Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 247: Quý phi Nương Nương Nổi Giận Điên Cuồng
Cập nhật lúc: 2026-05-01 19:13:07
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Thiếu Lăng thu nụ , mặt sang Phù Dung Cúc, kẻ đang thất sủng, nhan sắc tầm thường bên cạnh lạnh nhạt : “Chẳng qua chỉ là mấy thứ dỗ dành tiểu cô nương cho vui thôi. Nàng vốn chẳng cung, giờ Mộ Dung Trần hậu thuẫn, thì càng điều, an phận nơi hậu cung mà hết lòng vì trẫm mới .”
Vừa , khóe môi hiện lên nụ tàn nhẫn: “Dù thì... giang sơn của trẫm vẫn cần Cửu Thiên Tuế tiếp tục chinh chiến mở mang bờ cõi mà!”
Phúc Toàn lập tức hiểu ý, gật đầu: “Nô tài sẽ đích sắp xếp.”
Đỗ Thiếu Lăng khẽ : “Đi .”
__
Hoa Mộ Thanh chạy khỏi Ngự Hoa Viên, mới từ từ chậm . Xuân Hà, vẫn âm thầm theo phía như khí lúc mới tiến lên.
Quả nhiên, nàng thấy gương mặt Hoa Mộ Thanh trở với vẻ lạnh lùng băng giá như .
Xuân Hà ngó quanh hạ giọng hỏi: “Tiểu thư, đêm nay... thật sự định cùng Hoàng Thượng bái đường, thị tẩm ?”
Hoa Mộ Thanh lập tức bật lạnh lùng: “Hắn mơ!”
Xuân Hà thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn hiểu: “Vậy tiểu thư chủ động đưa yêu cầu như với Hoàng Thượng?”
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh u tối, giọng mềm mại mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn : “Dĩ nhiên là... để tránh khỏi đêm thị tẩm hôm nay .”
“Tiểu thư kế sách gì ?” – Xuân Hà vội hỏi.
Chỉ Hoa Mộ Thanh : “Chỉ là sẽ chịu chút khổ sở. Về đến cung, hãy dặn Quỷ Tam và mấy , khi điện hạ trở về, tuyệt đối để ngài .”
Chỉ thôi thấy điềm chẳng lành, Xuân Hà nhíu mày: “Chẳng lẽ tiểu thư định tự hại ? Nếu để điện hạ khi trở về, chỉ sợ là...”
“Không .”
Hoa Mộ Thanh nghĩ đến , trong mắt vô thức dịu , bản cũng chẳng nhận . Nàng lắc đầu: “Đợi ngài thì chuyện thị tẩm tối nay cũng qua . Khi đó, sẽ tự cách khiến ngài chuyển hướng giận dữ.”
Xuân Hà vẫn lo lắng, nhưng giờ cũng chỉ còn theo cách của Hoa Mộ Thanh, chỉ mong nàng thương tổn quá nặng.
“Tiểu thư nô tỳ gì?” – Xuân Hà hỏi.
Hoa Mộ Thanh khẽ , ánh mắt thoáng lên tia tính toán, ghé sát Xuân Hà, thấp giọng : “Bảo Phúc T.ử ngoài truyền tin, rằng Hoàng Thượng tối nay sẽ cùng Mộ Quý Nhân cử hành lễ thành hôn, còn hứa hẹn nàng tương lai sẽ vô cùng vinh hiển. Nhớ kỹ, nhất định để tin tức ... đến Hoa Dung Cung.”
Xuân Hà sững một thoáng, lập tức hiểu , gật đầu.
__
“Bốp!”
“Choang!”
“Loảng xoảng!”
Trong cung Hoa Tưởng Dung liên tục vang lên tiếng đồ đạc đập phá, cùng với tiếng thét điên loạn của một nữ nhân.
Cửa cung vẫn đóng c.h.ặ.t.
Trong sân, một vòng cung nữ đang quỳ rạp.
Trước cửa còn hai đầu bê bết má-u, sóng soài đất, sống ch-ết rõ.
