Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 254: Người Xưa Chỉ Nhận Tên

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:49
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Anh rưng rưng nước mắt, cuối cùng cũng kìm nén mà òa lên nức nở.

 

Vừa , nàng : “Bạch Lộ tỷ, mẫu … mẫu mất từ lâu !”

 

Bạch Lộ lập tức trừng to mắt, cứng đờ, thể tin nổi mà đẩy mạnh Hồng Anh : “Không thể nào! Muội bậy! Muội với ả nữ nhân đó hại , đúng ? Có ?!”

 

Hồng Anh bước lên , nắm lấy tay nàng, giọng run run: “Là thật đó, Bạch Lộ tỷ! Năm đầu tiên Bạch thúc bán tỷ , trong nhà ông c.ờ b.ạ.c đến trắng tay. Mẫu giấu ít tiền riêng, định bụng đợi tỷ đến tuổi xuất giá thì dùng tiền đó cầu xin một ân huệ, mong tỷ thể về nhà, yên mà xuất giá sống cuộc đời của . ngờ, chẳng bằng cách nào Bạch thúc , liền đ-ánh đập mẫu một trận cư-ớp tiền đó, đem đ-ánh bạc hết. Lần đó mẫu ông đ-ánh quá nặng, tiền chữa bệnh, đến một tháng thì…”

 

 

 

“Không thể nào!”

 

Bạch Lộ hét lên, một nữa đẩy mạnh Hồng Anh: “Muội dối!”

 

Ở bên hồ Thái Dịch, Đỗ Thiếu Lăng trông thấy cảnh náo động, liền hỏi: “Phúc Toàn, gần đây trong hậu cung chuyện gì xảy ?”

 

Phúc Toàn bước lên nửa bước, đem những lời đồn đại gần đây về Bạch Lộ trong hậu cung kể cho Đỗ Thiếu Lăng .

 

Nghe xong, Đỗ Thiếu Lăng lộ vẻ gì đặc biệt.

 

Chỉ là ánh mắt của , dừng nơi tiểu nha đầu yên nãy giờ bên , thần sắc bình tĩnh nhưng phần lạnh nhạt.

 

Dáng vẻ , ánh mắt

 

Thật sự quá giống nữ nhân đó!

 

Màn kịch , cũng là nàng sắp đặt ?

 

Bên , Bạch Lộ điên cuồng lắc đầu.

 

Hồng Anh vẫn tiếp tục : “Bạch Lộ tỷ, tỷ tin. chuyện , cả huyện Khuếch đều rõ, nếu tỷ tin thì cứ sai về hỏi thử, Hồng Anh tuyệt đối dám sai một lời!”

 

 

 

Thấy Hồng Anh thề thốt như , Bạch Lộ cuối cùng cũng dần lấy tinh thần giữa cơn bi thương và phẫn uất, nước mắt lưng tròng Hồng Anh: “Vậy… cung?”

 

Nghe , Hồng Anh một nữa đau đớn rơi nước mắt.

 

Nàng lắc đầu, nghẹn ngào : “Bạch Lộ tỷ, tỷ . Từ khi mẫu mất, Bạch thúc càng ham mê c.ờ b.ạ.c hơn. Ông còn với Thế Dũng là cưới về , đó bắt những việc của kỹ nữ trong bóng tối, để kiếm tiền nuôi ba nam nhân bọn họ.”

 

Bạch Lộ nữa mở to mắt, kinh hoàng: “Vậy còn …”

 

Hồng Anh : “Mẫu cũng âm thầm dò hỏi ý định của Bạch thúc, liền vội vàng bảo trong đêm trốn . Ta nghĩ tới nghĩ lui, chỗ nào để , đành đến kinh thành. Hai năm , một cơ hội cung, liền theo đó. Ban đầu vốn định đến nương nhờ tỷ, nhưng …”

 

Nói đến đây, Hồng Anh như thể sợ hãi điều gì đó, cả co rúm , dè dặt tiếp: “Lại đắc tội với vị Quý Nhân nào, phạt xuống giặt đồ trong Cục Giặt. Mãi đến gần đây mới nương nương Mộ chọn, cho đến cung nữ tam đẳng ở Du Nhiên Cung.”

