Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 259: Tại Sao Hắn Lại Làm Như Vậy?

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Anh tưởng rằng Hoa Mộ Thanh sẽ chẳng buồn điều tra những chuyện bẩn thỉu của , nào ngờ Hoa Mộ Thanh sớm nắm rõ thứ như lòng bàn tay.

 

Tuy Bạch gia việc mấy t.ử tế, nhưng cũng tuyệt đối đến mức để nhi tức thứ “môn đinh hạ tiện” như lời đồn.

 

Chính Hồng Anh mới là kẻ ôm tâm tư bất chính, Bạch Lộ hầu hạ Quý Nhân trong cung, liền mơ tưởng theo để hưởng vinh hoa phú quý.

 

Không ngờ, Hoa Tưởng Dung sợ nàng lỡ miệng tiết lộ chuyện mẫu của Bạch Lộ mất, nên lập tức sai phủ Nội Vụ đưa nàng ở giặt y cục.

 

Ở giặt y cục, Hồng Anh vẫn yên phận, thậm chí còn lén lút qua với tên thái giám quản sự ở đó.

 

Tên thái giám , Hoa Mộ Thanh cho dò xét, là kẻ trong tối thủ đoạn dơ bẩn chẳng .

 

Hồng Anh tuy vẫn giữ cái danh “trinh bạch”, nhưng thể e rằng sớm chẳng còn trong sạch gì nữa.

 

thế cũng , như , càng nhiều điểm yếu càng dễ kiểm soát.

 

Loại , một khi nếm mùi ngọt ngào, sẽ ngày càng trở nên điên cuồng.

 

 

 

Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm , điều nàng chính là khiến cả hậu cung còn ngày nào yên .

 

Lắm nữ nhân trèo lên long sàng như thế, Đỗ Thiếu Lăng, ngươi liệu chống đỡ nổi ?

 

Nàng gấp đơn t.h.u.ố.c , đưa cho Xuân Hà: “Bảo Quỷ Tam lấy t.h.u.ố.c theo phương , mang cho Hồng Anh. Trước khi thu săn, nhất định để Bạch Lộ uống đủ ba .”

 

“Còn kế hoạch bên phía Bạch gia, để Quỷ Tam truyền lệnh, thể bắt đầu .”

 

Xuân Hà gật đầu, cất kỹ đơn t.h.u.ố.c.

 

Bên , Tú Hỷ vẫn đang trêu chọc Phúc Tử: “Lúc nãy ngươi chuyện gì , mau kể cho di mẫu , rốt cuộc từ ? Hửm? Có từ Quỷ Tam ? Tên đó vốn ít , chắc chỉ chuyện nhiều với ngươi thôi chứ gì?”

 

“Tú Hỷ di mẫu!” - Phúc T.ử đỏ mặt tía tai, bật dậy giật túi thơm, xoay bỏ chạy.

 

Tú Hỷ ha hả, còn Tố Cẩm điềm đạm lau tay, hỏi Hoa Mộ Thanh: “Tiểu thư dùng ạ?”

 

Hoa Mộ Thanh sân, thấy ánh nắng thu dịu dàng, khẽ gật đầu: “Ừ, phong cảnh thế , nên uống một chén. Mang rư-ợu Lê Hoa Bạch , các ngươi cùng uống một ly.”

__

 

Dưỡng Tâm Điện.

 

Đỗ Thiếu Lăng Hoa Mộ Thanh ở Du Nhiên Cung, cùng mấy nha uống rư-ợu Lê Hoa Bạch mà cũng say , liền bật .

 

Nghĩ ngợi một chút, dặn Phúc Toàn: “Sau thu săn, chuẩn loại Lê Hoa Bạch thượng hạng ở cung suối nước nóng.”

 

“Vâng.”

 

Ba ngày , bắt đầu cuộc thu săn.

 

Ngoại trừ các đại thần và Ngự Lâm Quân , thì đến ngày thứ hai khi trường săn bố trí xong, ngự giá của hoàng đế mới từ từ tới nơi.

 

Hoa Mộ Thanh trong xe ngựa ngoài, thể thấy cờ săn tung bay, khắp nơi vang tiếng ngựa hí, tấp nập, trại lều đỉnh vàng nối tiếp .

 

Bất giác nàng nhớ cảnh hành quân chinh phạt ở kiếp .

