Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 252: Bí Mật Của Cổ Quốc
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Lan Hoàng bất ngờ khởi động cơ quan, dẫn đến một trận bão cát khổng lồ, chôn vùi bộ quân đội áo giáp đen của Lan Nguyệt cùng binh lính tám nước trong cát bụi hoang mạc.
Chỉ vài may mắn sống sót thoát ngoài.
Sau đó, tám nước tiếp tục phái tìm di tích của Lan Nguyệt, nhưng mặc cho bao tìm kiếm, vẫn tài nào xá-c định vị trí cũ của quốc gia .
Trải qua ba mươi năm, Lan Nguyệt cổ quốc trở thành một truyền thuyết. Chính sự bí ẩn và kho báu khổng lồ ẩn truyền thuyết đó, khiến vô khao khát, mê đắm truy tìm.
Đỗ Thiếu Quân thấy Mộ Dung Trần im lặng, liền nhấp rư-ợu tiếp: “Chả trách lời đồn rằng, ai kho báu của Lan Nguyệt cổ quốc thì sẽ thể hiệu lệnh thiên hạ. Hóa là vì đội quân ! Này, Dung Trần, ngươi quyển 《Tứ Phương Chiến》, thực chính là do Lan Hoàng, từng chỉ huy quân Lan Nguyệt đ-ánh đông dẹp bắc đích nên ?”
Mộ Dung Trần khẽ nhíu mày, vẻ mặt chợt đổi, sang Đỗ Thiếu Quân: “Lan Nguyệt cổ quốc... hậu nhân lưu lạc bên ngoài?”
Đỗ Thiếu Quân há miệng, chán nản đẩy một cái: “Nói chuyện với ngươi đúng là chẳng thú vị gì hết! Ngươi thể chút biểu cảm ngạc nhiên ?”
Mộ Dung Trần lạnh: “《Tứ Phương Chiến》 lưu truyền trong thế gian, nếu thật sự do Lan Hoàng , thì hẳn trong nước mang nó ngoài, còn phiên dịch nữa. Vậy thì kẻ mang theo bản đó , khả năng cũng cách vượt qua muôn trùng cơ quan, tiến di tích hoàng thành Lan Nguyệt, đúng ?”
Đỗ Thiếu Quân bĩu môi, gật đầu: “Không sai. Theo những gì ngóng , năm đó khi liên quân tám nước tàn sát hoàng cung Lan Nguyệt, một Lan Hoàng giao phó trọng trách, liều ch-ết thoát ngoài. Người đó, quả thực rõ đường an di tích hoàng thành Lan Nguyệt.”
“Là ai?”
“Công Chúa Lan Nguyệt, tên là Lan Tinh Tử.”
Mộ Dung Trần cau mày, còn kịp hỏi tiếp thì...Đỗ Thiếu Quân chậm rãi bổ sung thêm: “À đúng , còn một chuyện nữa quên với ngươi. Vị Công Chúa , vốn là Nữ Hoàng kế vị tiếp theo của Lan Nguyệt.”
Mộ Dung Trần sang Đỗ Thiếu Quân.
Đỗ Thiếu Quân điềm nhiên gật đầu: “Không sai. Lan Hoàng, thật là một nữ nhân. Lan Nguyệt cổ quốc, là một quốc gia mẫu hệ, nơi nữ nhân hoàng đế.”
Cuối cùng, gương mặt Mộ Dung Trần cũng hiện lên vẻ chấn động, khiến Đỗ Thiếu Quân vô cùng hài lòng, bật ha hả.
Ai ngờ uống một ngụm rư-ợu, sặc, ho đến nỗi tưởng như ho cả tim gan phèo phổi.
Mộ Dung Trần liếc một cái, lặng lẽ bước xuống khỏi ngọn đồi cao.
Hắn liền sang đám Quỷ Vệ thành hàng hai bên như rừng đen rậm rạp, lạnh giọng lệnh: “Tất cả tản , tìm Công Chúa Lan Tinh Tử, năm xưa trốn thoát khỏi nước Lan Nguyệt!”
