Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 67: Suy Tính
Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:25:04
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàng phu nhân liếc Hoa Mộ Thanh bên cạnh, cô nương vẫn giả vờ như thấy gì.
Bà âm thầm gật đầum đúng là một đứa trẻ thông minh.
Vốn dĩ hôm nay nhờ nàng giúp đỡ một chuyện cực kỳ kín đáo, nên cũng định giấu nàng gì.
Bàng phu nhân sang với Bàng Mạn: "Bà chắc là đến để thăm dò tình hình thực hư mà thôi."
Bàng Mạn cau mày, tuy rõ nét mặt, nhưng giọng vô cùng êm tai: "Mẫu là..."
Vừa hỏi, nàng liếc Hoa Mộ Thanh, ánh mắt mang theo địch ý, nhưng lờ mờ chút đề phòng.
"Ừm."
Bàng phu nhân thấy ánh mắt , liền vỗ nhẹ lên tay Bàng Mạn, nhỏ: "Đừng đề phòng Hoa Nhị tiểu thư, hôm nay mẫu mời Hoa Nhị tiểu thư tới phủ chính là vì chuyện liên quan đến Nhị ca con và con đấy."
Nói xong, bà cũng sang Hoa Mộ Thanh, dịu dàng : "Ta Hoa Nhị tiểu thư tâm tính lương thiện, chắc chắn sẽ giữ kín chuyện , đúng ?"
Hoa Mộ Thanh khẽ , đáp lời ngay, chỉ mỉm hỏi : "Tuy rõ chuyện gì, nhưng nếu thực sự là việc hệ trọng, liên quan tới bí mật lớn, vì phu nhân tin tưởng như ?"
Sự tín nhiệm đời , bao giờ là điều thể trao tùy tiện.
Lời hỏi của nàng tuy mạo phạm, nhưng Bàng phu nhân xong càng thêm yên lòng, nét mặt thoải mái hơn hẳn.
Bà khẽ thở một , mỉm lắc đầu: "Trưởng Công Chúa quả nhiên sai, nha đầu loại gian xảo lọc lừ-a, quả thực thể giao phó trọng trách."
Hoa Mộ Thanh , trong lòng mới bừng tỉnh, thì là nhờ lời dặn dò của Trưởng Công Chúa!
Bàng Hồng Thái Sư, đây từng dạy dỗ các Hoàng Tử, Công Chúa trong cung, trong đó thiết nhất với ông chính là Trưởng Công Chúa, quan hệ chẳng khác gì phụ t.ử ruột thịt.
Nếu vì trưởng t.ử của Thái Sư hơn Trưởng Công Chúa tới gần mười tuổi, e rằng năm đó họ kết thành thông gia, trở thành một nhà .
Thời , thế lực của Bàng Hồng cũng như mặt trời ban trưa, rực rỡ tột đỉnh.
Mãi cho đến , khi ngoài phố truyền một bí mật động trời, khiến Bàng Hồng suýt nữa tuyệt hậu, thế lực của Thái Sư mới dần suy yếu.
Hiện tại, gia tộc chỉ còn dựa phẩm cấp và danh tiếng xưa cũ để miễn cư-ỡng duy trì thể diện.
Những chuyện , đây khi còn Hoàng Hậu, Hoa Mộ Thanh nhờ Lâm Lang Các bí mật điều tra và rõ.
Giờ tin Bàng phu nhân vì nhận lời dặn của Trưởng Công Chúa nên mới tin tưởng như , trong lòng Hoa Mộ Thanh cũng hết nghi ngờ, đây chính là con đường mà Mộ Dung Trần âm thầm sắp đặt cho nàng.
Chỉ là, nàng vẫn rõ, đối phương rốt cuộc nàng lấy thứ gì từ phủ Thái Sư?
