Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 251: Hỏi Đáp

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dao Cơ gật đầu: “Được, sẽ tìm giúp nàng.”

 

Hoa Mộ Thanh nàng một nữa, trầm giọng dặn dò: “Chuyện nguy hiểm. Quanh ngự thư phòng bao nhiêu Long Vệ ẩn nấp, nhất định cẩn trọng.”

 

Thế nhưng Dao Cơ chỉ khẽ, mảy may lo lắng: “Yên tâm . Năm xưa, Tống Hoàng Hậu còn để những việc nguy hiểm hơn thế nhiều, chuyện nhỏ chẳng đáng gì!”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh đương nhiên rõ bản lĩnh của nàng, nếu thì chẳng nhờ nàng lấy Hổ phù.

 

Gật đầu, hai trò chuyện thêm một lúc lâu, đến khi đêm xuống, Dao Cơ mới âm thầm rời .

__

 

Sáng hôm .

 

Tin Hoa Mộ Thanh thăng cấp lên bậc Tần lan truyền khắp hậu cung với tốc độ ch.óng mặt, nhưng đồng thời, tin Hoa Tưởng Dung phong Hoàng Quý phi càng gây chấn động hơn!

 

Cả hậu cung sôi sục!

 

Hoàng Quý phi, đó là ngôi vị chỉ kém Hoàng Hậu một bước!

 

Hoa Mộ Thanh hiểu rõ, chắc chắn là tối qua Hoa Tưởng Dung lợi dụng Lâm Lang Các, đưa cho Đỗ Thiếu Lăng thứ gì đó mà .

 

Người nữ nhân , quả thực từ thủ đoạn.

 

Những thứ trong Lâm Lang Các mà nàng đoạt , vốn là những món đồ phản bội Tống Hoàng Hậu nàng vứt bỏ, Mộ Dung Trần cũng cần nữa, mà Hoa Tưởng Dung vẫn thể biến nó thành công cụ lật ngược tình thế.

 

 

 

Hừ.

 

còn , Mộ Dung Trần giữ những thứ phản chủ chẳng qua là để phục vụ cho mưu đồ lớn hơn.

 

Vậy mà nàng tưởng vớ của báu.

 

Ta coi như rác rưởi mà ngươi xem như bảo vật – thật là ngu ngốc.

 

So với tin Hoa Tưởng Dung phong Hoàng Quý phi, thì việc Hoa Mộ Thanh thăng Tần chẳng mấy ai quan tâm nữa.

 

Gần như bộ hậu cung đều kéo đến Hoa Dung Cung để chúc mừng.

 

Lễ sắc phong trọng thể cũng ấn định cuối năm, giữa tiết đông giá rét.

 

Vốn dĩ, Hoa Mộ Thanh thăng lên bậc Tần, lẽ tự đến mặt Hoàng Thượng và Hoàng Hậu nhận chỉ, hành lễ tạ ơn long trọng.

 

Thế nhưng việc xử lý qua loa, chỉ để Phúc Toàn đến tuyên chỉ, nàng thì chỉ đơn giản nhận ơn, nhận lấy ấn tín của Tần phi, là xong chuyện.

 

Người ngoài kẻ chê, ghen tỵ, kẻ ngưỡng mộ.

 

Hoa Mộ Thanh để tâm.

 

Chỉ Tưởng Vi, khi đều kéo đến Hoa Dung Cung tâng bốc nịnh bợ, mang đến một bộ giáp tay dành cho Tần phi quà chúc mừng nàng.

 

Hoa Mộ Thanh giữ nàng trò chuyện một lúc, thấy nàng mấy định thôi, liền hiểu Tưởng Vi chuyện thổ lộ.

 

Chỉ là...

 

Khi tiễn nàng về, Hoa Mộ Thanh dặn Tú Hỷ đưa nàng về cung cẩn thận nhân tiện truyền một câu: “Giờ Hợi, mời Quý Nhân đến cung của bổn cung, chơi một lát.”

 

 

 

Lúc Tưởng Vi mới hiểu tấm lòng của Hoa Mộ Thanh.