“Tuân lệnh!”
Tiếng đáp rền vang như chuông gióng, vô bóng đen lập tức lao tứ phía.
__
Hoa Mộ Thanh tấn phong Tần, nhưng tình cảnh so với cũng đổi bao nhiêu.
Chỉ vì khi Hoa Tưởng Dung phong Hoàng Quý phi, bộ ánh mắt trong cung đều đổ dồn về phía nàng .
Hôm đó, Hoa Mộ Thanh từ chỗ Thịnh Nhi trong lãnh cung về, lúc ngang qua hồ Thái Dịch trong ngự hoa viên, liền thấy hai cung nữ đang thì thầm bàn tán: “Tỷ , dạo gần đây Hoàng Thượng chỉ đến cung của Hoàng Quý phi nương nương thôi đấy! Còn Du Nhiên Cung thì chẳng buồn ngó ngàng tới.”
“Phải . Dù gì cũng chỉ mới phong Tần, còn từng thị tẩm, mà sánh với Hoàng Quý phi nương nương!”
“À đúng , còn Hoàng Quý phi nhiều năm con, gần đây hình như ý định tâu lên Hoàng Thượng, xin nhận nuôi vị Hoàng T.ử vẫn đang giam trong lãnh cung .”
Bước chân đang thản nhiên định rời của Hoa Mộ Thanh lập tức khựng !
Hai vẫn tiếp tục thì thầm: “Thật ? Vị trong lãnh cung chẳng là con của Tống Hoàng Hậu năm xưa…”
“Suỵt! Cẩn thận lời , đừng để lộ ngoài! Không hiểu Hoàng Quý phi nghĩ gì nữa. Nếu là , dù ch-ết cũng thèm đụng đến đứa trẻ đó.”
“Còn gì nữa, nếu là , thì chỉ mong đứa trẻ đó…”
Tiếng dần nhỏ .
Hoa Mộ Thanh bên rặng cây, sắc mặt ngày càng u ám.
Hoa Tưởng Dung nhận nuôi Thịnh Nhi? Nàng mà lòng đến thế ?
Nếu Thịnh Nhi cung nàng , đến lúc đó chắc chắn sẽ hàng ngàn lý do để đoạt lấy mạng sống của thằng bé!
Không .
Tuyệt đối thể để Thịnh Nhi rơi tay nàng !
Nàng trầm ngâm giây lát, khẽ sang dặn dò Tố Cẩm phía : “Chuyện sắp xếp đó, hãy tung tin .”
Tố Cẩm gật đầu: “Vâng.”
__
Hoa Dung Cung.
Chiều thu ấm áp khiến dễ sinh buồn ngủ.
Hôm nay, thật hiếm khi Đỗ Thiếu Lăng nửa ngày rảnh rỗi, nghiêng trường kỷ, thong thả ăn từng quả nho do Hoa Tưởng Dung đích bóc vỏ đút cho.
“Bệ hạ.”
Mỗi ở riêng với , Hoa Tưởng Dung đều dịu dàng như một tiểu nữ t.ử, giọng mềm mại, ngọt ngào.
Đỗ Thiếu Lăng bật , khẽ mở mắt: “Ừm?”
Trước mắt , là nữ nhân kề cận bao năm, khuôn mặt điểm phấn thẹn thùng, ánh mắt mơ hồ lấp lánh, cúi đầu e thẹn, nhẹ nhàng kéo tay áo ngón tay mềm như nước.
Đỗ Thiếu Lăng đầy ẩn ý: “Ái phi ban ngày ban mặt kiềm như ?”
Hoa Tưởng Dung lập tức hổ cuống quýt, vội rụt tay , liếc Đỗ Thiếu Lăng một cái đầy trách móc, giọng điệu nũng nịu oán trách: “Bệ hạ trêu ghẹo nữa , … rõ ràng ý đó mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-252-bi-mat-cua-co-quoc.html.]
“Vậy là ý gì đây?” – Đỗ Thiếu Lăng hỏi, tiện tay nhặt một trái nho bỏ miệng.