Hoa Mộ Thanh liền mỉm , khẽ thi lễ, : "Không dám nhận sự ưu ái sâu nặng của Trưởng Công Chúa, cảm tạ phu nhân tín nhiệm. Không phu nhân cần Mộ Thanh giúp việc gì, nếu thể góp sức, ắt sẽ tận tâm hết lòng."
Bàng phu nhân , trong lòng càng thêm vững tin, liên tục gật đầu : "Tốt, , đúng là đứa trẻ mà Trưởng Công Chúa cũng khen ngợi. Thật buồn cho cái bà Triệu thị , còn gây chia rẽ giữa với con!"
"Triệu thị đó tự nhiên nhắc đến Thái Nhi, chẳng qua là tưởng cũng ôm cùng một tâm tư như bà , để Thái Nhi và Hoa Nhị tiểu thư hợp ý, để tiện rước con cửa, hừ! Một nữ nhân từ nông thôn , quả nhiên tầm mắt hạn hẹp!"
Nói đến đây, bà che giấu sự chán ghét và phiền muộn đối với Triệu thị.
Hoa Mộ Thanh vẫn giữ vẻ dịu dàng, an tĩnh, thêm gì.
Bàng Mạn lén lướt mắt thiếu nữ mặt.
Mắt biếc khép hờ, môi son nở nụ , gió nhẹ cuốn tà áo như cành nho lay động, nắng sớm rọi lên váy lụa đỏ như hoa lựu.
Những câu thơ miêu tả mỹ nhân, chắc hẳn chính là để tả mặt .
Chỉ là, từ xưa đến nay, mỹ nhân thường đem họa.
Cô nương tuổi còn nhỏ như mà mang theo vẻ quyến rũ khó cư-ỡng, ... chỉ e họa hại càng sâu khó lường.
Nghĩ , Bàng Mạn cũng thêm, chỉ vô thức nghĩ đến gương mặt của , cuối cùng chỉ đành khẽ tự giễu, lạnh nhạt đầu ngắm khu vườn ngập tràn hoa sắc rực rỡ ngoài lầu gác.
Hoa Mộ Thanh thu hết thần sắc mắt, trong lòng cũng âm thầm tính toán thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-67-suy-tinh.html.]
lúc , Bàng phu nhân tiếp lời: "Cái tên Tần Bảo Lâm đó, năm xưa vì giữ mạng mà buộc giao binh quyền, nay vẫn giấu nổi lòng tham, còn dám dùng nữ nhân để dò xét tình hình. Hừ, còn mơ tưởng mấy lời đồn vô căn cứ , tưởng rằng trong tay Thái Nhi còn cất giữ cái gì mà 'Binh thư' do Chiến thần năm xưa để ?"
Quả nhiên.
Người mà Hoa Mộ Thanh nghi ngờ, Bàng Thái chính là nhân vật trong lời đồn năm xưa, kẻ cho là bí mật cất giữ 《Tứ Phương Chiến》, cuốn binh thư truyền thừa của gia tộc chiến thần Lan Lăng, đủ sức khuynh đảo cả đại lục!
Khi đó, cũng chính là lúc đời của Hoa Mộ Thanh giúp Đỗ Thiếu Lăng lên ngai vàng.
Lời đồn ban đầu chỉ là những thì thầm trong bóng tối, đủ sức tạo thành sóng gió.
Thế nhưng, ngờ chỉ trong chốc lát, tin đồn bùng lên như lửa gặp gió, lan nhanh cách nào dập tắt!
Thậm chí, còn âm thầm đột nhập phủ Thái Sư, mưu đồ trộm lấy cuốn binh thư.
Lại kẻ dọc đường chặn kiệu Bàng Thái và Bàng Mạn, ý đồ uy hi-ếp, cư-ỡng ép tìm bí mật.
Bàng Hồng vì bảo vệ sự an cho đôi nhi nữ, âm thầm phái một cỗ xe ngựa, định đưa hai đứa trẻ trở về quê nhà lánh nạn.