 

Đắc tội Quý Nhân nào ?

 

Bạch Lộ ở trong cung bao năm, thể hiểu cho !

 

Rõ ràng là Hoa Tưởng Dung phát hiện sự xuất hiện của Hồng Anh, để nàng chuyện thật sự xảy trong nhà!

 

Cho nên mới đẩy nàng đến nơi như Cục Giặt, nơi chẳng bao giờ ngày ngoi lên .

 

Bây giờ, nàng cũng bận tâm tới việc vì Hoa Mộ Thanh đưa Hồng Anh khỏi đó nữa!

 

Nàng liền hỏi tiếp: “Vậy phụ thật sự cưới khác? Thế còn Thế Dũng và Thế Cường, bọn họ giờ ?”

 

Dù cho những đó từng định đưa Hồng Anh về thất, những chuyện nhơ nhớp dơ bẩn…nhưng điều Bạch Lộ quan tâm, vẫn chỉ là những ruột thịt đó.

 

Hồng Anh thể hiểu điều . Nàng liếc Hoa Mộ Thanh một cái, từ trong ngự-c áo lấy một xấp thư, đưa cho Bạch Lộ, khẽ : “Đây là những bức thư mẫu nhờ thầy đồ giùm, gửi cho trong hai năm qua. Cũng nhắc đến chuyện nhà của tỷ… Tỷ… xem .”

 

Bạch Lộ vội vàng nhận lấy, đợi mà mở một bức ngay.

 

 

 

Những năm ở bên Hoa Tưởng Dung, nàng cũng học ít chữ, nên hiểu đại khái.

 

Lướt nhanh qua một tờ, cả nàng liền run rẩy đến mức suýt vững.

 

Vẻ mặt lúc đó như thể sét đ-nh ngang tai, sắc mặt xám ngắt, cả mất hồn.

 

Hoa Mộ Thanh thấy , cũng chút nỡ, dịu dàng : “Tỷ tỷ, bây giờ tỷ cũng đừng đau lòng nữa. Việc xảy , cũng nên nghĩ cách đối mặt thì hơn. Năm xưa mẫu mất, cũng đau khổ chịu nổi… Haizz…”

 

Nói còn giả vờ lau nước mắt như thật.

 

Lúc , Đỗ Thiếu Lăng, đang tới gần hai nhịn liếc Hoa Mộ Thanh, trong lòng buồn : nha đầu , mặt thì giả vờ ngoan ngoãn như thỏ non, tay một cái thì tàn nhẫn thật!

 

Xem Hoa Tưởng Dung cũng gặp đối thủ .

 

Cũng thôi, đỡ để nữ nhân đó, ỷ cái Lâm Lang Các trong tay mà càng ngày càng lộng hành vô pháp vô thiên.

 

Hắn liếc mắt hiệu cho Phúc Toàn.

 

Phúc Toàn lập tức bước lên, hô lớn: “Hoàng Thượng giá lâm ——”

 

Hoa Mộ Thanh sớm phát hiện , nhưng lập tức giả vờ hoảng hốt, đầu thấy Đỗ Thiếu Lăng.

 

Nàng liền tỏ vẻ chột như bắt quả tang khi chuyện , ngó ngó tìm cách che giấu, mới khẽ cúi hành lễ, giọng phần thiếu tự tin: “Tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn phúc kim an.”

 

Bạch Lộ lau nước mắt, cũng theo đó mà hành lễ.

 

Những nô tài xung quanh đều quỳ rạp xuống đất.

 

Đỗ Thiếu Lăng trông thấy chiếc khăn tay Hoa Mộ Thanh vò c.h.ặ.t trong tay, suýt nữa thì bật , khẽ lắc đầu, bước tới, như gì mà hỏi: “Đây là chuyện gì ? Sao lóc thê t.h.ả.m thế ?”

 

Vừa , Bạch Lộ càng to hơn.