 

Chỉ là, thứ mắt giờ đây, so với khi rét mướt gian khổ, quả thật yên vui thịnh vượng hơn gấp bội .

 

Xa xa là dãy núi mùa thu kéo dài bất tận, trời cao mây nhẹ, gió mát nắng trong. Gần đó là tiếng rộn ràng, xe qua , rộn rã khắp nơi.

 

Nhớ năm đó, đầu tiên nàng theo quân xuất chinh, liền gặp thiên tai.

 

 

 

Mấy vạn binh sĩ đứt nguồn lương thảo, đói lạnh, đừng đến trại, ngay cả chỗ trú mưa cũng .

 

Gió tuyết bủa vây, bước chân lê lết, gần như tuyệt vọng.

 

Chính là Mộ Dung Trần, mang theo năm nghìn quân viện binh cùng vô lương thực và quân dụng đến ứng cứu, đại quân mới thoát khỏi hiểm cảnh.

 

Nếu , trận đầu đời năm của nàng, e là còn kịp chiến trường thất bại t.h.ả.m hại, trở thành trò cả đời.

 

Giờ đây, giữa tiếng ngựa ồn ào bên ngoài, Hoa Mộ Thanh hồi tưởng tất cả, mắt là bóng hình Mộ Dung Trần để .

 

Hắn từng giúp nàng, bảo vệ nàng, nâng đỡ nàng, khoan dung với nàng.

 

Hắn... vì như ?

 

Chỉ đơn thuần vì trung thành với triều Đại Lý ?

 

Bên ngoài từng lời đồn rằng, tiên hoàng từng ơn cứu mạng với Mộ Dung Trần.

 

Ân tình ... đủ khiến một yêu tiên kiêu hùng tự tại như , lưu chốn hồng trần nhiều năm như ?

 

Hơn nữa, luôn đối xử với nàng...

 

Hoa Mộ Thanh khẽ động trong lòng, đang mải nghĩ ngợi.

 

 

 

Chợt phía vang lên tiếng hô lớn — "Cung nghênh Hoàng Thượng, Hoàng Quý phi!"

 

Thanh âm ôn hòa tươi tắn của Hoa Tưởng Dung truyền đến: “Không cần đa lễ, miễn lễ cả .”

 

Trái tim lay động khẽ khàng , chìm xuống lạnh giá.

 

Hoa Tưởng Dung.

 

Phải ... nếu năm đó Mộ Dung Trần thật sự đối với nàng khác , thì cớ đem Hoa Tưởng Dung dâng cho Đỗ Thiếu Lăng?

 

Để mặc nàng hà-nh h-ạ bao năm, chịu đủ khổ đau như thế?

 

Hoa Mộ Thanh khẽ lạnh, thu tâm tư, đúng lúc xe ngựa dừng .

 

Tiếng Quỷ Tam vang lên từ ngoài màn xe: “Nương nương, đến nơi .”

 

Mọi lúc mới cúi nghênh đón Hoàng Quý phi, nhưng một tiếng xưng hô vang lên bên cạnh một cỗ xe ngựa khác, khỏi ngạc nhiên.

 

Tất cả đều đầu .

 

Chỉ thấy từ chiếc xe ngựa bằng gỗ t.ử đàn điêu khắc hoa văn tinh xảo, một bóng dáng yêu kiều như tiên nữ kịp ngẩng đầu toát lên phong thái khuynh quốc khuynh thành, nhẹ nhàng nắm tay cung nữ, từ từ bước xuống xe.

 

Tiểu Trác T.ử quỳ bên cạnh xe ngựa, lấy đầu gối bậc, để Hoa Mộ Thanh thể vững vàng bước xuống bên xe.

 

Một cơn gió thu nhẹ nhàng thổi qua, mang theo lạnh man mác và mùi hương dìu dịu như thoảng qua từ một tiên nữ giữa vườn hoa, quanh quẩn bên nàng, lan tỏa khắp nơi.

 

Hương thơm nhè nhẹ lan , bao phủ khứu giác và thần trí của tất cả , khiến họ như mê mẩn dáng vẻ tiên t.ử giáng trần đột ngột xuất hiện mắt.

 

 

 

Đôi mắt trong veo của Hoa Mộ Thanh khẽ ánh lên, tay cầm chiếc quạt xương xanh, khẽ che mũi.