Nào ngờ, xe khỏi kinh thành, cư-ớp chặn đ-ánh giữa quan đạo.
Bàng Thái đ-ánh gãy chân, còn Bàng Mạn... thì hủy hoại dung nhan.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Bàng Hồng suýt nữa dâng biểu t-ự v-ẫn- Kim Loan điện, dốc tâm ba vạn chữ trong tấu chương, thề thốt nhi nữ tuyệt đối hề nắm giữ thứ binh thư hoang đường .
Nhờ , lời đồn trong kinh thành mới dần dần lắng xuống.
Thế nhưng, đại biến , đôi nhi nữ tàn phá nặng nề, khiến Bàng Hồng sinh lòng rút lui khỏi quan trường.
Nếu đương kim Hoàng đế một mực cho phép, e rằng Bàng Hồng sớm cáo quan về ở ẩn, rời xa chốn thị phi.
Hoa Mộ Thanh lặng lẽ quan sát Bàng phu nhân đang phẫn nộ đến run , trong lòng cũng dễ dàng mường tượng nỗi bi ai và oán hận của một khi chứng kiến con cái chịu oan khuất như thế.
Nàng chỉ im lặng, nhẹ nhàng lắng .
Bàng phu nhân trút xong cơn giận, tâm trạng cũng dịu đôi phần.
Thấy dáng vẻ điềm đạm, ngoan ngoãn của Hoa Mộ Thanh, lòng bà càng thêm an ủi, khẽ mỉm , lắc đầu: "Ta thất lễ , Hoa Nhị tiểu thư đừng trách."
Hoa Mộ Thanh dịu dàng đáp: "Không dám. Tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ, Mộ Thanh đều thấu hiểu."
Một câu nhẹ nhàng mà chân thành , suýt chút nữa khiến Bàng phu nhân rơi lệ.
Ngay cả Bàng Mạn cũng khỏi lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt đề phòng trong đáy mắt vơi bớt, nghiêm túc xoay mặt kỹ Hoa Mộ Thanh thêm nữa.
"Đứa trẻ ngoan."
Bàng phu nhân khẽ lau khóe mắt, xúc động : "Hoa Phong nữ nhi như con, đúng là phúc phận tu luyện từ kiếp mà ."
Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm khẽ khàng.
Thấy Bàng phu nhân mãi vẫn chuyện chính, nàng cũng hề vội vã, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Bàng phu nhân lải nhải thêm vài câu, rốt cuộc cũng nghiêm mặt, cho lui hết đám hạ nhân xung quanh, lúc mới hạ giọng : "Ban đầu Trưởng Công Chúa khen ngợi y thuật của con , vốn định mời con xem bệnh cho Thái Nhi và Mạn Nhi. Chỉ là... trong lời của Triệu thị, vài chỗ đầy ẩn ý, như thể ám chỉ con chỉ am hiểu sơ qua y lý dành cho thiên kim tiểu thư, nếu chính con khéo léo nhắc học rộng hiểu nhiều, e rằng thật sự bà lừ-a gạt ."
Thì đây mới là mục đích thật sự khiến Triệu thị hôm nay gấp gáp chạy đến phủ!
Chẳng qua là vì hôm qua tận mắt chứng kiến tài y thuật của Hoa Mộ Thanh, sợ nàng thực sự thể chữa trị cho Bàng Thái hoặc Bàng Mạn ?
Hay là, ngăn cản Bàng phu nhân để nàng cơ hội gặp gỡ Bàng Thái?
Hoặc còn mưu tính gì khác sâu xa hơn nữa?
Triệu thị... chính Hồ Phủ Quốc Công, rốt cuộc đang ấp ủ âm mưu gì?
Trong lòng Hoa Mộ Thanh nhanh ch.óng suy tính, câu của Mộ Dung Trần hôm : "Nữ nhi của Hà Thu Thực, ngươi lôi kéo khá đấy", chẳng lẽ còn mang ẩn ý sâu xa nào khác ?