Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 59: Bị Bắt

Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:14:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mộ Thanh lập tức vẻ ngạc nhiên: “Di nương, những lời ? Mộ Thanh cả, nhưng xin đừng hỏng thanh danh của Tư Không công t.ử, nếu sẽ ảnh hưởng đến phủ Thượng Đô, như thật chút nào.”

 

Trữ Thu Liên đại ca hiện tại đang giữ chức Thượng Đô Hộ, phẩm cấp Nhị phẩm.

 

Đích nữ của phủ Thượng Đô chính là sẽ đính hôn với Tư Không công t.ử.

 

Tam di nương lập tức đỏ bừng mặt.

 

Còn kịp gì, Hoa Phong trợn mắt bà.

 

Trữ Thu Liên cũng mở miệng quát: “Đừng bậy bạ, đang yên , những lời khó như ? Câm miệng ngay!”

 

Tam di nương đầu , liếc thấy ánh mắt lạnh lẽo trong mắt Trữ Thu Liên, cả lập tức lạnh toát, dám thêm lời nào, nhưng càng thêm tức giận với Hoa Mộ Thanh!

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu, về phía Hoa Phong, trong lòng thầm .

 

Trữ Thu Liên thì gần như tức ch-ết, để cho ả nữ nhân thêm lợi, khiến Hoa Phong sinh những ý nghĩ khác!

 

Nếu Tư Không Lưu thể để ý đến Hoa Tưởng Dung, chẳng Hoa phủ sẽ trực tiếp kết với phủ Hầu khai quốc ! Cần gì thông qua phủ Thượng Đô nữa?

 

 

 

Mọi đều tạm gác suy nghĩ trong lòng, ai nhắc đến.

 

Sau đó, chờ một lúc lâu, vẫn thấy Hoa Nguyệt Vân và Hoa Thường Hảo .

 

Trữ Thu Liên rốt cuộc yên nữa, bà định dậy tự cửa xem .

 

ngờ…ngoài bỗng một trận náo loạn.

 

Người hầu và nô bộc la hét om sòm, chạy vội một .

 

Bị ngã xuống cửa nhà chính, đó la lên: “Không ! Phu nhân, Tứ tiểu thư và Thất tiểu thư của Trưởng Công Chúa bắt !”

 

“Cái gì?!”

 

Trữ Thu Liên lập tức phắt dậy.

 

Hoa Phong cũng đổi sắc mặt, giận dữ hỏi: “Có chuyện gì ?!”

 

Người hầu cả đầy bùn đất, mặt còn vết roi, trông đáng sợ, : “Là…là buổi chiều, Tứ iểu thư và Thất tiểu thư ngoài, ngờ gặp xe của Quận Chúa, Quận Chúa chặn đường, xảy tranh cãi, xảy ầm ĩ, Quận Chúa nổi giận, liền sai trong phủ Trưởng Công Chúa bắt cả Tứ tiểu thư và Thất tiểu thư ! Mới mới thả nô tài , bảo thông báo cho lão gia và phu nhân, bảo phu nhân và lão gia…”

 

dám tiếp.

 

Trữ Thu Liên vội vàng hỏi: “Cần gì?”

 

“Cần… cần… cần phu nhân và lão gia, tới phủ Trưởng Công Chúa, quỳ xuống xin .”

 

“Cái gì?!”

 

Hoa Phong mặt mày xám xịt, gần như tức đến mức phun má-u!

 

 

 

Một tay đập mạnh xuống bàn, tức giận dậy.

 

Trữ Thu Liên chuyện gì đó kỳ lạ.

 

kìm liếc Hoa Mộ Thanh, vẻ mặt lạnh lùng, nhíu mày hỏi: “Mộ Thanh, hôm qua con phủ Trường Công Chúa, chuyện ?”

 

Ngay lập tức, tất cả ánh mắt đều đổ dồn nàng.

 

Hoa Mộ Thanh thầm trong lòng, con cáo già , để nhận tội ?

 

Nàng chỉ lắc đầu ngơ ngác: “Mộ Thanh .”

 

đó nhíu mày như đang suy nghĩ, chắc chắn, Hoa Phong một cái.

 

Hoa Phong vội vàng : “Con nghĩ ? Nói !”

 

Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, do dự một chút, mới khẽ : “Hôm qua, Trưởng Công Chúa ban thưởng cho con một chiếc xe ngựa.”

 

Điều Hoa Phong , ông còn thấy chiếc xe ngựa quý giá của các hoàng tộc đó, thậm chí còn tinh xảo hơn cả chiếc xe ngựa nhất của Hoa phủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-59-bi-bat.html.]

“Buổi chiều, Tứ và Thất ...”

 

Hoa Mộ Thanh do dự một chút, mới nghiến răng : “Đ-ánh ngất đ-ánh xe ngựa, cư-ỡng đoạt chiếc xe, ngoài phủ, vì chuyện …”

 

“Vớ vẩn!”

 

Trữ Thu Liên lập tức lên tiếng: “Nguyệt Vân và Thường Hảo thể chuyện cư-ớp bóc như ? Hơn nữa Nguyệt Vân còn xe riêng của , cư-ớp xe của con? Còn dám bậy bạ, sẽ áp dụng gia pháp!”

