Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 63: Tâm Tư
Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:25:00
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt bà nhanh ch.óng liếc về phía đám .
Và dĩ nhiên ánh mắt đó thể thoát khỏi tầm mắt của Đỗ Chiêu Nam.
Ánh mắt bà trở nên sắc lạnh hơn nhưng giọng vô cùng thản nhiên: "Vậy ? Là ai?"
Ma ma lập tức bước tới, vẻ thần bí thì thầm vài câu bên tai Đỗ Chiêu Nam.
Trong lòng Trữ Thu Liên bất , lập tức phát hiện ánh mắt của Đỗ Chiêu Nam lướt nhẹ về phía .
Bà vội mở miệng giải thích, nhưng Hoa Mộ Thanh lên tiếng : "Công Chúa điện hạ, Quận Chúa điện hạ, chúng thần thể đưa di thể của Tam di nương về Hoa phủ ? Dù ... cũng từng hầu hạ phụ thần một thời..."
Trữ Thu Liên lập tức phụ họa: " , dù cũng là của Hoa phủ, xin Công Chúa điện hạ rộng lòng cho phép."
Đỗ Chiêu Nam khẽ lạnh, ánh mắt dừng thẳng Trữ Thu Liên, khiến sắc mặt bà lập tức biến đổi.
Đỗ Chiêu Nam chỉ lạnh lùng phẩy tay hiệu.
Trữ Thu Liên thầm thở phào nhẹ nhõm, vội sai hầu theo khiêng Hoa Nguyệt Vân và Hoa Thường Hảo, còn mấy nội giám của phủ Công Chúa thì phụ trách khiêng th-i th-ể Tam di nương ngoài.
Vừa khỏi Cẩm Viên, bỗng bên trong Đỗ Chiêu Nam quát lớn: "Người ! Mau bắt lấy con ch.ó phản bội Chu Lâm cho !"
Trữ Thu Liên trong lòng kinh hãi, bước chân càng thêm gấp gáp hơn. Phương Cầm thật sự khai Chu Lâm ?
Chu Lâm thể khai bà ?
Sao Phương Cầm ch-ết?!
Hoa Mộ Thanh dập đầu đến mức đầu óc choáng váng, nhưng nhờ việc Mộ Dung Trần khai thông kinh mạch từ chiều, thể nàng vẫn nhẹ nhàng Phúc T.ử dìu đỡ, vẫn kịp theo bước chân gần như chạy trốn của Trữ Thu Liên.
Trong lòng nàng ngừng lạnh.
Biết rõ rằng vì kiêng dè thế lực lớn, Trưởng Công Chúa mới tạm thời dừng tay.
Với bản lĩnh như con cọp giấy của Trữ Thu Liên, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ lôi cả Phủ Thượng Đô Hộ đằng lưng ánh sáng thôi.
Chuyện đó... nàng vẫn bao giờ quên.
Thượng Đô Hộ cầm lá thư b*n n**c của Tống gia, lời lẽ sắc bén chỉ trích Tống gia gây hại cho sự an nguy của bách tính Đại Lý.
Đó chính là bước đầu tiên trong kế hoạch Đỗ Thiếu Lăng nhằm diệt trừ cả gia tộc Tống gia!
Vậy thì nàng, đầu tiên tay chính là Thượng Đô Hộ !
Còn cách tay như thế nào ư?
Hừ, giữ cặp mẫu t.ử ngu xuẩn Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân chẳng chính là để khiến Phủ Thượng Đô Hộ ngày càng ôm hận trong lòng ?
Chỉ khi họ oán hận đến tận xương tủy, nàng mới thể bày bộ dạng "vô tội đáng thương", "ngây thơ trong sáng" mà đâ-m một nhát chí mạng bọn họ.
Quả nhiên, cái danh "Tuyết Cơ của Kinh Thành" — Trữ Thu Liên , chẳng bọn họ đang tự dâng tới tận cửa ?