“Đồ tiện nhân! Tiện nhân! Tiện nhân!!!”
Hoa Tưởng Dung cầm một cây trâm vàng, hung hãn đâ-m thẳng thể một đất, má-u tươi bắ-n tung tóe, vấy đầy nàng.
nàng vẫn như kẻ phát điên, liều mạng đâ-m tiếp.
Người nữ nhân ban đầu quỳ đất gục hẳn, co giật, miệng ngừng van xin: “Nương nương, nương nương, thần sai , xin tha mạng! Làm ơn tha cho thần !”
Người đó là ai?
Chính là Vương San Nhi, sáng nay Đỗ Thiếu Lăng giáng chức xuống Giặt Y Cục, đến tìm Hoa Tưởng Dung cầu xin giúp đỡ, ngờ trở thành cái bao để Hoa Tưởng Dung trút giận điên cuồng!
Lúc , gương mặt vốn kiều diễm của nàng trắng bệch, lấm lem má-u me, đau đớn đến biến dạng, chẳng còn chút dáng vẻ kiêu kỳ nào như , thấp hèn đến mức bằng một con ch.ó gầy rạc van xin.
Nàng túm lấy vạt áo Hoa Tưởng Dung, nước mắt đầm đìa: “Nương nương, tha mạng... nương nương, thần dám nữa, xin , xin tha cho thần !”
Hoa Tưởng Dung trợn trừng đôi mắt như nứt toác, chằm chằm gương mặt trẻ trung đó, bất ngờ giơ tay, dùng trâm vàng rạch một đường dài má trắng nõn của Vương San Nhi!
“Áaaa!!!”
Vương San Nhi thét lên, ôm lấy mặt, má-u tươi tuôn xối xả qua kẽ ngón tay.
Toàn nàng run bắ-n, thể tin nổi má-u trong tay, phát điên che mặt gào lên t.h.ả.m thiết.
Hàm Thúy từ phía vung tay ché-m mạnh gáy nàng , Vương San Nhi đang đầy má-u me lập tức ngã quỵ bất tỉnh.
“Lôi xuống, nhốt nhà lao bí mật.”
Giọng của Hàm Thúy mang chút cảm xúc nào.
Hai thái giám lập tức tiến lên, thành thạo nhấc Vương San Nhi dậy, mang về phía một cung điện bỏ hoang Hoa Dung Cung.
Toàn bộ triều Đại Lý, chỉ ít một bí mật: Dưới tòa điện phụ bỏ hoang trong Hoa Dung Cung, Hoa Tưởng Dung xây một nhà giam tư.
Nơi đó nhốt đầy những “tội nhân” khiến nàng ý, từng x.úc p.hạ.m đến nàng suốt bao năm qua, chỉ để thỏa mãn tâm lý vặn vẹo, b*nh h**n của nàng.
Bề ngoài, nàng là một đóa bạch liên thanh khiết dịu dàng. lưng, là một nữ yêu độc ác, lấy việc hà-nh h-ạ kẻ khác sống bằng ch-ết niềm vui điên cuồng.
Những bí mật , ngoài chính nàng, Hàm Thúy, và hai thái giám mới dẫn ,
còn : Mộ Dung Trần, kẻ mà điều gì lọt khỏi mắt , Tố Cẩm và… Hoa Mộ Thanh.
Tố Cẩm chính là Mộ Dung Trần bí mật cứu khỏi nhà lao riêng.
Hoa Tưởng Dung e rằng đến giờ vẫn , trong ngục kín đó, một đưa ngoài mà để dấu vết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-247-quy-phi-nuong-nuong-noi-gian-dien-cuong.html.]
Dù thì, trong ngục đông như kiến, mỗi ngày đều kẻ Hoa Tưởng Dung tr-a tấ-n đến ch-ết.
Nàng chắc hẳn cho rằng, cung nữ từng ám sát và Đỗ Thiếu Lăng sớm ch-ết t.h.ả.m, vứt bãi tha ma, trở thành thức ăn cho dã thú, đến xương cũng chẳng còn.
