Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 255: Thanh Nhi

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn khẽ mỉm , gật đầu: “Lời Mộ Tần lý.”

 

Bạch Lộ , trong lòng khẽ rung động, đưa mắt Hoa Mộ Thanh, lúc chỉ giữ vẻ ngượng ngùng, e lệ. Ánh mắt nàng trở nên phức tạp, chuyện một khi thật sự điều tra, cho dù Hoa Tưởng Dung che giấu kỹ đến , e là cũng sẽ để lộ chút dấu vết.

 

Vừa nàng suýt nữa buột miệng chuyện mật lao của Hoa Tưởng Dung.

 

Nếu thật sự , bất kể Đỗ Thiếu Lăng tin , thì phận kẻ phản bội chủ cũ, vong ân phụ nghĩa của nàng cũng định tuyệt còn đường sống.

 

 

 

Chưa kể đến việc Đỗ Thiếu Lăng sẽ nàng thế nào, chỉ riêng trong hậu cung, e là ai nấy cũng sẽ khinh bỉ và chán ghét nàng.

 

Huống chi, dù nàng thật sự Hoa Tưởng Dung mật lao, Đỗ Thiếu Lăng cũng thể chỉ dựa lời trong lúc nàng kích động mà tùy tiện điều tra Hoa Dung Cung.

 

Nghĩ , nàng càng thấy sợ hãi. Vừa nếu nhờ Hoa Mộ Thanh kịp thời chen một câu, chỉ e giờ phút chính nàng tự dồn ngõ ch-ết.

 

Hoa Mộ Thanh… rốt cuộc là đang mưu tính điều gì?

 

Nàng liếc Hoa Mộ Thanh. lúc , Đỗ Thiếu Lăng dặn dò Phúc Toàn điều tra chuyện nhà của Bạch Lộ, còn Hoa Mộ Thanh thì khẽ mặt , gương mặt kiều diễm như ngày thu nở một nụ khiến Bạch Lộ càng thêm khó đoán.

 

Bạch Lộ cau mày.

 

Phía bên , Đỗ Thiếu Lăng dặn dò xong liền sang Hoa Mộ Thanh : “Hôm nay hiếm khi rảnh rỗi, Mộ Tần dạo với trẫm một chút chứ?”

 

Dĩ nhiên, chẳng ai dám phản đối.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ phúc : “Vâng.” — Đỗ Thiếu Lăng đỡ dậy.

 

Nàng sang với Hồng Anh bên cạnh: “Ngươi là cố nhân của Bạch Tài Nhân, chi bằng đến hầu hạ bên cạnh nàng . Dù cũng sẽ chu đáo hơn khác. Hoàng Thượng, thể đem tặng cho Bạch Tài Nhân ?”

 

Đỗ Thiếu Lăng vốn bận tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt , chỉ mỉm : “Nàng thích là .”

 

 

 

Hồng Anh lập tức quỳ xuống: “Tạ ơn Hoàng Thượng, tạ ơn nương nương ban ân.”

 

Hoa Mộ Thanh liếc nàng một cái, đó sang mỉm với Bạch Lộ, xoay bước theo Đỗ Thiếu Lăng, hướng về phía bên Ngự Hoa Viên.

 

Bạch Lộ vẫn nguyên tại chỗ.

 

Từ đầu đến cuối, Đỗ Thiếu Lăng dành cho nàng một ánh , một lời quan tâm nào.

 

Ân điển duy nhất nàng nhận là do Hoa Mộ Thanh mở miệng xin .

 

Ngay cả những lời mà Đỗ Thiếu Lăng với nàng, cũng chỉ là đang ngầm cảnh cáo: cho dù chuyện nhà nàng thật sự liên quan đến Hoa Tưởng Dung, thì cũng đừng mơ lôi kéo đến Mộ Tần.

 

Nếu , chỉ thể rơi tội danh cố ý hãm hại Hoàng Quý phi.

 

Giờ phút , trong lòng nàng lạnh lẽo như rơi hầm băng, Hoa Mộ Thanh thôi cũng đành, dung nhan như thế, lưng còn Mộ Dung Trần hậu thuẫn…

 

Hoa Tưởng Dung, rốt cuộc thì là cái thứ gì chứ?

 

Hoa gia sụp đổ, phủ Thượng Đô Hộ giờ đây cũng rút lui co cụm, dám hành động.

 

Những thứ nàng trong tay hiện tại, chẳng qua cũng chỉ là cư-ớp từ tay Tống Hoàng Hậu mà thôi.

 

Tâm địa thì độc ác, đối xử với bọn hạ nhân như súc vật.

 

Một nữ nhân như , dựa mà đè đầu cưỡi cổ nàng?

 

Lúc , Hồng Anh lồm cồm bò dậy, đến bên cạnh Bạch Lộ.

 

Nhìn vẻ mặt nàng, nàng rụt rè siết c.h.ặ.t t.a.y, khẽ gọi: “Bạch Lộ tỷ…”

 

“Hiện giờ là phi tần hầu hạ Hoàng Thượng!” — Bạch Lộ đột ngột lớn tiếng.

 

Hồng Anh lập tức đỏ bừng cả mặt, ấp úng mãi mới lí nhí tiếp: “Bạch Tài Nhân… nếu Bạch thúc tỷ giờ đây hiển đạt như , e là…”

 

Bạch Lộ mất kiên nhẫn, nhíu mày : “Biết thì ? Chẳng lẽ còn thể mò đến kinh thành để nương tựa chắc?”

 

 

 

Bạch Lộ ngờ, câu đó ứng nghiệm.

 

Số phận nàng, bao lâu , chính những kẻ từng chút tình với nàng , hại đến thê t.h.ả.m, cuối cùng ch-ết chẳng thây.