 

Mà Hoa Mộ Thanh, vội vã đưa Tưởng Vi hồi cung, là vì nàng còn chuyện quan trọng .

 

Hôm nay là ngày La Đức Phương đuổi khỏi cung, đưa đến Thanh Sơn Tự.

 

Có một việc, nàng nhất định đích từ miệng La Đức Phương xá-c nhận.

 

bộ sự chú ý đều thu hút về phía Hoa Dung Cung, nên hôm nay khi Hoa Mộ Thanh đến Khôn Ninh Cung, cũng gặp sự ngăn cản nào.

 

Trước Khôn Ninh Cung, đúng lúc La Đức Phương đang lóc t.h.ả.m thiết, hai cô cô lực lưỡng trong cung kéo lên chiếc xe ngựa cũ kỹ, bà còn bám c.h.ặ.t lấy cánh cửa cung, chịu buông tay.

 

“Nhị vị cô cô.”

 

Xuân Hà tiến lên, đưa hai túi bạc, nở nụ lành: “Nương nương nhà tiễn Thái Hậu một đoạn, mong hai vị cô cô thuận tiện giúp một chút.”

 

Hai cô cô vốn đều là tội nô trong Tân Giả Khố, nay phái đến hầu hạ Thái Hậu, cũng tương lai của chỉ là đời sống cơ cực, giờ thấy bạc thì mừng rỡ vô cùng.

 

Khi đến Hoa Mộ Thanh, chỉ thấy nàng khoác bộ cung phục lộng lẫy, tựa tiên nữ giáng trần.

 

Trong lòng liền sinh sự thấp hèn, vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến chủ t.ử, chủ t.ử vạn phúc.”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm : “Cô cô khách khí , bổn cung chỉ vài lời với Thái Hậu.”

 

La Đức Phương đang than, thấy tiếng nàng, liền phắt , trông thấy Hoa Mộ Thanh, lập tức nổi trận lôi đình, gào thét như xé cổ họng: “Tiện nhân! Tất cả đều là tại ngươi! Đều là ngươi hại ai gia thê t.h.ả.m thế ! Ngươi còn dám tới đây!”

 

Hoa Mộ Thanh vẫn giữ nụ dịu dàng, bước gần.

 

Hai vị cô cô lo lắng khuyên nhủ: “Chủ t.ử cẩn thận, Thái Hậu giờ chút điên loạn . Cẩn thận kẻo thương.”

 

“Các ngươi mới điên! Ai gia điên! Các ngươi, lũ tiện nhân, ai cũng hại ai gia! Đợi đấy, ai gia sẽ bảo Hoàng Thượng ché-m đầu hết các ngươi!”

 

La Đức Phương c.h.ử.i gào nhưng Hoa Mộ Thanh ngay mặt bà , mỉm nhẹ nhàng: “Thái Hậu, nếu Hoàng Thượng còn bảo vệ , thì để đưa đến Thanh Sơn Tự?”

 

 

 

“Ngươi!”

 

Mắt La Đức Phương như lồi cả : “Hoàng Thượng lũ hồ ly tinh các ngươi mê hoặc !”

 

“Ồ.”

 

Hoa Mộ Thanh bật : “Câu , Thái Hậu dám mặt Hoàng Thượng ?”

 

La Đức Phương nghiến răng nghiến lợi, Hoa Mộ Thanh đang thản nhiên mỉm , chỉ cảm thấy bản càng thêm nhục nhã.

 

Đường đường là một Thái Hậu, chịu lép vế nữ nhi của nữ nhân chứ!

 

Bỗng nhiên bật dậy, bà vung tay định cào mặt Hoa Mộ Thanh, miệng gào thét điên cuồng: “Ta xé nát cái mặt mê hoặc Hoàng Thượng của ngươi! Đồ yêu nghiệt! Ngươi là tai họa của triều Đại Lý ! Tại ngươi mà Hoàng Thượng giờ đây chán ghét ! Mẫu t.ử các ngươi đều chẳng gì! Ta gi-ết ngươi!”

 

“Bốp!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-251-hoi-dap.html.]

