Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 161: Tàn Nhẫn

Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:30:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả khi thấy Hoa Mộ Thanh hai ma ma khiêng khỏi cửa, Phúc Duyên cũng còn chút sợ hãi áy náy cuối cùng nào.

 

Nàng chỉ vui vẻ hớn hở thêm một câu: “Vậy đa tạ Tiểu Hầu gia. Ngài yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ hé răng nửa lời.”

 

Nghe , trong mắt Tư Không Lưu lóe lên một tia sát khí, nhưng nhanh nở nụ ôn hòa như gió xuân.

 

Hắn xoay , vội vàng rảo bước theo hai ma ma.

 

Phúc Duyên đóng cánh cửa nhỏ , trong lòng tràn đầy vui sướng mà bước viện.

 

Vừa về đến sân trong, liền thấy Xuân Hà và Tố Cẩm đang hành lang ngoài.

 

Tố Cẩm tay đang cầm bình rư-ợu mà Hoa Mộ Thanh uống.

 

Phúc Thiện và Phúc Tường bên cạnh trông đầy hoảng sợ về phía nàng .

 

 

 

Phúc Duyên trong lòng run lên, nhưng vẫn cố nở nụ , tiến lên nghênh đón: “Các tỷ tỷ về ? Vừa tiểu thư uống rư-ợu, nô tỳ tự ý chuẩn một ít.”

 

Xuân Hà biểu cảm nàng : “Vậy tiểu thư hiện đang ở ?”

 

Đây là câu hỏi cuối cùng mà Hoa Mộ Thanh giao cho, cũng là cơ hội cuối cùng dành cho Phúc Duyên.

 

Phúc Duyên khựng một chút, gượng : “Chuyện … Vừa phu nhân sai tới gọi, tiểu thư theo . Nếu tỷ tỷ tiểu thư ở thì chắc chỉ thể đến chỗ phu nhân mà hỏi…”

 

“Bốp!”

 

Tố Cẩm bất ngờ tiến lên, lạnh lùng tát mạnh một cái mặt Phúc Duyên.

 

Phúc Duyên đ-ánh lảo đảo, hoảng hốt đưa tay che mặt, đầu : “Tỷ gì mà đ-ánh…”

 

“Bốp!”

 

Tố Cẩm lập tức giáng thêm một cái tát nữa, mạnh đến nỗi khiến miệng của Phúc Duyên bật má-u.

 

Phúc Duyên đ-ánh cho choáng váng, thể ngờ cô nương trông vẻ yếu mềm như Tố Cẩm sức mạnh khủng khi-ếp như .

 

Nàng lập tức nổi giận, trừng mắt hét lên: “Ả tiện nhân thối tha, ngươi dựa cái gì mà đ-ánh ! Ta sẽ mách…”

 

“Lôi ngoài.”

 

Xuân Hà đột nhiên lạnh lùng lệnh.

 

Trong viện vốn tưởng như ai, mà ngay lập tức xuất hiện mấy nha thủ nhanh nhẹn, vóc dáng cao lớn.

 

Những nha bước tới, cho Phúc Duyên kịp phản ứng, lập tức bịt miệng nàng .

 

Một dẫn đầu sang Xuân Hà.

 

Ánh mắt Xuân Hà lạnh như băng, Phúc Duyên đang đè xuống đất, cuối cùng nhận sợ hãi, vùng vẫy điên cuồng.

 

Giọng nàng lạnh như đá vụn: “Quăng xuống hồ vườn.”

 

Ý là sẽ dìm ch-ết Phúc Duyên sống ngay tại chỗ!

 

Đám nha thêm lời nào, trực tiếp khiêng Phúc Duyên , hành động quyết liệt, hề chậm trễ.

 

Phúc Thiện và Phúc Tường bên cạnh sợ đến mặt trắng bệch như tuyết, run lẩy bẩy như cối xay.

 

 

 

Tố Cẩm rửa sạch và đặt ngay ngắn chén rư-ợu xuống, liếc mắt hai nha , : “Đây chính là kết cục của kẻ phản bội tiểu thư, các ngươi hiểu ?”

 

Phúc Thiện và Phúc Tường sức gật đầu lia lịa.

 

Xuân Hà liếc Tố Cẩm, đó , với Phúc T.ử vẫn đang canh ở cổng viện: “Bên sắp xếp thỏa cả chứ?”

 

“Ừ.”

 

Từ chỗ Phúc T.ử , khéo thể thấy cảnh Phúc Duyên lôi .

 

Thế nhưng nàng chỉ yên lặng mặt , : “Tứ tiểu thư tin, đang đường đến An Lan Viên.”

 

Ở một nơi khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-161-tan-nhan.html.]

Trữ Thu Liên đang ở Kim Tú Đường, hầu bẩm báo thì hài lòng mỉm .

 

sang Hoa Lương Tài bên cạnh : “Tư Không Lưu tay thành công . Được , giờ mẫu dẫn con gặp các vị thúc bá. Hôm nay là dịp , cũng đến lúc phụ con nên tỏ rõ lập trường: cơ nghiệp Hoa phủ rốt cuộc sẽ giao cho ai kế thừa.”

 

Hoa Lương Tài đến nỗi mắt híp , tỏ vẻ đắc ý và tự hào: “Mẫu , quả nhiên vẫn là kế sách của đại tỷ lợi hại nhất!”

