Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 258: Âm Mưu Toan Tính
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:53
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhã Tuyết Đường.
Hồng Anh đang quỳ mặt Bạch Lộ, nước mắt rơi lã chã, đến mức thể kiềm chế nổi.
Bạch Lộ cuối cùng chỉ thở dài, lắc đầu, đỡ nàng dậy: "Ngươi khổ gì? Giờ tỷ khó khăn lắm mới đoàn tụ, những gì thể chăm sóc cho ngươi, tất nhiên sẽ tận tâm chăm sóc."
Hồng Anh mắt sưng đỏ, gật đầu lia lịa: "Nô tỳ từ lâu ... tiểu chủ tầm thường, sớm muộn gì cũng vinh hoa phú quý. Chỉ tiếc là phu nhân, chẳng còn duyên gặp ."
Bạch Lộ nhắc đến mẫu mất bao năm mà bản còn từng mặt, trong lòng dâng lên một nỗi buồn âm ỉ pha lẫn tức giận.
Nàng thở dài, lắc đầu: "Đáng tiếc là đến một chỗ để trút giận, cũng ."
Hồng Anh liếc Bạch Lộ, chút hiểu: "Tiểu chủ, vì Hoàng Quý phi tâm cơ hiểm độc như mà Hoàng Thượng vẫn bênh vực nàng ? Dù phi t.ử Mộ nương nương cầu xin tra rõ sự tình, nhưng e rằng cũng chẳng điều tra gì?"
Bạch Lộ gật đầu, vẻ mặt đầy bất cam: "Ngươi cũng ở trong cung mấy năm , đương nhiên ân sủng Hoàng Quý phi nhận ai sánh nổi. Ta bây giờ, bất lực."
Ánh mắt Hồng Anh thoáng lóe lên, nghiêm túc : "Tiểu chủ đừng lo lắng, nô tỳ thấy Mộ Tần dễ bắ-t nạ-t. Tiểu chủ đừng sợ cơ hội, giờ chỉ cần hầu hạ Hoàng Thượng chu đáo, một Hoàng T.ử thì địa vị sẽ bảo đảm."
Bạch Lộ cảm động, gật đầu, nắm lấy tay Hồng Anh: "Vẫn là ngươi hiểu , nghĩ cho . Giờ cũng đang nghĩ như ."
Nói , nàng liếc ngoài cổng cung, đó kéo Hồng Anh trong phòng, hạ giọng: "Ta nhớ mẫu ngươi đây từng đỡ đẻ cho , từng đến phương t.h.u.ố.c dễ sinh con trai, ngươi ?"
Hồng Anh gật đầu: "Nô tỳ cũng từng mẫu nhắc đến. Nếu tiểu chủ cần, nô tỳ thể nhờ mang thư ngoài cung hỏi thăm mẫu ?"
"Vậy thì quá !"
Bạch Lộ vui mừng khôn xiết, tháo một cây trâm ngọc quá giá trị đầu xuống, đặt tay Hồng Anh: "Trong cung , giờ chỉ thể trông cậy ngươi."
Khuôn mặt Hồng Anh thoáng hiện vẻ phức tạp, vội vàng mỉm đầy xúc động: "Vâng, nô tỳ nhất định sẽ tâm ý hầu hạ tiểu chủ."
Nửa canh giờ .
Hồng Anh lặng lẽ bước từ cửa bên của Nhã Tuyết Đường, gây một tiếng động nào.
Trông vẻ đang về phía ngự thiện phòng, nhưng nửa đường thì đột nhiên một kéo giả sơn bên cạnh.
Ngẩng đầu lên , thì là Tố Cẩm.
“Họ xin phương t.h.u.ố.c hỗ trợ thụ t.h.a.i dễ sinh con trai.” - Hồng Anh xong liền vội vã rời khỏi giả sơn.
Nàng bước tự nhiên vài bước, chẳng may đ-ánh rơi khăn tay trong tay.
Cúi xuống nhặt, trông thấy lưng.
Chính là cung nữ Ngọc Linh, hầu cận bên Bạch Lộ. Nàng kinh ngạc hỏi: “Ngọc Linh tỷ, tỷ ở đây?”
Ngọc Linh liếc giả sơn xa, : “Tiểu chủ sợ đường, bảo đến cùng .”
Đi cùng gì chứ, rõ ràng là giám sát và theo dõi.
Hồng Anh ngượng ngùng , liên tục gật đầu: “Phải , nãy suýt chút nữa nhầm đường, còn vòng sang bên giả sơn, đến khi qua mới là đường cụt, đành . May mà gặp tỷ, tỷ nhớ dẫn đường cho đấy, kẻo nhầm lỡ mất bữa ăn của tiểu chủ.”
Ngọc Linh Hồng Anh, mỉm : “Được, theo . Ngự thiện phòng lối . Lần đừng nhầm nữa nhé.”
Hồng Anh , gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-258-am-muu-toan-tinh.html.]
Một nén hương , Tố Cẩm về Du Nhiên Cung, đem chuyện Hồng Anh báo cho Hoa Mộ Thanh.
Hoa Mộ Thanh bật , liếc Xuân Hà.
