dè chừng đến thế?

 

đến khi đầu ...

 

Thấy thiếu nữ vốn nhu nhược yếu đuối, từng tự ti đến mức dám ngẩng đầu mặt nàng, giờ đây mang dáng vẻ ung dung thư thái, thần thái dịu dàng nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý, bước bình thản như đang dạo bước trong vườn hoa.

 

Trong lòng Trữ Tư Tuyền như ai hắt một bát nước chua và nhựa đường nóng bỏng.

 

Cảm xúc đan xen, tức giận, khó chịu đến nghẹt thở.

 

Nàng Hoa Mộ Thanh đang bước tới gần, chợt nở một nụ chủ động tiến lên nắm lấy tay nàng, từ xuống đ-ánh giá một lượt: "Đây là biểu Mộ Thanh ? Lâu gặp, tỷ còn tưởng giận nên thấy mặt tỷ nữa đấy."

 

 

 

Giận ?

 

Vì ai? Tư Không Lưu ?

 

Hoa Mộ Thanh thầm khẩy trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn lễ phép, nhẹ nhàng cong môi đáp: "Trữ biểu tỷ khách sáo quá . Chuyện giận dỗi gì đó... Mộ Thanh thể sánh bằng biểu tỷ, dám mơ tưởng viển vông điều gì khác."

 

Câu chẳng khác nào ngầm thừa nhận rằng nàng từng cảm tình với Tư Không Lưu?

 

Trữ Thu Liên theo bản năng cảm thấy điều gì đó , rõ ràng mấy ngày Hoa Mộ Thanh còn khăng khăng phủ nhận, giờ mặt Trữ Tư Tuyền thản nhiên thừa nhận như là ?

 

Hoa Nguyệt Vân bên cạnh chu môi vẻ khinh thường, nhưng do đau nên xoa nhẹ mặt , bĩu môi : "Hừ! Bình thường ở nhà thì giả vờ đoan trang, đến mặt biểu tỷ chẳng cũng hiện nguyên hình đấy thôi!"

 

Giọng hề nhỏ, đều thấy rõ ràng, nhưng ai lên tiếng quở trách.

 

Trữ Tư Tuyền càng thêm mỉm gật đầu, sang Hoa Mộ Thanh dịu dàng: "Nguyệt Vân còn nhỏ, hiểu chuyện, mong đừng chấp nhặt."

 

Hoa Mộ Thanh mím môi — Ồ? Đây chính là vị " nhất tài nữ kinh thành", ca tụng là dịu dàng đoan trang, tài hoa xuất chúng đó ?

 

Tại nàng vô cớ nhẫn nhịn chịu đựng sự nh.ụ.c m.ạ và khinh miệt chứ?

 

Chẳng qua là vì bọn họ ở nơi cao, quen với việc cúi đầu , khinh miệt giẫm đạp lên khác mà thôi, đúng ?

 

Nàng vẫn giữ nụ bình thản, khẽ gật đầu: “Mộ Thanh tỉnh ngộ .”

 

Dừng một chút, nàng tiếp: “À đúng , biểu tỷ, lúc nãy ngang qua hoa viên, thấy mấy cành kết hương vẫn còn đang nở, nên tiện tay hái vài nhánh mang đến, tặng biểu tỷ để trang trí phòng.”

 

 

 

Phúc T.ử phía lập tức bước lên, dâng hoa lên tay. Những đóa hoa màu vàng cam rực rỡ, tuy nở bung khoe sắc nhưng vì qua thời kỳ nhất nên thoáng hiện nét tàn úa, héo rũ.

 

Sắc mặt Trữ Tư Tuyền lập tức đổi, Trữ Thu Liên càng vui, cau mày quát: “Hoa Mộ Thanh, ngươi mang thứ gì đến đây ? Mang thứ hoa thế tặng cho biểu tỷ ? Thật là vô lễ hết sức!”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , kịp mở miệng thì Thanh Trúc bên cạnh vội vàng chen lời, tươi : “Phu nhân, xem, những đóa hoa tươi tắn rực rỡ như thế, đúng là hợp với khí chất và Bàng Thái của biểu tiểu thư. Tặng cho biểu tiểu thư chẳng quá hợp lý !”

 

Hoa Mộ Thanh liếc mắt Thanh Trúc một cái, trong mắt lướt qua tia sáng, mỉm xem như ngầm đồng ý.

 

sắc mặt của Trữ Tư Tuyền càng thêm khó coi.

 

, nàng vẫn cố gắng giữ nụ mặt, gật đầu với Hoa Mộ Thanh: “Vậy thì đa tạ biểu , lòng .”

 

Hoa Mộ Thanh khẽ , vài câu khách sáo giả lả, liền rời khỏi viện.

 

Trong sân, mấy còn lặng.

 

Trữ Thu Liên lập tức sầm mặt, giật lấy bó kết hương ném mạnh xuống đất, giận dữ mắng: “Đồ phận! Lại dám mang thứ tặng khác!”

 

Trên mặt Hoa Nguyệt Vân cũng tràn đầy vẻ vui, chỉ vì mặt sưng nên biểu cảm rõ, lẩm bẩm: “Rốt cuộc tỷ đến đây chứ?”

 

Trữ Tư Tuyền hoa rơi lả tả đất, bỗng nở một nụ nhẹ: “Chắc là đến để khoe khoang đấy mà?”

 

“Hửm?” - Hoa Nguyệt Vân hiểu.

 

Trữ Thu Liên chợt giật , chau mày: “Kể từ khi nàng tham dự yến tiệc của Trưởng Công Chúa, dùng thủ đoạn gì mà Trưởng Công Chúa để mắt tới. Không lẽ… hôm nay cố tình đến để khoe điều đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-72-bieu-tieu-thu.html.]