Hai cô cô bên cạnh hoảng hốt, định nhào tới can ngăn.

 

La Đức Phương Xuân Hà xông tới tát cho một cái lảo đảo, đập cánh cửa cung ngã sõng soài đất, bà đau đến nỗi bà òa t.h.ả.m thiết.

 

Hai cô cô đưa mắt , khéo léo lùi xa.

 

Hoa Mộ Thanh chậm rãi bước tới mặt La Đức Phương, cúi , mỉm hỏi: “La Đức Phương, chỉ hỏi ngươi một .”

 

Giọng lạnh lẽo như tiếng gọi hồn nơi địa phủ, từng chữ vang lên như lưỡi d.a.o cắt da thịt, khiến La Đức Phương cứng đờ vì sợ.

 

ngẩng đầu, chạm đôi mắt đen thẳm sâu như vực của Hoa Mộ Thanh, trong ánh mắt , bà như thấy địa ngục mở , vô oan hồn ác quỷ đang gào , vùng vẫy trong đau đớn mà thể thoát !

 

 

 

sợ đến sững , đó Hoa Mộ Thanh chậm rãi hỏi: “Mẫu là ai?”

 

La Đức Phương trừng to mắt, bắt đầu run rẩy thể kiểm soát.

 

Hoa Mộ Thanh chỉ lạnh lùng , hề tay.

 

La Đức Phương như thấy hồn ma nữ nhân rơi hai hàng lệ má-u, bên cạnh Hoa Mộ Thanh, lạnh lẽo , đưa tay chậm rãi vươn tới, bó-p c-ổ kéo bà xuống địa ngục đáy !

 

“Aaaa!!!”

 

La Đức Phương thét lên, co chân lùi , điên cuồng lắc đầu: “Ta… cố ý bán ngươi ! lúc đó ngươi gì còn hy vọng đăng vị, suốt ngày mơ mộng! Ta… sắp ch-ết đói , đành đ-ánh ngất ngươi, bán cho bọn bu-ôn ngư-ời. Ta… thể để ngươi liên lụy, ch-ết! Ta… …”

 

Chưa hết câu, La Đức Phương mắt trắng dã, ngất lịm vì sợ.

 

Hoa Mộ Thanh từ từ thẳng dậy.

 

Phía , Xuân Hà kinh ngạc đến sững !

 

Nàng thấy gì ?

 

Đăng vị?

 

Hoa Mộ Thanh hỏi gì ? Mẫu của nàng ?

 

Rốt cuộc là chuyện gì thế ?!

 

Xuân Hà hoang mang Hoa Mộ Thanh: “Tiểu thư…”

 

Hoa Mộ Thanh đáp, chỉ liếc hai cô cô gần đó, lạnh giọng dặn: “Giữa đường giải quyết sạch sẽ, La Đức Phương cần để mạng sống.”

 

Dù giữa La Đức Phương và mẫu của Hoa Mộ Thanh quan hệ gì nữa...

 

chỉ từ vài câu rời rạc cũng đủ để rằng, phận của Hoa Mộ Thanh và mẫu nàng tuyệt đối đơn giản.

 

phận là trợ lực chướng ngại cho việc báo thù của , nàng cũng tuyệt đối thể để bất kỳ ai khác !

 

Bằng , hậu họa khôn lường!

 

 

 

Xuân Hà khẽ run, sắc mặt trầm xuống, gật đầu nhận lệnh.

 

Bên tường cung, Quỷ Lục khẽ nhíu mày, đem những gì một mảnh giấy nhỏ.

__

 

Cách đó hàng trăm dặm, trong dãy núi u ám hiểm trở, hoang vu như chốn quỷ vực.

 

Mộ Dung Trần cầm tay mảnh giấy cuộn tròn, một lúc từ từ nhếch môi .

 

Ồ? Thân phận của Tiểu Hoa Nhi mà còn ẩn tình?

 

Năm đó nữ nhân ngu ngốc thu nàng Huyết Hoàng, chẳng lẽ cũng liên quan đến thế của nàng?

 

Đang trầm ngâm suy nghĩ thì Đỗ Thiếu Quân từ trong rừng núi bước .

