Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 248: Có Kế Hoạch Khác

Cập nhật lúc: 2026-05-01 19:13:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“RẦM!”

 

Chén trong tay Hoa Tưởng Dung rơi mạnh xuống.

 

Nước nóng bỏng hắt thẳng , chiếc chén vẽ hoa mẫu đơn vàng vỡ tan đất.

 

Chu Đức lập tức quỳ rạp xuống, lớn tiếng van xin: “Nô tài tội! Xin nương nương giáng tội!”

 

Hoa Tưởng Dung lạnh lùng cất giọng: “Ngươi tội? Biết sai ở ?”

 

Chu Đức cứng họng, thốt lời nào.

 

Hoa Tưởng Dung tiếp lời: “Dù là thánh chỉ, Du Nhiên Cung cũng thể vượt quá quy củ hậu cung! Mặc hỷ phục của dân gian để thành ? Nàng nghĩ cái trò đó ? Coi Hoàng Thượng là gì? Là phu quân riêng của ? Hoàng Thượng là thiên t.ử, thể để nàng tùy tiện sỉ nhục như !”

 

Chu Đức là tinh ranh, đến đó liền hiểu ngay, lập tức hùa theo: “Phải, Mộ Quý Nhân thực sự vượt quá giới hạn. Vậy nô tài sẽ truyền lệnh, cho phép tiếp tục chuẩn gì bên Du Nhiên Cung nữa…”

 

 

 

Không ngờ, Hoa Tưởng Dung đột ngột ngắt lời, lạnh lùng lệnh: “Truyền chỉ, Mộ Quý Nhân ở Du Nhiên Cung, phân biệt tôn ti, x.úc p.hạ.m thiên nhan. Đưa về Hoa Dung Cung, bổn cung sẽ đích trừng phạt.”

 

Chu Đức giật , thoáng chần chừ: “Nương nương, hôm nay là thánh thượng tự căn dặn, liệu nên…”

 

Ánh mắt lạnh như băng của Hoa Tưởng Dung quét tới khiến lập tức đổi giọng: “Nô tài tuân lệnh, sẽ truyền lời ngay!”

 

Dứt lời, lập tức bò dậy, chạy vội .

 

Hàm Thúy cạnh Hoa Tưởng Dung, thấp giọng hỏi: “Nương nương, hôm nay Hoàng Thượng vốn vui, nên tránh chọc giận thêm ?”

 

Hoa Tưởng Dung điềm nhiên dậy, mỉm : “Hắn tức giận thì chứ? Hắn nắm giữ gì ngoài chiếc ghế đó? Rồi sẽ một ngày, bổn cung bắt quỳ mặt , cầu xin liếc một cái!”

 

Hàm Thúy sớm hiểu rõ dã tâm của Hoa Tưởng Dung, nên lấy lạ.

 

Lúc , từ cửa bên đại điện, một mặc đồ đen, che mặt lặng lẽ xuất hiện.

 

Hàm Thúy , còn Hoa Tưởng Dung thì chỉ khẽ vuốt bộ giáp tay, cất tiếng hỏi: “Sao ?”

 

Người trầm giọng đáp: “Đã tra tung tích lão các chủ của Lâm Lang Các, hình như là trong cung. Một nửa thế lực còn của Lâm Lang Các đang trong tay kẻ đó.”

 

Hoa Tưởng Dung gật đầu: “Tiếp tục điều tra. Còn nữa, nhân ngưc ngươi tung , đều thỏa cả chứ?”

 

Người đó khẽ : “Nương nương tin năng lực của Lâm Lang Các chúng thần ? Năm xưa Tống Hoàng Hậu còn…”

 

“Vô lễ!”

 

Hoa Tưởng Dung quát lớn: “Làm việc của ngươi! Dám nhiều lời thêm một câu, cắt lưỡi ngươi ngay!”

 

Người chẳng giận cũng chẳng sợ, chỉ lặng lẽ Hoa Tưởng Dung.

 

Hoa Tưởng Dung liếc Hàm Thúy một cái.

 

 

 

Hàm Thúy móc một túi vàng, ném sang. Người giơ tay bắt lấy, cân nhắc một chút : “Đa tạ nương nương ban thưởng, nô tài tin tức gì sẽ báo.”

 

Nói xong, tung một cái, lập tức biến mất.

 

Trên mái nhà, Quỷ Lục im lìm như thể hoà màn đêm, khóe mắt ánh lên nụ mấy thiện ý.

__

 

Khi Hoa Mộ Thanh đến Hoa Dung Cung thì trời sẩm tối.

 

Mặt trời mùa thu lặn, khí trời lập tức trở lạnh.

 

Xuân Hà khoác thêm áo choàng cho nàng, tiến lên gõ cửa điện đang đóng c.h.ặ.t, cất giọng vang vang:

“Mộ Quý Nhân của Du Nhiên Cung, phụng chỉ tới bái kiến Quý phi nương nương.”

 

Không ai hồi đáp.

 

Hoa Mộ Thanh yên lặng cánh cửa son đỏ thẫm, khẽ mỉm cũng để Xuân Hà gõ thêm.

 

Chiều thu Hoa Dung Cung, con đường dài vắng lặng, gió lạnh thấm xương.

 

Không bao lâu trôi qua, mãi đến khi trời tối hẳn, một tiểu cung nữ mới điện để thắp đèn, khi mới trông thấy Hoa Mộ Thanh đang ngoài cửa.

 

Nàng giả vờ giật , kêu lên một tiếng hấp tấp chạy bẩm báo.