Trữ Tư Tuyền mỉm gật đầu: “Chứ còn gì nữa.”

 

Sắc mặt Trữ Thu Liên tái mét. Nghĩ đến nỗi nhục và vết thương mà Hoa Nguyệt Vân chịu ở phủ Công Chúa mấy hôm , bà hận thể lập tức trả thù cho hả giận.

 

Nghiến răng nghiến lợi, bà tức tối với Trữ Tư Tuyền: “Ả tiện nhân đó thật quá đáng! Huyền Nhi, tuyệt đối thể để loại tiện nhân như dựa khác mà lên mặt mặt chúng nữa!”

 

 

 

Trữ Tư Tuyền Trữ Thu Liên đang cố tình lợi dụng ?

 

Thế nhưng...

 

Vừa khi Hoa Mộ Thanh bước đến, Bàng Thái cao quý, khí chất xuất chúng khiến nàng bất giác cảm thấy bất an, thậm chí là chút lo sợ.

 

Nàng mỉm nhẹ nhàng với Trữ Thu Liên: “Cô mẫu, chẳng mấy ngày nữa phủ Khai Quốc Hầu sẽ tổ chức tiệc ngắm hoa đầu xuân ? Mời biểu Mộ Thanh cùng nhé?”

 

Trữ Thu Liên nàng một cái, trầm ngâm giây lát gật đầu: “Cũng .”

 

Hoa Nguyệt Vân cũng vỗ tay tán thành: “Phải đó! Để tỷ tận mắt xem Tiểu Hầu Gia đối xử với biểu tỷ thế nào! Tức ch-ết tỷ !”

 

Trữ Tư Tuyền thì khẽ mỉm , ánh mắt về hướng Hoa Mộ Thanh rời , trong đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo khiến khác rùng .

__

 

Lần xuất hiện của Hoa Mộ Thanh quả thật khiến nhiều bối rối, chẳng hiểu nàng thực sự đang nghĩ gì mục đích gì.

 

Đặc biệt là Thanh Trúc vốn nhân cơ hội khiêu khích, châm dầu lửa để Hoa Mộ Thanh nổi giận đến mức náo loạn cùng Trữ Tư Tuyền, nhưng nàng càng hiểu cả.

 

Nàng theo Hoa Mộ Thanh, băng qua hành lang quanh co ven hồ, nhịn mà hỏi:

“Nhị tiểu thư, nhẫn nhịn như thế? Biểu tiểu thư rõ ràng cố ý lấy chuyện Tiểu Hầu Gia để chọc tức mà!”

 

Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ , đáp.

 

Khóe mắt nàng liếc thấy phía cuối hành lang, lùm cây một vạt áo dài thấp thoáng lướt qua.

 

Nàng liền bình thản : “Thanh Trúc, ngươi đến nhà bếp lấy chút điểm tâm mang về Thấu Tương Viện .”

 

“Tiểu thư đói ?”

 

Thanh Trúc hỏi : “ mà đám hạ nhân ở bếp bây giờ đều sắc mặt biểu tiểu thư mà hành xử, e là chịu đưa đồ cho nô tỳ !”

 

Quả nhiên, vẫn là kiểu khiêu khích mệt ...

 

Hoa Mộ Thanh cũng gì, chỉ lặng lẽ đàn cá bơi lội hành lang.

 

 

 

Phúc T.ử thấy Thanh Trúc vẫn yên động đậy, bèn lên tiếng giục: “Thanh Trúc tỷ, còn mau ?”

 

Thanh Trúc lập tức sa sầm mặt: “Ngươi là cái thứ gì mà cũng dám sai bảo ?”

 

Nhìn dáng vẻ gầy gò bình thường của Phúc Tử, nhưng nàng hề tỏ sợ hãi, chỉ thản nhiên đáp: “Tỷ tỷ, là nha hạng nhất bên cạnh tiểu thư.”

 

Ý là: là hạng nhất, ngươi là hạng hai, cớ gì thể sai khiến ngươi?

 

Thanh Trúc suýt nữa tức đến bật ngửa , nhưng thấy Hoa Mộ Thanh chút phản ứng nào thì đành nghẹn cục tức trong lòng, mặt mày tái mét mà về phía nhà bếp.

 

Vừa bước xuống hành lang, xuyên qua rừng trúc xanh rì, nàng lập tức một bàn tay mạnh mẽ kéo giật !

 

Sợ đến mức suýt hét toáng lên, nhưng miệng bịt c.h.ặ.t.

 

Khi ngẩng đầu lên, thì là trưởng t.ử đích tôn của Hoa Phong, Hoa Lương Tài.

 

Ánh mắt thoáng qua một tia dịu dàng, nàng ngượng ngùng, hờn dỗi đ.ấ.m nhẹ ngự-c một cái: “Thiếu gia, ngài hù ch-ết nô tỳ đó!”

 

 

 

Trong mắt Hoa Lương Tài lóe lên tia chán ghét, nhưng vẫn nở nụ , đưa tay véo nhẹ cằm nàng :

“Chuyện gì ? Ta thấy bên chẳng động tĩnh gì cả.”

 

Thanh Trúc bĩu môi, kể đầu đuôi những gì xảy ở Vân Phương Viện, ấm ức tiếp:

“Nô tỳ sợ quá lời khiến Hoa Mộ Thanh nghi ngờ. Nếu nàng sinh lòng cảnh giác, thiếu gia sẽ bên cạnh để sai bảo nữa .”

Loading...