Không khí chìm im lặng. Rất lâu , nước mặt nàng nguội lạnh. Kỷ Đào , chỉ chăm chú những lá trong chén cứ nổi lên chìm xuống.
Lâm Thiên Dược thấp giọng : “Đào Nhi… tuy nương để họ nhà, nhưng trong lòng chúng đều rõ, bà chỉ coi họ là thích. Cũng rõ cái vị Như Duyệt tuyệt đối sẽ lấy… Hai năm tình cảm của chúng , mà nàng tùy tiện hai chữ hòa ly…”
Thậm chí, ở nơi nàng , chỉ hai năm. Đôi khi tự hỏi, nghĩ đến nàng bao lâu … chính cũng rõ. Chỉ trong ký ức, Kỷ Đào luôn đặc biệt. Chỉ cần nghĩ đến chuyện nàng gả cho khác, một nam nhân khác chăm sóc, trong lòng đau đến xé ruột xé gan, thở cũng thông. Hắn chỉ nhất định cưới nàng về. Tưởng rằng cưới nàng , đối xử với nàng, thì cả đời sẽ yên tâm.
giờ mới … cô nương thể rời bất cứ lúc nào. Ngay cả chuyện “hòa ly” — điều mà nữ nhân thời nay tránh còn kịp nhưng từ miệng nàng như chuyện hiển nhiên. Nàng giống như một cơn gió. Dù cố gắng thế nào, cũng nắm giữ .
Nghe , trong lòng Kỷ Đào bốc lửa, nàng đột ngột bật dậy, khiến Lâm Thiên Dược giật ngẩng lên.
Chỉ thấy nàng sắc mặt nghiêm nghị: “Chàng , hóa thành của ? Ta nên nhắc đến chuyện hòa ly ?”
Nàng chỉ tay sang đối diện, nhanh như trút: “Ta tự thấy đối với , đối với nương tận tâm đủ . Bà coi gì ? Còn nữa… là thế nào, ? Tình cảnh bây giờ là của ? Chàng mở miệng liền đổ ngược, chỉ cần môi môi chạm một cái là xong hả, cuối cùng thành sai?”
Sắc mặt nàng nghiêm đến đáng sợ, trong mắt còn chút mềm mại. Lâm Thiên Dược hoảng loạn. Mấy hôm nàng giận , nhưng khiến hoảng thế . Hai năm sớm tối bên , rõ nàng thật sự tức giận .
“Đào Nhi, đừng như …” Hắn vội lên, đưa tay nắm lấy ngón tay nàng đang chỉ.
Kỷ Đào rút về, nắm hụt. Tay trống rỗng, tim cũng trống rỗng. Ngay đó, đau đớn lan từng chút một, như kim châm. Nhìn Kỷ Đào mặt, chỉ cảm thấy nàng thật xa. Xa đến mức dù dốc cả đời cũng thể chạm tới .
mặc kệ, vẫn tiến lên ôm nàng. Kỷ Đào nghiêng tránh, lưng về phía , hướng cổng lớn.
“Cha nương quyết định đúng ?” Lâm Thiên Dược nhạt. Trong giọng đầy bi thương.
Nghe , lòng Kỷ Đào chìm xuống từng chút. Tay chân dần lạnh ngắt, gần như tê dại.
Hắn bóng lưng nàng, bờ vai gầy nhưng thẳng tắp, thà gãy chứ cong, y như tính tình bướng bỉnh của nàng.
Hắn đột nhiên bước thẳng về phía cửa. Kỷ Đào nhanh cổng, hề ngoảnh nàng một .
Bóng lưng dứt khoát. Nhìn mở cửa… Mắt nàng dần mờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-178.html.]
Khi tà áo xanh sẫm của biến mất ngoài cổng, nước mắt nàng cũng rơi xuống đất. Nàng há miệng bật thành tiếng, nhưng sợ trong nhà cha nương thấy, đành c.ắ.n răng ép tiếng nức trong.
Nước mắt vẫn ngừng rơi. Từng giọt, từng giọt, loang thành những vòng tròn nền đất.
Qua một lúc, Kỷ Đào hít sâu, cảm giác chua xót trong mắt dịu chút. Nàng giơ tay lau mạnh mặt, như lau sạch tất cả sự đau lòng và quá khứ. Chỉ là một nam nhân thôi.
lúc , Dương ma ma bước , bà mang điểm tâm theo lời Liễu thị. Thấy Kỷ Đào trong sân, mắt đỏ hoe về phía cổng, bà khựng nhẹ giọng: “Bên … Lâm phu nhân bảo họ , nhưng bọn họ cứ dây dưa mãi chịu .”
Kỷ Đào nhàn nhạt : “Ma ma sớm quá, lãng phí bánh .” Theo ý nàng, bánh đó thà vứt còn hơn cho bọn họ ăn. nàng cũng hiểu, Liễu thị đưa bánh là để tuyên bố phận chủ nhà của Kỷ Đào. Chỉ là… bây giờ cần nữa.
Dương ma ma gì.
Nói vài câu, Kỷ Đào cảm thấy khá hơn chút, nàng xuống bàn. Lúc Liễu thị từ trong nhà bước , đối diện nàng.
Nhìn đôi mắt đỏ của nữ nhi, bà thở dài: “Đào Nhi… hai đứa cãi ? Chúng vốn hai con bàn cách để bà mẫu con từ bỏ bên nhà ngoại mà. Chuyện cha nương tiện xen , cũng thích hợp …”
Kỷ Đào khẽ nhếch môi, : “Không cần ạ, phiền phức gì. Sau chuyện nhà họ, chúng cũng chẳng cần bận tâm nữa.”
Thấy Liễu thị kinh ngạc , Kỷ Đào bưng chén nguội lạnh bàn lên, uống một cạn sạch, “cạch” một tiếng đặt mạnh xuống, động tác dứt khoát gọn gàng. Nàng ngẩng mắt Liễu thị, nghiêm túc : “Người về theo ý ‘cha nương quyết định’ , chúng cứ đợi thư hòa ly thôi ạ.”
“Sao thể chứ?” Liễu thị thất thanh kêu lên.
Kỷ Đào lạnh: “Sao thể ạ? Đó là nương ruột mà.”
Trong khoảnh khắc, nàng bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Đứng dậy, nàng : “Nương, đừng quan tâm nhà đối diện nữa. Sau cứ coi họ như hàng xóm bình thường, họ qua thì chúng cũng chẳng cần để ý. Mặc họ tự sinh tự diệt ạ.”
Không đợi Liễu thị kịp hỏi thêm, Kỷ Đào : “Con buồn ngủ quá, con về ngủ một lát ạ.”
Nàng thật sự về phòng ngủ. Nằm xuống giường cứ nghĩ sẽ ngủ , trong lòng khó chịu đến cơ mà… nào ngờ chỉ một lát , cơn buồn ngủ kéo tới, mí mắt nặng trĩu, nàng lúc nào .