 

Việc truyền báo cũng mất gần hai khắc, mới thấy một cung nữ nhị đẳng đề bạt từ chỗ Hoa Tưởng Dung chậm rãi bước .

 

Nàng Hoa Mộ Thanh từ đầu đến chân, nở nụ khách sáo khinh bỉ: “Quý Nhân, nương nương nhà hôm nay thể khỏe, nghỉ ngơi . Có truyền lời rằng, tội của Quý Nhân hôm nay là mạo phạm thiên nhan, vốn đáng nghiêm trị. Chỉ vì xét Quý Nhân thể yếu đuối, nên chỉ cần quỳ Hoa Dung Cung một canh giờ, đó tự hồi cung là .”

 

Một buổi tối lạnh lẽo thế , bắt Hoa Mộ Thanh quỳ suốt một canh giờ đường lớn?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-248-co-ke-hoach-khac.html.]

 

Nếu nàng thật sự là yếu đuối, e rằng quỳ xong thì cũng mất nửa cái mạng!

 

Thế nhưng Hoa Mộ Thanh ngạc nhiên, nàng vốn nghĩ với tính cách của Hoa Tưởng Dung, thể nào cũng bắt nàng đổ má-u.

 

Không ngờ chỉ là phạt quỳ?

 

Xem , cú đả kích vẫn đủ mạnh!

 

 

 

Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm , chút do dự quỳ xuống, đồng thời dịu dàng đáp: “Đa tạ nương nương. Thần , nguyện cam chịu phạt.”

 

Có Thiên Âm Chi Công của Mộ Dung Trần bảo hộ, quỳ một canh giờ thì đáng gì?

 

Nàng quỳ mà lòng đầy vui vẻ.

 

Khổ nhất lúc chính là Xuân Hà đang lo lắng phía , và cả Quỷ Lục đang bám tường Hoa Dung Cung để theo dõi!

 

Có nên bẩm báo với chủ t.ử đây?!

 

Cảm giác như một cơn thịnh nộ long trời lở đất sắp giáng xuống, e là bọn họ, đám thuộc hạ sẽ là những kẻ chịu trận đầu tiên mất!

 

Cung nữ hạng hai thấy Hoa Mộ Thanh mà ngoan ngoãn quỳ xuống thì bất ngờ. nàng chỉ nhướn mày, lời nào, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lớn.

 

Chỉ còn Hoa Mộ Thanh và Xuân Hà quỳ giữa con đường dài vắng vẻ.

 

Tuy đêm, nhưng con đường vẫn lác đác vài cung nhân và phi tần qua . Mọi chỉ trỏ, bàn tán ngớt.

 

Hoa Mộ Thanh giả vờ như thấy gì, âm thầm vận nội lực, giữ cho cơ thể lạnh buốt.

 

Trong đầu nàng vẫn đang tính toán: Đêm nay xem như tạm thoát nạn.

 

Hoa Tưởng Dung gây chuyện lớn thế , chắc chắn Đỗ Thiếu Lăng sẽ phân tâm lo liệu cho nàng , là nàng thể yên một thời gian.

 

Giờ chỉ cần nhanh ch.óng tìm Thiên Hoàng, mới thể tính chuyện .

 

Đỡ Thiên Hoàng dậy, gi-ết ch-ết Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung, đó dẫn theo Thịnh Nhi, tìm một nơi sơn thủy hữu tình, sống những tháng ngày bình dị mà hạnh phúc, chuyện chẳng là quá đỗi vui vẻ ?

 

Vui vẻ... ư?

 

tại ... trong đầu nàng cứ hiện lên gương mặt của cái kẻ yêu ma quỷ quái ?

 

Tâm trí Hoa Mộ Thanh chợt d.a.o động.

 

lúc đó...

 

Cửa Hoa Dung Cung bỗng “rầm” một tiếng mở toang!

 

Tiểu cung nữ lúc nãy châm đèn, như thể chẳng thấy ai đang quỳ ngoài cửa.

 

“Ào!” — Một chậu nước nóng hắt thẳng ngoài!

 

Nước đổ trúng nửa Hoa Mộ Thanh!

 

Xuân Hà lập tức tức giận: “Ngươi cái gì ?!”

 

 

 

Tiểu cung nữ chẳng hề sợ hãi, ngẩng đầu, hất cằm: “Ai bảo các ngươi quỳ ngay cửa lớn? Không quỳ tránh sang một bên ? Cản trở tạt nước, còn trách ai !”

 

Nói xong, nàng còn kiêu căng đẩy mạnh cánh cửa đóng sầm nữa.

 

Xuân Hà giận đến sôi má-u, vội cởi áo choàng định khoác cho Hoa Mộ Thanh nhưng Hoa Mộ Thanh ngăn .

 

“Nghỉ lát nữa diễn cho .”

 

Xuân Hà sững .

 

“Đỗ Thiếu Lăng tới .”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm .

 

Nàng thấy Quỷ Tam, thái giám quản sự Du Nhiên Cung trong bộ dạng sốt ruột lo lắng, đang dẫn Đỗ Thiếu Lăng bước nhanh về phía Hoa Dung Cung.

 

 

 

Hoa Mộ Thanh lập tức hít sâu một , cố gắng gương mặt tái nhợt còn chút huyết sắc, run lẩy bẩy, nghiêng đổ sang bên.

 

Xuân Hà vội ôm lấy nàng, bật nức nở: “Tiểu chủ! Tiểu chủ! Người thế ? Tiểu chủ ơi! Người khỏi phong hàn, dọa sợ, còn phạt quỳ trong gió thế … Thân thể chịu nổi chứ!”

 

Loading...