 

Tuy nàng vẫn giữ lễ nghi, nghẹn ngào thưa: “Chỉ là gặp quen cũ, đến chuyện nhà nên nhất thời xúc động. Không ngờ quấy rầy đến bệ hạ, là thất lễ.”

 

Đỗ Thiếu Lăng gật đầu, liếc Hoa Mộ Thanh vẫn đang cúi đầu giữ tư thế hành lễ, đôi hàng mi khẽ run, môi c.ắ.n nhẹ rõ ràng là dám ngẩng mặt để thấy vẻ bối rối .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-254-nguoi-xua-chi-nhan-ten.html.]

 

 

Trong mắt thoáng hiện ý , đích đỡ lấy cánh tay nàng, dịu giọng : “Đều dậy cả .”

 

Hoa Mộ Thanh dậy, nhưng vẫn cúi đầu, dám đối diện với ánh mắt của Đỗ Thiếu Lăng.

 

Bạch Lộ nhẹ nhàng ngẩng đầu, tỏ vẻ yếu đuối đáng thương, nhưng lên bắt gặp ánh mắt đầy tình cảm của Đỗ Thiếu Lăng đang dừng nơi Hoa Mộ Thanh.

 

Trong lòng nàng dâng lên một cơn ghen tị và chua xót.

 

Nàng mang theo tiếng nghẹn ngào, vẻ mặt tội nghiệp : “Bệ hạ, hôm nay thật là trùng hợp, gặp Mộ Tần, ngờ trong cung của nàng quen cũ của . Chuyện khiến càng thêm nhớ nhà, thật sự cảm tạ Mộ Tần mới .”

 

Lời thì vẻ ơn, nhưng trong đó ẩn giấu ý .

 

Nếu quen thật sự chỉ là trùng hợp thì , nhưng nếu gây chuyện gì ảnh hưởng đến hậu cung…

 

Vậy thì dẫn đó là Hoa Mộ Thanh chắc chắn là dụng tâm riêng.

 

Bạch Lộ rõ ràng đang cố ý ám chỉ: Hoa Mộ Thanh bề ngoài trông hiền lành thuần khiết, hề toan tính, nhưng bên trong giấu kín bao tâm cơ, thủ đoạn khó lường!

 

Hoa Mộ Thanh khẽ c.ắ.n môi, lén về phía Đỗ Thiếu Lăng.

 

Lại đúng lúc chạm ánh mắt đầy ý của .

 

Tim nàng khẽ rúng động, nhưng ngoài mặt càng tỏ lúng túng, như thể vạch trần, vội vàng mặt , tránh né ánh .

 

Nàng há miệng, lắp bắp : “Ta… … thật sự chỉ là tình cờ thấy hậu cung bàn tán, mới chợt nhớ phủ Nội Vụ từng sắp xếp một như cho , nên mới gọi tới hỏi thử… nào ngờ đó đúng là cố nhân của Bạch Tài Nhân…”

 

 

 

Nói đến đây, ngay cả bản nàng cũng thấy lời khó tin, đến mức thể tiếp tục nữa.

 

Thế nhưng trong lời nàng rõ ràng nhắc: là do phủ Nội Vụ sắp xếp cho nàng.

 

Mà phủ Nội Vụ giờ đây đều trong tay Hoa Tưởng Dung.

 

Vậy chẳng lẽ… là do Hoa Tưởng Dung cố ý đưa cung của Hoa Mộ Thanh?

 

Tại chứ?

 

Là để chia rẽ Hoa Mộ Thanh? Hay là còn mục đích gì khác?

 

Bạch Lộ nhíu mày.

 

Những điều nàng thể nghĩ đến, thì Đỗ Thiếu Lăng càng nghĩ sâu xa hơn.

 

Hắn mỉm , : “Chỉ là một cung nữ thôi mà, của phủ Nội Vụ sắp đặt, hẳn cũng chỉ là trùng hợp thôi.”

 

Rõ ràng là đang đỡ cho Hoa Tưởng Dung.

 

Hoa Mộ Thanh sớm đoán hiện nay Đỗ Thiếu Lăng đang Hoa Tưởng Dung kiềm chế, nên nhất định đủ bề ngoài cho nàng .