 

Tựa như chịu nổi ánh mắt quá đỗi thẳng thắn và nóng bỏng từ xung quanh, đôi má nàng ửng hồng, như nh** h** thấm sương mưa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-259-tai-sao-han-lai-lam-nhu-vay.html.]

Nửa gương mặt ẩn tấm quạt, như mờ như thật. Càng khiến ngỡ ngàng, phân rõ là mộng thực.

 

 

 

Một trai trẻ kìm cất lời ngợi khen:

 

“Quạt nhỏ nhẹ nhàng tay ngà,

 

Thắt lưng uyển chuyển vũ sa trời.

 

Tựa tiên nữ bước hạ phàm,

 

Một ánh sáng hơn rơi.”

 

Nói xong, mới chợt nhận thất lễ, vội cúi đầu trốn đám đông.

 

Mọi lúc mới bừng tỉnh, ai nấy đều mang vẻ mặt kinh diễm ngỡ ngàng.

 

Chỉ riêng Hoa Tưởng Dung, nụ đoan trang mặt thoáng cứng .

 

Còn Đỗ Thiếu Lăng thì ha hả, vẫy tay gọi Hoa Mộ Thanh: “Ái phi đừng câu nệ, mau đến bên cạnh trẫm.”

 

Lời còn dứt, bên cạnh Hoa Tưởng Dung dịu giọng : “Bệ hạ, Mộ Tần đầu tham gia thu săn, đường xa mệt mỏi, vốn sức khỏe yếu. Hay là để nghỉ ngơi trong trướng lều chuẩn , lát nữa hãy đến trường săn?”

 

Đỗ Thiếu Lăng nghĩ cũng lý, thu săn mãi đến chiều mới bắt đầu, liền gật đầu: “Cũng . Vậy Mộ Tần cứ nghỉ . Sau bữa trưa sẽ cuộc đua ngựa của các thiếu gia thế gia, ái phi nếu hứng, thể đến xem.”

 

Hoa Mộ Thanh khẽ liếc Hoa Tưởng Dung, mỉm cúi hành lễ: “Thần tuân chỉ, tạ ơn bệ hạ.”

 

Hôm nay tâm trạng Đỗ Thiếu Lăng , vung tay áo, dẫn Hoa Tưởng Dung rảo bước về phía trường săn.

 

 

 

Đám đông tất nhiên rầm rộ nối gót theo .

 

Trong đó ít còn đầu Hoa Mộ Thanh đang rẽ sang hướng khác, khe khẽ bàn tán: “Vừa chính là Mộ Tần nương nương đang nổi danh trong cung đấy ?”

 

“Nghe nàng thị tẩm mà từ Bảo Lâm một đường thăng lên Tần vị. Lúc đầu tin, hôm nay tận mắt thấy , chậc chậc...”

 

“Gương mặt , đúng là tuyệt sắc nhân gian. Nếu thị tẩm thì còn nữa chứ!”

 

“Huống hồ lưng nàng còn Cửu Thiên Tuế. Nếu sinh Hoàng Tử, thì ngôi vị chủ hậu cung …”

 

Mọi nhỏ giọng bàn tán, còn Đỗ Thiếu Lăng thì chỉ mải trò chuyện với bên cạnh, dường như thấy gì nhưng Hoa Tưởng Dung thì rõ mồn một.

 

Nàng vẫn giữ nụ môi, nhưng bàn tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

 

Hoàng gia tổ chức săn bắ-n thường kéo dài từ ba đến năm ngày. Nếu trùng dịp năm năm một khi các phiên bang chư hầu tiến cống, thì thể kéo dài đến bảy ngày.

 

Thông thường, ngày đầu tiên là lúc triều thần và hoàng tộc tụ hội, nghỉ ngơi điều chỉnh. Buổi chiều sẽ tổ chức nhiều cuộc thi đấu như: Tỉ võ, vật tay, đ-ánh cầu, cưỡi ngựa…

 

Người chiến thắng các cuộc thi sẽ đích Hoàng Thượng ban thưởng một món lễ vật quý giá.

 

Sang ngày thứ hai, mới là ngày chính thức diễn cuộc săn mùa thu.

 

Hoàng Thượng cùng những đăng ký sẽ tiến rừng núi thuộc khu vực săn, bắt đầu săn thú.

 

Ai săn nhiều nhất sẽ giành danh hiệu đầu.