 

Lại đến Hoa Mộ Thanh, nàng đang cùng Đỗ Thiếu Lăng chậm rãi tản bộ giữa Ngự hoa viên rực rỡ trong buổi chiều thu.

 

Nắng vàng ấm áp, gió thu mát mẻ, hương hoa ngào ngạt khắp vườn.

 

Nàng cúi đầu, dáng vẻ cẩn trọng dè dặt, thỉnh thoảng lén liếc Đỗ Thiếu Lăng bên cạnh.

 

vị thiên t.ử chỉ mỉm sâu xa, thảnh thơi ngắm cảnh sắc xung quanh, thật giống như chỉ đang dạo chơi thư giãn mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-255-thanh-nhi.html.]

 

Cuối cùng nàng chịu nổi nữa, nghiến răng nhẹ gọi: “Bệ hạ…”

 

Đỗ Thiếu Lăng nhếch môi, nụ càng sâu, sang nàng: “Hửm?”

 

“Ta…”

 

Gương mặt như hoa khuynh thành của Hoa Mộ Thanh đỏ ửng vì hổ và lúng túng, do dự hồi lâu, cuối cùng c.ắ.n răng buông một câu, như thể quyết liều một phen: “Lúc nãy… cố ý sai đưa cung nữ đó đến chỗ của Bạch Tài Nhân!”

 

Đỗ Thiếu Lăng nhướng mày, cố vẻ ngạc nhiên hỏi : “Ồ? Vậy là Thanh Nhi cố tình thế ?”

 

Thanh Nhi?

 

Hoa Mộ Thanh ngẩn một lúc, rõ ràng là câu xưng hô đó cho nổi da gà.

 

Đỗ Thiếu Lăng càng tươi hơn: “Sau trẫm sẽ gọi nàng là Thanh Nhi, ?”

 

Không !

 

Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, hổ đến mức mặt đỏ như má-u: “Chỉ cần bệ hạ vui là …”

 

Đỗ Thiếu Lăng bật , đưa tay nhéo nhẹ gò má ửng hồng của nàng: “Vậy thì, Thanh Nhi, vì nàng cố ý đưa cung nữ đó đến mặt Bạch Tài Nhân?”

 

 

 

Trong lòng Hoa Mộ Thanh khẽ lạnh — Giả vờ! Rõ ràng trong lòng sớm , nhưng cố tình dụ nàng tự !

 

Cùng ngươi diễn kịch, thì ?

 

“Ta…”

 

Lần , chỉ khuôn mặt Hoa Mộ Thanh đỏ ửng mà ngay cả đáy mắt cũng lấp lánh ánh nước long lanh.

 

Nàng liếc Đỗ Thiếu Lăng, cúi đầu, nhẹ giọng : “Ta... trong lòng oán, thưa Hoàng Thượng.”

 

Nghe nàng , Đỗ Thiếu Lăng rõ ràng khựng một chút.

 

vì lời lẽ kinh khiến kinh ngạc, mà là… bỗng nhớ đến nữ nhân kiêu ngạo ngang ngược năm xưa.

 

Nàng giương kiếm chỉ thẳng ngự-c , ánh mắt đầy giận dữ và kiêu hãnh, mắng rằng: “Đỗ Thiếu Lăng! Ngươi khiến sinh hận, sinh giận, sinh sầu! Sao ngươi thể đối xử với như !”

 

Khi họ mới thành lâu, tiên hoàng ban thêm cho vài thị .

 

Hắn cố ý chọc tức nàng, nên bước phòng một thị .

 

Không ngờ đó nàng giận đến mức dùng kiếm đâ-m ch-ết , mà tay run run, nước mắt cứ thế tuôn rơi, chẳng thể hạ thủ.

 

Khi đó, Đỗ Thiếu Lăng gần như vui mừng đến phát điên.

 

Thì nàng cũng thể lộ dáng vẻ bất lực và yếu mềm như mặt ?

 

Người nữ nhi trời đất sủng ái , chỉ khi chịu tổn thương mới lộ những cảm xúc mà một nữ thần nên ư?

 

Trong mắt Đỗ Thiếu Lăng lúc tràn đầy hồi ức.

 

 

 

Còn Hoa Mộ Thanh thì ánh mắt của mang ý gì. Sau một lúc im lặng, nàng vẫn cất lời: “Ta… oán Hoàng Thượng.”

 

Đỗ Thiếu Lăng cô gái trẻ mặt với chút thất thần.

 

Bao nhiêu năm , vẫn dám những lời đại nghịch bất đạo như mặt .

 

Thế mà giận, ngược , còn thấp thoáng chút vui mừng và thích thú.

 

Hắn khẽ gật đầu, mỉm đầy cưng chiều: “Thanh Nhi oán trẫm ? Vì điều gì?”

 

Hoa Mộ Thanh khẽ c.ắ.n môi, động tác khiến Đỗ Thiếu Lăng bất giác nhớ đến nữ nhân , cũng từng c.ắ.n môi như thế.

 

“Vì…”

 

Đôi mắt Hoa Mộ Thanh rưng rưng, nàng ngẩng đầu : “Vì Hoàng Thượng, bao lâu nay… vẫn đến gặp !”

 

Nữ nhân trong hậu cung, tranh giành cả đời, cũng chỉ vì một chữ “sủng” từ Hoàng đế.

 

Mưu tính, đấu đá, đoạt thế lực.

 

 

 

Thế nhưng, dù trong lòng ghen tuông đến phát cuồng, thì mặt Hoàng Thượng vẫn vẻ dịu dàng, hiền thục, đoan trang, rộng lượng.

 

Để gì chứ?

 

Loading...