Nho mùa thu vốn hiếm, cả tháng chỉ cống phẩm từ phương Nam tiến về, cũng chỉ một giỏ, bộ đều đưa đến Hoa Dung Cung.
Đỗ Thiếu Lăng bỗng nhớ , vẫn tiểu cô nương thích gì.
Từ khi phong Tần phi, cũng từng đến thăm nàng.
Chuyện thị tẩm thì… càng động tĩnh.
Dù thì bên Hoa Tưởng Dung còn việc quan trọng hơn cần nàng xử lý.
Đang nghĩ lan man, chợt bên tai vang lên giọng mềm mại ngọt ngào của Hoa Tưởng Dung: “Bệ hạ cũng đấy, từ nhỏ mang bệnh, thể yếu ớt, mãi mà vẫn thể dâng cho bệ hạ một mụn con. Trong hậu cung , con nối dõi của bệ hạ vốn quá ít.”
Nhắc đến chuyện con cái, khó tránh khỏi khiến nghĩ đến những chuyện khác.
Như ngôi vị Thái Tử, như những năm tháng khi long thể già yếu, như… ngai vàng của .
Ý trong mắt Đỗ Thiếu Lăng chậm rãi tan , nhưng mặt vẫn giữ nụ mà dịu dàng đáp: “Ừm, ái phi cần lo nghĩ quá.”
Thế nhưng Hoa Tưởng Dung nghiêm túc tiếp: “Bệ hạ, thể lo ? Trong hậu cung hiện nay, trừ mấy vị Công Chúa , bệ hạ… thậm chí nổi một vị Hoàng Tử. Là phi tần nơi hậu cung, vốn dĩ nên bệ hạ kéo dài huyết mạch, mà đến một đứa con cũng , thật sự cảm thấy thẹn với bệ hạ.”
Đỗ Thiếu Lăng bật , khẽ vỗ tay nàng: “Vậy trẫm sẽ cùng nàng nỗ lực nhiều hơn.”
Hoa Tưởng Dung mặt đỏ bừng, khẽ siết tay , giọng ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý: “Bệ hạ, tuy rằng mong một đứa bé… nhưng… danh nghĩa của , vẫn còn một vị Hoàng T.ử đấy thôi.”
Nói , nàng liếc , thấy vẫn chỉ nhạt, sắc mặt chút biến hóa, liền tiếp lời: “Tuy rằng đứa trẻ của Tống… huyết mạch của , nhưng phận hiện tại ai ngoài cung rõ. Hơn nữa, cứ để mãi trong lãnh cung, ngoài mặt thiên hạ là vì tội của Tống Hoàng Hậu, nhưng nếu bệ hạ xử trí như , cũng dễ các đại thần chỉ trích. Dù gì thì… mẫu tội, con cũng nên vạ lây.”
Đỗ Thiếu Lăng khẽ , gì, chỉ nghiêng đầu, từ tốn ăn tiếp trái nho.
Trên gương mặt , ai đoán nổi rốt cuộc đang nghĩ điều gì.
Hoa Tưởng Dung dịu dàng tiếp: “Thần chút tư tâm, là... để đứa trẻ đó tạm thời về ở chỗ thần . Thứ nhất, cũng coi như giữ gìn thanh danh cho bệ hạ. Thứ hai, năm xưa tỷ tỷ từng ơn với thần , thần cũng nên chút báo đáp.”
“Thứ ba, dù đứa trẻ đó cũng là vô tội. Sau , chờ thần sinh Hoàng Tử, chỉ cần để con thần đội danh Đại Hoàng Tử, thiên hạ cũng chẳng ai thể bàn tán .”
Nói nàng về phía Đỗ Thiếu Lăng: “Bệ hạ thấy thế nào?”
Thế nào ư?!
Lời Hoa Tưởng Dung , thoạt thì chu đáo và đầy thiện ý nhưng mục đích thật sự... là đoạt lấy danh phận Đại Hoàng T.ử của Thịnh Nhi!