 

Danh hiệu tuy phần thưởng cụ thể, nhưng là vinh dự vô cùng to lớn.

 

Thỉnh thoảng, nếu Hoàng Thượng cao hứng, còn thể hứa ban một điều ước, chỉ cần quá đáng, đều chấp thuận.

 

Chính vì , đây cũng là lý do khiến con cháu thế gia và đám võ quan trẻ tuổi tranh giành quyết liệt.

 

Đến ngày thứ ba, là ngày vui mừng ca hát, gi-ết thịt thú săn , mở tiệc ăn mừng tưng bừng.

 

Cũng trong ngày , các tiểu thư khuê các vốn chỉ ngoài quan sát hai ngày sẽ lượt biểu diễn tài nghệ như thơ, gảy đàn…cũng coi như một buổi yến tiệc kết duyên trá hình.

 

Không ít Hoàng Thượng để mắt tới, tại chỗ phong vị và đưa hậu cung.

 

Một cuộc săn mùa thu bình thường, trình tự thường là như .

 

 

 

Nếu thêm tiết mục phụ hoặc săn nhiều, thể kéo dài thêm một hai ngày.

 

Hoa Mộ Thanh về phía lều nghỉ sắp xếp cho , Quỷ Tam kể về lịch trình ba ngày năm nay, nàng lên tiếng.

 

Bỗng nhiên, phía xuất hiện một đội kỵ binh.

 

Giữa lòng trường săn , cưỡi ngựa phi nước đại một cách ngang tàng như thế.

 

Vừa thấy đoàn của Hoa Mộ Thanh, đối phương những tránh né mà còn lao thẳng về phía nàng!

 

Hoa Mộ Thanh ngẩng mắt , liền thấy lưng một con ngựa hồng sẫm dẫn đầu, là một nữ t.ử mặc trang phục cưỡi ngựa kiểu dị tộc đỏ rực, đang khống chế ngựa, cố tình phi thẳng về phía nàng!

 

Gương mặt Quỷ Tam lập tức biến sắc, lập tức tiến lên phía , lớn tiếng quát: “Người ! Vô lễ! Mau xuống ngựa! Chớ xông kinh động đến Mộ Tần nương nương!”

 

Thế nhưng dường như thấy, còn vung roi ngựa.

 

“Vút!”

 

Con ngựa quất đau, càng thêm điên cuồng lao tới như một mũi tên rời dây, xông thẳng về phía Hoa Mộ Thanh!

 

Chỉ cần một cú giẫm của vó ngựa, ngự-c nàng thể nghiền nát, ch-ết ngay tại chỗ!

 

Sắc mặt Hoa Mộ Thanh vẫn lạnh băng.

 

Xuân Hà ở bên cạnh lập tức túm lấy cổ tay nàng, định kéo nàng tránh khỏi nguy hiểm.

 

Nào ngờ đúng lúc , Lâm Vũ Kiệt dẫn theo một nhóm cưỡi ngựa thong thả ngang qua phía , vô tình chắn ngang đường thoát của Hoa Mộ Thanh khỏi con ngựa đang lao đến!

 

“Vô lễ! Tránh !”

 

Xuân Hà tức giận quát Lâm Vũ Kiệt.

 

 

 

Nếu ông cố ý chắn ở đây thì đến m-ù cũng tin!

 

Không ngờ Xuân Hà quát xong, Lâm Vũ Kiệt giận dữ quát lớn: “Ả nô tài nào trời cao đất dày! Dám to tiếng với bản tướng quân?! Người , kéo ngoài đ-ánh một trăm trượng cho !”

 

Nói xong, vài binh sĩ chuẩn sẵn từ lập tức xông đến định bắt Xuân Hà!

 

Chỉ trong chớp mắt, bên cạnh Hoa Mộ Thanh chỉ còn Tiểu Trác T.ử một tiểu thái giám võ công!

 

Ngay lúc con tuấn mã lao sát đến mặt, chỉ giây lát nữa thôi, Hoa Mộ Thanh sẽ vó ngựa hung hãn đạp trúng.

 

Tiểu Trác T.ử liều lao tới, dang rộng hai tay che chắn mặt Hoa Mộ Thanh, nhắm c.h.ặ.t mắt !

 

ngay đó, chỉ thấy bên tai vang lên tiếng áo choàng phần phật, gió rít từng cơn!

 

Loading...