Nếu thế...Vậy thì cứ để nàng nổi tiếng thêm chút nữa cũng chẳng .
Còn dùng cách gì ư?
Hoa Mộ Thanh sớm nghĩ một kế sách cực kỳ .
__
Nói về phủ Trưởng Công Chúa.
Đỗ Chiêu Nam chỉ cho đ-ánh ch-ết tên quản gia Trữ Thu Liên mua chuộc bằng loạn côn, dẫn Đỗ Liên Khê trở về nội viện.
Còn Đỗ Hàm thì một tới thư phòng, cầm lấy b.út lông, cúi đầu trầm ngâm bên nghiên mực lâu.
Đột nhiên, vung b.út xuống giấy.
Chỉ trong vài nét, hình ảnh một thiếu nữ cúi đầu lặng lẽ hiện sống động.
Trên xà nhà, bỗng vang lên một tiếng nhàn nhạt đầy tùy ý: "Tâm tư của ngươi, quả thực cũng ý vị đấy."
Đỗ Hàm khẽ giật , ngẩng đầu lên, liền thấy Mộ Dung Trần đang lười biếng tựa xà ngang, ánh mắt rõ ràng thấu hình ảnh cô nương mà vẽ .
Hơi bất đắc dĩ, Đỗ Hàm đặt b.út xuống, đem bức tranh mới thành đưa lên ngọn đèn, để lửa thiêu rụi thành tro.
Hắn chậm rãi : "Chỉ là cảm thấy tối nay cô nương đó quá mức khéo léo. Mấy đối đáp, ngay cả mẫu và cũng nàng xoay vòng trong lòng bàn tay."
Nói tới đây, vẻ ôn hòa mặt dần nhạt , trong mắt chỉ còn một tầng băng lạnh: "Tâm tư sâu kín như thế, thực sự khiến kiêng dè."
Mộ Dung Trần cong môi nhạt, sắc mặt so với ban nãy càng thêm thư thái.
Hắn từ xà nhà nhẹ nhàng đáp xuống, tựa như một chiếc đuôi cáo mềm mại khẽ khàng lướt qua, tiếng động, yêu mị vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-63-tam-tu.html.]
Tay chắp lưng, tùy ý trong thư phòng.
Đỗ Hàm , : “Nếu cô nương đó cam tâm quân cờ thì thôi, nhưng nếu sinh lòng hai ý... Chủ t.ử, e rằng thể giữ ...”
“Không .”
Mộ Dung Trần bật khẽ, nghĩ tới điều gì, trong mắt thoáng qua một tia đen tối lạnh lùng.
“Nếu thể giữ, đến lúc đó, tự tay gi-ết nàng cũng .”
Đỗ Hàm , cuối cùng cũng yên lòng, cúi đầu đáp: “Vâng, thuộc hạ theo sự sắp xếp của chủ t.ử.”
Mộ Dung Trần ngoảnh , khẽ gật đầu: “Ngươi yên tâm , tuyệt đối sẽ để nỗi nhục và gánh nặng mà ngươi gánh chịu chỉ trở thành công dã tràng. Mối thù gi-ết cha của ngươi, Đỗ Thiếu Lăng sẽ từng món từng món mà trả !”
Đỗ Hàm nghiến răng, bước khỏi bàn, quỳ xuống mặt Mộ Dung Trần: “Đa tạ chủ t.ử! Thuộc hạ nguyện dốc lòng trung thành, theo chủ t.ử đến ch-ết!”
Mộ Dung Trần cong môi nhạt, thong thả bước ngoài thư phòng.
__
Sau khi về phủ, Hoa Mộ Thanh cũng xen chuyện chính viện thế nào, trực tiếp trở về sân của .
Còn chuyện chính viện tối đó ầm ĩ , ầm ĩ tới nỗi suýt chút nữa kinh động tới lão phu nhân, cả phủ gà bay ch.ó sủa, Hoa Phong nổi trận lôi đình thế nào, tất cả đều là sáng hôm nàng mới Phúc T.ử kể tường tận.