Tại Triều Đại Lý, từ xưa đến nay việc lập Thái T.ử đều lấy trưởng t.ử chuẩn. Một khi kế hoạch thành công, chẳng khác nào một mũi tên trúng nhiều đích: Vừa thể trừ khử Thịnh Nhi một cách hợp lý, để con ruột của mang danh Đại Hoàng Tử. Từ đó chiếm thế thượng phong trong việc tranh đoạt ngôi vị Thái T.ử .
Bởi vì... từ đầu đến cuối, sự tồn tại của Thịnh Nhi luôn là mối họa lớn nhất trong lòng Hoa Tưởng Dung!
Năm đó, chén nước dùng để kiểm tra huyết thống chính là nàng tự tay dâng lên cho Đỗ Thiếu Lăng.
Trong đó thủ đoạn. Dù chuyện nay đều xuống hoàng tuyền, nhưng... chỉ cần Đỗ Thiếu Lăng , vẫn thể xét nghiệm má-u Thịnh Nhi bất cứ lúc nào!
Và một khi kiểm tra , sẽ phát hiện: Má-u của hai phụ t.ử bọn họ tương thích, khác hẳn kết quả năm xưa!
Mà luôn tin rằng Thịnh Nhi là kết quả từ mối quan hệ ô nhục giữa Tống Vân Lan và khác, con ruột !
Đến lúc đó, tội khi quân, Đỗ Thiếu Lăng tuyệt đối sẽ tha cho nàng!
Nàng hiểu rõ: trong lòng Đỗ Thiếu Lăng, Tống Vân Lan chiếm một vị trí vô cùng đặc biệt.
Chỉ cần phát hiện chút ít dấu hiệu bất trung bất tịnh từ Tống Vân Lan, chắc chắn sẽ nổi điên!
Và đúng như thế, trong cơn điên loạn, diệt cả phủ Hộ quốc tướng quân, ép ch-ết Tống Vân Lan...
duy nhất để đứa nhi t.ử mà hận đến nghiến răng nghiến lợi — Đại Hoàng Tử.
Biết rõ đó là một “đứa con hoang”, mà vẫn tay gi-ết.
Vì ?
Chẳng chỉ vì... đứa trẻ một nửa huyết mạch của Tống Vân Lan ?
Chỉ cần Đỗ Thiếu Lăng Thịnh Nhi chính là cốt nhục của , thì ngôi vị Thái Tử, từ đó về , sẽ còn chỗ cho bất kỳ ai khác nữa.
Vì , điều quan trọng nhất đối với Hoa Tưởng Dung bây giờ chính là trừ khử đứa trẻ thể uy hi-ếp vị trí của , bằng giá.
Chỉ cần ch-ết , thì tương lai, triều đại Đại Lý sẽ trong tay nàng!
Nàng nhẹ nhàng mỉm , khẽ kéo tay Đỗ Thiếu Lăng: “Bệ hạ?”
“Bịch!”
Cả chậu nho pha lê rơi đổ sàn.
Hoa Tưởng Dung lập tức dậy, các cung nhân bên cạnh cũng đều quỳ xuống.
Đỗ Thiếu Lăng mỉm mặt , Hoa Tưởng Dung đang lo lắng, giọng dịu dàng : “Lỡ tay thôi, ái phi đừng sợ.”
Hoa Tưởng Dung ấm ức đỏ mắt, định quỳ xuống, : “Là thất lễ, nên như …”
Đỗ Thiếu Lăng đỡ nàng lên, mỉm : “Ái phi là vì lo cho trẫm. Chỉ là…”
Hoa Tưởng Dung cúi đầu, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, rằng chuyện đơn giản như thế.
“Chỉ là, trẫm cũng ái phi khác chê trách, vấn đề về phận của đại Hoàng T.ử quả thật nhạy cảm. Để trẫm suy nghĩ thật kỹ sẽ quyết định .”
Hoa Tưởng Dung , còn dám từ chối, vội vàng ấm ức nhưng ngoan ngoãn gật đầu dậy: “Tạ ơn bệ hạ thấu hiểu. Dù chịu bao nhiêu tổn thương vì bệ hạ, lòng vẫn nguyện cam chịu như mật ngọt.”