Nhìn sự bất bình trong mắt Điền thị, Lâm Thiên Dược hiểu rằng tạm thời bà thể xoay chuyển suy nghĩ .
Hắn nghiêm giọng: “Nương, nếu nương còn để họ nhà…Con thật sự sẽ sang nhà họ Kỷ ở rể. Sau con cái đều mang họ Kỷ hết.”
Điền thị tùy tiện gật đầu.
Ánh mắt Lâm Thiên Dược lạnh bà, bỗng cảm thấy chút đúng. Điền thị dường như chẳng hề mong đợi chuyện và Kỷ Đào con. Một hai năm nay bà từng giục. Trước còn tưởng bà ngại vì chịu ân huệ nhà họ Kỷ nhiều nên nhắc. Giờ xem … trong mắt bà, con cái dường như chẳng quan trọng chút nào.
Hắn định hỏi, nhưng dừng . Nếu Điền thị đổi ý, bắt đầu chăm chăm bụng Kỷ Đào, chỉ sợ mâu thuẫn sẽ càng nhiều.
Hắn : “Nương, dù thế nào thì là nương sai . Cha nương Đào nhi đối xử với nương , nương cũng thấy rõ. Người nên đến nhà xin ?”
Điền thị ngừng , một lúc lâu rốt cuộc cũng gật đầu.
Khi Lâm Thiên Dược về nhà họ Kỷ, thuật nguyên văn lời Điền thị cho Kỷ Đào , Kỷ Đào câm lặng hồi lâu.
Điền thị đúng là thể dùng lẽ thường mà suy đoán. Cũng thôi, năm đó nhà họ Điền lạnh nhạt với bà như thế, giờ họ tỏ thiện, bà lập tức bỏ hết thù oán, ai mà hiểu nổi? Đừng tình, ngay cả nhi t.ử ruột như Lâm Thiên Dược quanh năm ở ngoài, cũng chẳng thấy bà nhớ nhung đến .
Không ngờ bà âm thầm “ủ mưu lớn”. Chưa nhà họ Điền vốn vẫn sống , chẳng thật sự rơi cảnh cầu xin như bà tưởng tượng … Điền thị cứ tự khổ qua với “kẻ thù”… , là kẻ thù trong suy nghĩ của bà, còn tự cho rằng đang nhẫn nhục chịu đựng để chờ cơ hội báo thù.
“Bà , sẽ qua với nhà họ Điền nữa.” Lâm Thiên Dược xổm mặt Kỷ Đào, nghiêm túc .
“Đào nhi, nương vốn như , …” Hắn đột nhiên gục xuống, vùi mặt lên đầu gối Kỷ Đào, thêm lời nào nữa.
Một lúc lâu , Kỷ Đào cảm giác vạt áo đầu gối dường như ướt. Trong lòng nàng khẽ động, gáy , đưa tay nhẹ nhàng xoa mái tóc.
Rất lâu , mới ngẩng đầu lên. Hốc mắt đỏ hoe, thần sắc vẫn như thường, chỉ giọng khàn : “Đào nhi… ngủ .”
Kỷ Đào ngẩng mắt ngoài, trời tối hẳn.
Lâm Thiên Dược đưa nàng đến cửa phòng. Hắn dừng bước, Kỷ Đào bước trong, định khép cửa, bỗng đưa tay chặn .
“Đào nhi… ôm nàng một cái.”
Nghe , Kỷ Đào chủ động tiến lên, vòng tay ôm lấy eo , khẽ siết một cái, : “Về ngủ . Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Lâm Thiên Dược gật đầu.
Kỷ Đào đóng cửa, giơ tay ngăn , thấp giọng hỏi: “Đào nhi… bao giờ nàng về nhà?”
Kỷ Đào trầm mặc. Dù Điền thị cũng ưa nhà họ Điền, nhưng những chuyện bà , cũng thể coi như từng xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-184.html.]
“Ta về đó ở.” Kỷ Đào khẽ . “Về nhà … Hai phu thê đều ở nhà ngoại, hợp lẽ.” Nói xong, nàng đưa tay đóng sầm cửa .
Kỷ Đào cửa lâu. Dù lý do của Điền thị vững vàng , chỉ cần nàng và Lâm Thiên Dược vẫn là phu thê, thì sẽ thể tránh khỏi bà.
Sáng hôm , Kỷ Đào tỉnh dậy, trời sáng rõ.
Nàng cử động một chút, chỉ thấy chân mỏi, eo cũng nhức. Nằm giường, nàng thở dài. là lâu lên núi thì , hôm qua thực cũng chẳng xa, mà hôm nay chịu nổi .
Đợi nàng đồ mở cửa , liền thấy Kỷ Duy và Liễu thị trong sân, sắc mặt ôn hòa. Điền thị cũng ở đó. Trên bàn giữa sân đặt hai gói bánh điểm tâm.
“Đào nhi dậy .” Điền thị thấy nàng mở cửa, liền . Sắc mặt bà bình thường như , như thể những hổ mấy hôm từng tồn tại.
Kỷ Đào gật đầu, lấy nước rửa mặt.
Kỷ Duy bưng nhấp một ngụm, chậm rãi : “Đào nhi, đây .”
Kỷ Đào đáp một tiếng, tới xuống: “Cha.”
Lâm Thiên Dược lúc cũng từ trong phòng bước , tự giác cạnh nàng.
“Hôm nay đều mặt, rõ chuyện mấy ngày .”
Kỷ Đào cúi đầu, hoa thêu đơn giản nơi cổ tay áo. Nét mặt Liễu thị vẫn đổi. Điền thị cứng trong thoáng chốc, liếc Lâm Thiên Dược, đáp.
Lâm Thiên Dược gật đầu: “Cha, cha cứ .”
Kỷ Duy quanh , nghiêm giọng: “Chúng đều là một nhà. Có chuyện gì thì là . Nếu cứ im lặng, cách chỉ càng lúc càng lớn. Chuyện về cữu cữu của Thiên Dược mấy hôm , quả thật họ phần quá đáng. Ta cũng họ tư tâm. Hơn nữa cho rằng, dù họ là cữu cữu của Thiên Dược… thì cũng chỉ là ngoài.”
Điền thị cúi đầu, ngón tay xoắn c.h.ặ.t sợi dây trong tay.
Kỷ Duy bà, ánh mắt sâu xa: “Thông gia, bà đúng ?”
Điền thị ngẩng lên , gật đầu: “Sau sẽ cho họ đến nữa, như , coi như những họ hàng .”
“Được. Họ là ngoài. Hôm đó bà bắt Đào nhi xin , gì…Chủ yếu vì bà là bà mẫu của Đào nhi, quyền dạy bảo nó. Hôm đó cho bà đủ mặt mũi.”
Điền thị đối diện ánh mắt nghiêm nghị của Kỷ Duy, bất giác gật đầu.
“ bà là sai . Chưa họ đến gây khó chịu cho cả nhà … Chỉ riêng việc họ là ngoài thôi, dù bà nhận họ vì lý do gì, bà cũng thể bắt nhà chịu thiệt như .”
Điền thị trầm ngâm một lúc, gật đầu.