Phải rằng, tuy giờ phận và mục đích của Phúc T.ử vẫn rõ ràng, nhưng hiện tại, đối với nàng vô cùng trung thành.
Nhất là bộ dạng gầy nhỏ, thật thà, chất phác, nhưng tài ngóng chuyện trong nội viện, đúng là xuất sắc.
Vừa dùng điểm tâm, Phúc T.ử lẩm bẩm kể.
Hoa Mộ Thanh một bên tiếp tục bày biện những cành hoa khô nàng dùng để pha , thì thấy Thanh Trúc dường như từ bên ngoài trở về.
Trên mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng giấu nổi sự hưng phấn.
Vừa thấy Hoa Mộ Thanh, nàng hoảng sợ giật , vội vàng hành lễ, chỉ sáng sớm vườn dạo chơi một vòng.
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh lướt qua mái tóc tơi tả và vạt áo xộc xệch của nàng nhưng cũng hỏi nhiều, chỉ khoát tay cho lui xuống.
Chỉ chốc lát .
Có một tiểu đồng bên cạnh Hoa Phong tới cổng viện, truyền lời: “Lão gia mời Nhị tiểu thư đợi hạ triều sẽ tới thư phòng một chuyến.”
Hoa Mộ Thanh hành lang Bách Điểu Minh Phượng, tươi rạng rỡ gật đầu đồng ý.
Tên tiểu đồng đỏ bừng mặt, nhanh ch.óng chạy .
Cảnh đó khiến Xuân Hà bên cạnh nhịn khẽ , thầm nghĩ: Nhan sắc của Hoa Nhị tiểu thư quả thực là một v.ũ k.h.í mê hoặc lòng .
Nếu tận dụng, chỉ dựa dung mạo thôi cũng đủ khiến thiên hạ nghiêng ngả .
Đến giờ ngọ.
Hoa Mộ Thanh tới thư phòng.
chỉ thấy Hoa Phong đang lật giở sách, bên cạnh là Sở Hồng hầu hạ dâng rót nước.
Lần , Thanh Trúc theo Hoa Mộ Thanh.
Vừa , hai Thanh Trúc và Sở Hồng liếc mắt thấy . Ánh mắt cả hai chẳng ai nhường ai, lập tức nảy lửa.
Sở Hồng còn tức giận, dùng ánh mắt hằn học quét Hoa Mộ Thanh mấy lượt, ý tứ quá rõ ràng.
Chính nàng dốc lòng giúp Hoa Mộ Thanh giành thiệp mời từ phủ Trưởng Công Chúa do Tuyên Vương chuyển tới, giúp nàng các quý phu nhân trong kinh thành ưu ái.
Thế mà chẳng những ơn, còn để Thanh Trúc tới chia sẻ ân sủng với !
Thật hận thể nghiến nát răng!
“Ngươi lui xuống .”
Thấy Hoa Mộ Thanh đến, Hoa Phong phẩy tay, lười nhác lệnh cho Sở Hồng lui.
Sở Hồng bặm môi, định gì đó nhưng đột nhiên một cơn buồn nôn dữ dội ập tới, suýt nữa nôn khan tại chỗ.
Nàng cố nhịn, nghĩ chắc do ăn uống sạch sẽ dám mất mặt Hoa Phong, vội vàng phúc hành lễ nhanh ch.óng lui .
Hoa Mộ Thanh thoáng cau mày, nhưng cũng để ý nhiều.
Sau đó nàng bước trong thư phòng, Thanh Trúc từ bên ngoài khép cửa .
Quay đầu thì thấy Sở Hồng còn đầu , ánh mắt oán hận che giấu.
Thanh Trúc cũng chẳng chịu thua, lập tức trừng mắt đáp .
Sở Hồng tức đến nỗi cơn buồn nôn trào lên, vội vàng rời .