 

Vài tháng gặp, trông tiều tụy, râu ria lởm chởm nơi cằm, phong thái tuấn tú phóng khoáng thuở nào chẳng còn, giống như một lữ khách mỏi mệt chặng đường dài.

 

Hắn tới mặt Mộ Dung Trần, liền giật lấy hồ rư-ợu trong tay Mộ Dung Trần, tu liền hai ngụm lớn, thở dài khoan khoái một .

 

Sau đó chẳng màng hình tượng, lấy tay lau qua vệt rư-ợu vương nơi cằm với Mộ Dung Trần: “Cửu Thiên Tuế điện hạ, thật sự lập đại công !”

 

Mộ Dung Trần nhướng mày, Đỗ Thiếu Quân đắc ý : “Di tích Lan Nguyệt cổ quốc, quả nhiên tồn tại!”

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần thoáng lóe lên tia sáng kỳ dị: “Thế nào? Có thể thâm nhập trong ?”

 

Đỗ Thiếu Quân lắc đầu: “Không . Như ngươi , di tích Lan Nguyệt cổ quốc ẩn tầng tầng lớp lớp cơ quan hiểm hóc, bên trong rốt cuộc là gì, vẫn thể tra .”

 

Mộ Dung Trần cũng lấy lạ, chỉ liếc Đỗ Thiếu Quân một cái: “Vậy đây là bộ thông tin ngươi tra suốt mấy tháng qua ?”

 

Ánh mắt đó khiến Đỗ Thiếu Quân lạnh toát cả , vội bất mãn phản bác: “Ngươi vội gì chứ? Ta còn tra chuyện khác nữa!”

 

Mộ Dung Trần để ý đến , chỉ bước lên một gò đất cao, về phía tây nam của dãy núi trùng điệp .

 

 

 

Đỗ Thiếu Quân theo , cũng về hướng đó, khẽ : “Ta còn tra , chỉ di tích Lan Nguyệt cổ quốc và kho báu ngàn tầng cơ quan … mà còn ẩn giấu một đội quân hùng mạnh của nước Lan Nguyệt năm xưa!”

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần về phía xa bỗng chốc lạnh , đột ngột đầu , thẳng Đỗ Thiếu Quân.

 

Lúc Đỗ Thiếu Quân càng đắc ý hơn: “Sao? Tin tức đủ chấn động chứ? Quân đội Lan Nguyệt chính là đội quân chiến thần năm xưa, đ-ánh thắng đó, gì cản nổi! Năm đó nếu tám nước còn sợ hãi đội quân như thần ch-ết , liên thủ đối kháng, thì e rằng giờ thiên hạ chẳng phân năm xẻ bảy, mà trọn trong tay Lan Nguyệt .”

 

Không cần Đỗ Thiếu Quân rõ, Mộ Dung Trần đương nhiên cũng từng đến trận chiến đẫm má-u năm xưa trải dài khắp Cửu Châu.

 

Một quốc gia cổ bí ẩn, bất ngờ trỗi dậy, tự xưng là Lan Nguyệt.

 

Vị hoàng đế xưng là Lan Hoàng, chỉ huy một đội quân áo giáp đen vỏn vẹn hai nghìn , đến cũng như vũ bão, quân đội bản địa đều tan tác như núi đổ.

 

Chẳng bao lâu, hai quốc gia Lan Nguyệt diệt vong, thôn tính.

 

Tám nước còn rơi hỗn loạn, buộc liên minh, huy động đại quân mười vạn để đối đầu với hai nghìn binh sĩ áo giáp đen .

 

Kết quả là tổn thất hơn tám vạn binh mã, mới thể đẩy lùi đội quân thần thánh về hoàng thành Lan Nguyệt.

 

 

 

Sau đó, bọn họ tiến hoàng cung Lan Nguyệt và tắm má-u nơi .

 

Cũng chính khi đó, liên quân tám nước phát hiện kho báu khổng lồ cất giấu trong hoàng cung Lan Nguyệt, và đang chuẩn càn quét bộ quốc khố của Lan Nguyệt...

 

Loading...