 

Trữ Thu Liên cũng mỉm , chỉnh trang phục đầu tóc gương, hài lòng gật đầu: “Đại tỷ con vốn thông minh. Nếu thì trong chốn hậu cung ă-n thị-t , thể yên vị ở ngôi Quý phi bao năm nay?”

 

Hoa Lương Tài gật đầu lia lịa, nhưng tặc lưỡi: “Chỉ tiếc là thiếu một chút nữa thôi… Với tài trí của tỷ , ngôi vị Hoàng Hậu gì mà lo!”

 

“Không ăn bừa bãi!”

 

Trữ Thu Liên lập tức quát khẽ: “Hôm nay là ngày gì, con sợ tai vách mạch rừng !”

 

Hoa Lương Tài vội im lặng, ngoài một cái, : “Mẫu lo xa quá .”

 

Trữ Thu Liên buồn để ý đến lời con, ngoài : “Đi nhanh lên, nha đầu Hoa Mộ Thanh , quyến rũ lẳng lơ lắm. Chỉ sợ kéo dài thời gian sẽ xảy biến cố.”

 

Hoa Lương Tài khịt mũi nhạt: “Mẫu lo lắng quá . Kế hoạch hôm nay là do đại tỷ đích sắp đặt, cho dù Hoa Mộ Thanh ba đầu sáu tay thì cũng thoát nổi !”

 

Trữ Thu Liên vẫn mỉm , nhưng trong lòng thấp thỏm bất an, rõ vì cứ cảm thấy điều gì đó .

 

 

 

vội vàng dẫn Hoa Lương Tài đến khu tiệc rư-ợu ở thiên sảnh phía .

__

 

Trong thiên sảnh.

 

Hoa Phong đang cẩn thận rót rư-ợu cho Mộ Dung Trần.

 

Từ khi vị Cửu Thiên Tuế gia tính khí thất thường xuất hiện, khí trong buổi tiệc cũng còn thoải mái như nữa.

 

Có vài thậm chí dám chuyện lớn tiếng nữa, chỉ dám sắc mặt của Mộ Dung Trần, gượng phụ họa theo.

 

Một bữa tiệc rư-ợu đang yên đang lành, bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như băng tuyết, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.

 

Chỉ một Mộ Dung Trần là tự tại, lấy sự khó xử của khác trò vui, uống rư-ợu trò chuyện, thản nhiên thoải mái.

 

Cho đến khi Trữ Thu Liên dẫn Hoa Lương Tài xuất hiện.

 

“Các vị đại nhân, thật thất lễ khi phiền trong lúc uống rư-ợu. Đây là trưởng t.ử của bổn phủ, sang xuân năm sẽ tham gia khoa cử. Hôm nay các vị đại nhân quang lâm tệ phủ, đứa trẻ nhất quyết đòi đến bái kiến, mong các vị đại nhân lượng thứ.”

 

Những lời Trữ Thu Liên đúng mực, chỗ nào để bắt bẻ.

 

Các vị đại nhân cũng chẳng vì sự lễ phép thái quá của một đứa nhỏ mà thấy khó chịu, trái còn xòa đáp , thi khen ngợi Hoa Phong một đứa nhi t.ử .

 

 

 

Hoa Phong cũng nở nụ , những bất mãn đó về chuyện dơ bẩn của Hoa Lương Tài cũng tan phần nào.

 

Chỉ là đúng lúc , Mộ Dung Trần đang uống rư-ợu bỗng nhạt một câu: “Ta tưởng Hoa đại nhân ch-ết chứ?”

 

Cả sảnh im bặt.

 

Không khí vốn ấm lên đôi chút lập tức trở nên giá lạnh như băng.

 

Sắc mặt Hoa Phong trở nên khó coi, Mộ Dung Trần mà dám thẳng mặt như thế, chẳng khác gì rủa ông ch-ết.

 

thể nổi giận, chỉ thể gượng : “Cửu Thiên Tuế gia ... là ý gì đây?”

 

Mộ Dung Trần trả lời, chỉ nhàn nhạt liếc mắt sang Đỗ Thiếu Khánh, kẻ vẫn nãy giờ rụt cổ như chim cút bên cạnh.

 

Thịt mặt Đỗ Thiếu Khánh khẽ run lên, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi, vội vàng tránh ánh của Mộ Dung Trần, nhưng miệng mang vẻ cợt nhả đầy khiêu khích: “Hoa đại nhân, thì Hoa phủ giờ đến lượt nữ nhân chủ ? Ngài ch-ết đấy chứ? Đến mức trưởng t.ử cũng nhờ phu nhân dẫn dắt giới thiệu. Sao? Cả Hoa phủ để một nữ nhân tùy tiện mặt, chen bàn rư-ợu của nam nhân, lấy lòng nịnh hót thế ?”

 

Lời thật chẳng kiêng nể chút nào, với một vị Vương gia mà , đúng là hết sức thô lỗ và vô lễ.

 

khổ nỗi, đó là Đỗ Thiếu Khánh!

 

 

 

Ai cũng là Vương gia ăn chơi trác táng, kẻ ăn nhậu vô độ, hoàng thất nổi tiếng trụy lạc, Khánh Vương Đỗ Thiếu Khánh!

 

Lần vì chuyện gì Mộ Dung Trần bắt tới Ty Lễ Giám, đó thả bình an vô sự.

 

Không ít vẫn còn thắc mắc chuyện đó, bàn tán lưng từng nổ ít.

Loading...