Chính vì trải qua những ngày sống trong địa ngục nhà lao , Tố Cẩm mới càng thấu rõ bản chất độc ác của Hoa Tưởng Dung.
Nàng kể với Hoa Mộ Thanh, trong ngục đó, phần lớn giam chỉ vì những lầm nhỏ nhặt, mà vẫn Hoa Tưởng Dung tr-a tấ-n dã man đến mức còn hình .
Sau khi chuyện , Hoa Mộ Thanh càng nhận rõ: nội tâm của Hoa Tưởng Dung còn hẹp hòi, tàn độc và thù dai hơn những gì nàng từng tưởng.
Vì thế, nàng cố tình dùng chính thứ mà Hoa Tưởng Dung xem là quan trọng nhất để chọc giận, ép buộc đối phương tay với .
Quả nhiên, khi "Hoàng Thượng đêm nay sẽ thành cùng Mộ Quý Nhân tại Du Nhiên Cung, và còn hứa phong nàng Hoàng Hậu", Hoa Tưởng Dung phát điên đến mức thể kiềm chế.
Nàng đâ-m Vương San Nhi gần ch-ết.
Vẫn hả giận, sang túm lấy một cung nữ khác đang quỳ sợ đến run lẩy bẩy bên cạnh, định tát cho nàng một cái.
Lúc , Hàm Thúy vội vàng tiến lên, giữ c.h.ặ.t t.a.y Hoa Tưởng Dung: “Nương nương!”
“Buông ! Vô lễ!” – Hoa Tưởng Dung hất tay phản kháng.
Chiếc trâm vàng tay nàng lập tức rạch cánh tay Hàm Thúy, để một vết thương sâu hoắm, má-u lập tức tuôn trào như suối.
Sắc mặt Hàm Thúy tái nhợt.
Hoa Tưởng Dung cuối cùng cũng như bừng tỉnh khỏi cơn cuồng nộ.
Khi rõ thương là Hàm Thúy, nàng run lên, lập tức ném chiếc trâm trong tay xuống đất.
“Cạch!”
Chiếc trâm rơi xuống, má-u ở đầu nhọn văng cả nền nhà.
Hoa Tưởng Dung lao tới, định cầm tay Hàm Thúy , hoảng loạn đến cực độ: “Hàm Thúy! Hàm Thúy! Ngươi ? Có đau ? Người ! Truyền Thái y! Mau truyền...”
“Nương nương, nô tỳ .”
Giọng Hàm Thúy khàn khàn, nàng tránh bàn tay của Hoa Tưởng Dung, nhẹ nhàng : “Xin đừng để má-u bẩn tay nương nương, cần truyền Thái y .”
Thái y mà tới, thấy cung điện đầy má-u tanh như , hậu quả sẽ khó lường.
Hoa Tưởng Dung chằm chằm má-u tay Hàm Thúy, mất phương hướng, quýnh quáng tới lui: “Vậy... bây giờ đây?”
Bất chợt, Hoa Tưởng Dung thấy chiếc long bào loan phượng mà Thượng y cục đưa đến, liền giật phắt xuống. Không màng đến việc bộ y phục đáng giá ngàn vàng, nàng lập tức dùng nó để băng tay cho Hàm Thúy.
“Nương nương, bẩn y phục của ...”
“Giờ còn quan tâm mấy thứ đó gì nữa?!” – Hoa Tưởng Dung tức lo, đưa mắt quanh.
Thấy bọn cung nữ, thái giám vẫn còn quỳ rạp đất, cơn giận bùng lên, nàng quát to: “Đều ch-ết cả ?! Không thấy Hàm Thúy thương ? Mau lấy t.h.u.ố.c cầm má-u! Nếu Hàm Thúy chuyện gì, bổn cung thề rằng các ngươi ai ch-ết yên !”
Bọn cung nhân run rẩy, vội vàng tản , kẻ lấy t.h.u.ố.c, kẻ dọn dẹp.