 

trong mắt Bạch Lộ lộ rõ vẻ bất mãn và căm giận.

 

nàng cũng từng sống trong cung mấy năm, cách giả vờ giữ lễ, liền gắng nặn một nụ : “Vâng, Hoàng Quý phi nương nương là đầu hậu cung, tất nhiên sẽ vì một cung nữ mà toan tính tính toán đến mức .”

 

Câu mang theo ẩn ý châm chọc rõ ràng .

 

Đỗ Thiếu Lăng mỉm dịu dàng, về phía Bạch Lộ, : “Bạch Tài Nhân, chuyện của ngươi, trẫm cũng qua đôi chút.”

 

Bạch Lộ , trong lòng chợt ấm , vành mắt đỏ hoe, ngước Đỗ Thiếu Lăng: “Tạ ơn bệ hạ quan tâm… …”

 

Nói đến đây, nghẹn ngào tiếp .

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu, che giấu ánh châm chọc trong mắt.

 

 

 

Đỗ Thiếu Lăng : “Dù chuyện trong nhà ngươi giờ thể cứu vãn, nhưng rốt cuộc việc , nếu điều tra rõ ràng, thì cũng thể chỉ lời đồn đãi mà kết luận.”

 

Bạch Lộ sửng sốt, những lời

 

“Ngươi từng hầu hạ Hoàng Quý phi, chắc cũng nàng là mềm mỏng, từng tranh giành với ai, chỉ khi ép đến đường cùng mới thêm đôi lời. Nay nàng địa vị như thế, kẻ lôi kéo nàng, vu vạ nàng… quả thật nhiều kể xiết.”

 

Bạch Lộ ch-ết sững, Hoàng Thượng đang bênh vực nữ nhân khiến nàng bao năm mất ư?

 

Tiếp đó, Đỗ Thiếu Lăng : “Chuyện , theo trẫm thấy, e là kẻ cố tình lợi dụng. Mẫu ngươi mất nhiều năm, cũng chẳng thể vãn hồi. Chi bằng ngươi hãy sống cho thật , đừng đau khổ mãi, cũng coi như là một lời an ủi cho linh hồn mẫu ngươi nơi suối vàng.”

 

Bạch Lộ sững sờ Đỗ Thiếu Lăng.

 

Ở trong hậu cung bao nhiêu năm, đây là đầu tiên nàng nhiều lời đến với Hoàng Thượng, là để bênh vực kẻ khiến nàng hận thấu tâm can.

 

Cái gì mà "dịu dàng nhất", cái gì mà " liên lụy, hãm hại"?

 

“Hoàng Thượng, rõ ràng nàng là…”

 

“Hoàng Thượng.”

 

Hoa Mộ Thanh bất ngờ cất lời, cắt ngang câu của Bạch Lộ, giọng dịu nhẹ như mật: “Nếu thật sự cố ý hãm hại Hoàng Quý phi, thì Hoàng Thượng nên sai điều tra rõ ràng mới . Nếu xử lý thỏa đáng, e rằng về trong hậu cung sẽ thêm nhiều nhắm nương nương. Khi Hoàng Quý phi dù phòng cũng khó, mới thỏa đây ạ?”

 

Đỗ Thiếu Lăng chăm chú thiếu nữ bên cạnh.

 

Giọng nàng êm dịu ngọt ngào, mang theo nét non nớt của tuổi xuân, nhưng trong đôi mắt và đường nét dần nở rộ hiện lên vẻ yêu kiều quyến rũ như mầm xanh mưa – tràn đầy sức sống, quyến rũ đến nao lòng.

 

 

 

Cứ như thể đang chờ một hữu tình đến hái xuống từ cành cao, ôm trọn lòng, hòa xương thịt của .

 

Chỉ tiếc là nàng vẫn nhận vẻ nghiêng nước nghiêng thành của chính lúc .

 

Chỉ ngây thơ vô tội , dùng ánh mắt trong veo … âm thầm quyến rũ lấy trái tim .

 

Loading...