 

Mặt Hoa Mộ Thanh tái nhợt, như thể dọa sợ, dám thêm gì nữa.

 

Sắc mặt Hoa Phong càng lúc càng trầm .

 

Sau một hồi suy nghĩ, ông với Trữ Thu Liên: “Nàng dẫn Mộ Thanh ngay lập tức tới phủ Trưởng Công Chúa, việc tự tiện bắt như hợp pháp, sẽ gặp Hoàng Thượng, cầu xin chút ân huệ. Chỉ là mấy chuyện nhỏ của nữ nhân, Hoàng Thượng chắc sẽ để nó rùm beng lên, mất mặt hoàng gia và cả Hoa phủ chúng .”

 

Danh tiếng, danh tiếng.

 

Người luôn chỉ nghĩ đến danh vọng và uy tín của .

 

 

 

Trữ Thu Liên hôm qua còn Trưởng Công Chúa khó, lo sợ bà sẽ ghi hận trong lòng hại Hoa Nguyệt Vân.

 

Trong lòng lo lắng, bà thực sự ngay lập tức bay đến bên cạnh Hoa Nguyệt Vân.

 

Hoa Phong đầu tiên nghĩ đến danh tiếng của Hoa phủ, đến gặp hoàng đế để bảo vệ uy tín của .

 

Bà bực bội đến mức cổ họng chua xót, suýt nữa thì bà phát tác ngay tại chỗ.

 

bà vẫn nuốt xuống cơn tức giận đó, khẽ gật đầu: “Vậy lão gia ngay , Vương quản gia, nhanh ch.óng chuẩn xe cho lão gia, cẩn thận đưa lão gia cung!”

 

Hoa Phong thấy bà chu đáo như , hài lòng gật đầu, dịu dàng an ủi vài câu dặn dò Hoa Mộ Thanh: “Hôm qua con mới Công Chúa ban thưởng, chắc Công Chúa vẫn còn chút ấn tượng với con, con nhất định cứu Tứ và Thất .”

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu, trong lòng nhạt. Các vị trưởng bối nhà các lo, để một cô nương trọng vọng như nàng mặt? Là ?

 

Nàng chỉ nhẹ, đáp : “Con sẽ theo mẫu đến phủ Công Chúa.”

 

Ánh mắt Trữ Thu Liên lóe lên một tia sắc lạnh, lập tức hiểu ý của nàng.

 

Nàng lá chắn, nàng kéo chủ gia đình là bà giải quyết chuyện với Trưởng Công Chúa.

 

Trong lòng bà tức giận.

 

Nhìn Hoa Phong sắp rời , bà tức giận Hoa Mộ Thanh mà gì.

 

Chưa kịp lên tiếng, Tam di nương bên cạnh kiềm chế nữa, lao tới với khuôn mặt đầy nước mắt: “Phu nhân, Thường Hảo sẽ chứ? Phu nhân, ngài nhất định cứu Thường Hảo!”

 

Trữ Thu Liên thấy bà lên tiếng, trong lòng nảy một ý tưởng: “Đều là nữ nhi của , đương nhiên sẽ cứu.”

 

đổi sắc mặt, vỗ vỗ bà : “Chỉ là sợ một đủ sức, là thế , ngươi cùng đến phủ Công Chúa, dù thì hết cứu bọn trẻ .”

 

Hoa Mộ Thanh trong mắt lóe lên một tia nhạt, mưu kế thật hiểm ác.

 

Chỉ điều, lúc Tam di nương đang lo lắng cho nữ nhi , luôn tầm hạn hẹp nên ý đồ của Trữ Thu Liên, cứ gật đầu liên tục, lau nước mắt theo bà khỏi chính sảnh.

 

Đi vài bước, bà đột nhiên nhớ điều gì, đầu , ánh mắt chút khách khí Hoa Mộ Thanh: “Nhị tiểu thư còn mau theo! Sao thế, lúc việc thì cứ chen , đến khi chuyện thì chỉ thu đầu , mặc kệ chuyện ?”

 

 

 

Cũng suýt nữa thì bà mắng Hoa Mộ Thanh là kẻ quan tâm đến gia đình, lòng lang sói, ích kỷ và tự lợi.

 

lúc , Hoa Mộ Thanh chính là một con quái vật tàn nhẫn và khát má-u bên trong lớp vỏ bọc.

 

Nàng mặc kệ các sống ch-ết!

 

Chỉ là, nàng thể xem một màn náo nhiệt mà thôi.

 

Nàng chỉ cúi đầu xuống, gì, bước chậm rãi theo .

 

 

 

Ngoài cửa, Phúc T.ử nhanh ch.óng chạy đến, đỡ lấy nàng nhẹ nhàng : “Xuân Hà tỷ đến , khi tiểu thư , Thanh Trúc vội vàng ngoài, hướng vẻ là đến hẻm của phủ Thượng Đô Hộ.”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , gì, đỡ tay Phúc Tử, chậm rãi theo Đại Phu Nhân và Tam di nương đang vội vã chạy phía .

 

Loading...