Hàm Thúy Hoa Tưởng Dung, khẽ : “Nương nương lo xa , chỉ là vết thương nhỏ thôi, đáng gì với nô tỳ cả.”
Hoa Tưởng Dung đỏ mắt, giọng đầy sốt ruột: “Đừng bừa! Mọi chuyện còn liên quan gì đến ngươi nữa! Bây giờ ngươi là đại cung nữ bên cạnh bổn cung, ngay cả tiểu thư thế gia cũng quý giá bằng ngươi! Không cho phép tự coi thường bản !”
Hàm Thúy xúc động. Khi t.h.u.ố.c mang tới, chính tay Hoa Tưởng Dung giúp nàng bôi t.h.u.ố.c và băng bó vết thương.
Nàng từng cử động dịu dàng, cẩn thận của Hoa Tưởng Dung, nhớ đến năm đó khi bản kéo từ đống xá-c ch-ết, đối đãi như tỷ ruột thịt.
Giờ đây, là Quý phi tôn quý bậc nhất hậu cung, vẫn đối xử với nàng bằng tất cả dịu dàng và quan tâm như xưa.
Bỗng nhiên, Hàm Thúy mở lời: “Nương nương, nô tỳ... gi-ết Hoa Mộ Thanh giúp nhé?”
Động tác của Hoa Tưởng Dung khựng .
Một lúc , nàng khẽ lắc đầu: “Bổn cung ngươi mạo hiểm. Bây giờ lưng Hoa Mộ Thanh cả Hoàng Thượng và Cửu Thiên Tuế, nếu chuyện bại lộ, bổn cung cũng bảo vệ ngươi.”
Hàm Thúy khẽ khổ: “Nô tỳ vốn là một kẻ ch-ết , mạng là do nương nương ban cho. Chỉ cần vui, nô tỳ gì cũng đáng.”
Hoa Tưởng Dung đỏ mắt nữa, mỉm , nhẹ nhàng đặt tay Hàm Thúy xuống, nàng chăm chú: “Đừng nữa. Bổn cung chỉ còn mỗi ngươi là chỗ dựa. Nếu ngươi xảy chuyện, bổn cung đây?”
Hàm Thúy nàng một hồi lâu, nắm lấy tay Hoa Tưởng Dung, nhẹ giọng : “Xin nương nương yên tâm. Từ nay về , nô tỳ chính là chỗ dựa vững chắc của .”
Hoa Tưởng Dung khẽ gật đầu. Lúc , cung nhân tới bẩm: “Thưa nương nương, Chu Đức của Phủ Nội Vụ đến xin yết kiến.”
Chu Đức – quản sự của phủ Nội Vụ.
Hoa Tưởng Dung gật đầu: “Cho .”
Hàm Thúy liền dậy, giúp Hoa Tưởng Dung một bộ y phục mới, lau sạch vết má-u mặt nàng.
Sau đó, hai cùng đến chính điện.
Chu Đức trong bộ y phục thái giám nhất đẳng lập tức quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
Hoa Tưởng Dung lười nhác xuống: “Đứng dậy , chuyện gì?”
Chu Đức cẩn trọng liếc Hoa Tưởng Dung đang phía , nở nụ lấy lòng: “Là việc ở Du Nhiên Cung ạ. Nô tài chút khó xử, nên đến thỉnh ý nương nương.”
Du Nhiên Cung!
Hoa Tưởng Dung khẽ nâng mi mắt : “Chuyện gì mà khiến ngươi khó xử?”
Chu Đức khom : “Việc sắp xếp ở Du Nhiên Cung đêm nay vốn là do Hoàng Thượng đích dặn dò, còn do Tổng quản Phúc công công trực tiếp chỉ đạo. nô tài thấy bên động tĩnh vẻ lớn… Đặc biệt là họ còn lệnh cho phủ Nội Vụ gấp rút may hai bộ hỷ phục tân lang – tân nương theo phong tục dân gian. Nô tài nghĩ việc hình như… hợp quy củ cho lắm, nên mới đến thỉnh nương nương chỉ thị…”