Xuân Hà liền mang b.út mực giấy nghiên đến.
Hoa Mộ Thanh cúi bàn thấp, khẽ : “Quả nhiên lầm Bạch Lộ, đúng là dã tâm. Không uổng công từng mặt nâng đỡ nàng mặt Đỗ Thiếu Lăng.”
Tú Hỷ ở bên cạnh hỏi: “Tiểu thư nhờ Cửu Thiên Tuế đưa Bạch Lộ theo săn mùa thu, là kế hoạch gì ạ? Bọn nô tỳ cần chuẩn gì ?”
Hoa Mộ Thanh mỉm : “Tuỳ cơ ứng biến.”
Tú Hỷ sợ nhất câu , lúc theo hầu Mộ Dung Trần, ngài cũng bảo thuộc hạ “tuỳ cơ ứng biến”.
Giờ đây, một thiếu nữ mới mười sáu, tròn tuổi cập kê, mà tác phong giống Mộ Dung Trần đến thế!
Thật sự là tâm cơ khó lường, thâm sâu khó đoán.
Phúc T.ử thì ghế đôn bên cạnh, đang thêu một túi thơm kiểu nam giới, cũng góp lời: “Hồng Anh thật lòng trung thành với tiểu thư ? Nô tỳ đây ở ty giặt, nàng cũng dạng an phận.”
Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ mỉm .
Xuân Hà : “Chính là vì nàng là an phận. Ngươi nghĩ xem, nàng mồ côi phụ từ nhỏ, lớn lên nhờ mẫu nuôi dưỡng. Nếu chịu lấy nhà Bạch Lộ, ít nhất cũng thể sống một đời vinh hiển. nàng đào hôn, chạy đến kinh thành, còn cung. Vì ? Không là vì trong lòng nàng cam chịu sống đời bình thường ?”
Phúc T.ử chớp mắt, xỏ kim tỏ vẻ nửa hiểu nửa : “Vậy… là nàng cố tình lừ-a tiểu thư và Bạch Lộ, rằng nhà Bạch gia ép nàng hầu bí mật? tại chứ? Lần Bạch Lộ về tìm hiểu, chẳng là sẽ bại lộ hết ?”
Tú Hỷ chỉ , lắc đầu: “Chuyện đó chắc . Bây giờ liên lạc giữa Bạch Lộ và bên ngoài đều Hoa Tưởng Dung kiểm soát. Muốn tự liên hệ với nhà, nàng chẳng cách nào. Chỉ còn trông Hồng Anh mà thôi. Hồng Anh chắc chắn trúng điểm , nên mới bịa chuyện bôi nhọ nhà Bạch Lộ, tự tạo cho một lý do ‘hợp tình hợp lý’ để ở bên cạnh nàng .”
“Huống hồ.”
Tố Cẩm cũng hiếm khi lên tiếng: “Nhà Bạch gia thông đồng với Hoa Tưởng Dung giấu chuyện mẫu của Bạch Lộ qua đời, khiến nàng vốn thành kiến với nhà. Hơn nữa, nàng phụ bán cho bọn bu-ôn ngư-ời, đương nhiên càng thêm oán hận. Chỉ vì còn chút tình má-u mủ nên mới trở mặt. giờ mẫu mất, trong lòng nàng chắc hận cả lẫn Hoa Tưởng Dung đến tận xương tủy, nên càng dễ tin lời của Hồng Anh.”
Tố Cẩm , chỉ cây kim trong tay Phúc Tử: “Chỗ đó nên dùng kỹ thuật thêu Tô tú song châm.”
Phúc T.ử ngẩng đầu lên, chiếc mặt nạ da vô cảm mặt Tố Cẩm dọa cho giật : “Song châm ? Thêu ? Tỷ chỉ ?”
Tố Cẩm cầm lấy, mẫu cho nàng xem.
Hoa Mộ Thanh mỉm mấy nha mặt , lúc theo nàng, ai nấy đều còn dè dặt, sợ sệt, mà chỉ trong thời gian ngắn trưởng thành đến mức .
Tốt lắm.
Người của nàng, nhất định là thể bảo vệ và sống sót trong chốn hiểm nguy.
Tú Hỷ ghé xem Tố Cẩm thêu túi thơm, còn trêu Phúc Tử: “Này, Phúc nha đầu, ngươi tuổi còn nhỏ thế mà thêu túi cho nam nhân . Tiểu t.ử Quỷ Tam , đời tích đức gì mà gặp vận may thế . Chậc chậc.”
Phúc T.ử lập tức đỏ bừng cả mặt, phụng phịu đáp: “Không thêu cho !”
“Thật ?” - Tú Hỷ liếc xéo nàng.
Phúc T.ử hổ tức giận, giơ tay đ-ánh bà .
Tú Hỷ phá lên lớn.
Xuân Hà cũng bật , bước đến bên Hoa Mộ Thanh hỏi nhỏ: “Tiểu thư, định dùng Hồng Anh thế nào?”
Hoa Mộ Thanh xong đơn t.h.u.ố.c trong tay, cầm lên thổi nhẹ khẽ : “Đã mặt, thì sẽ cho nàng cơ hội để mặt.”