Tiếng nhạc hỷ từ xa vọng . Hồ thị đẩy cửa bước , Kỷ Vận từ xuống một lượt, hài lòng : “Sắp tới giờ . Ta đậy khăn voan cho con. Sau … sống cho thật đấy.”
Kỷ Đào Hồ thị chậm rãi đậy khăn voan lên đầu Kỷ Vận. Hốc mắt bà dường như chút đỏ, nhưng khi kỹ … thì chẳng còn thấy gì nữa.
Kỷ Vận kiệu hoa xuất giá, dọc đường tiếng nhạc hỷ vang trời. Đoàn rước dâu kéo dài, phía là cả một hàng dài của hồi môn, cảnh tượng trông vô cùng rầm rộ. Xét về phận của Kỷ Vận ở phủ Hoài An, quả thực thể coi là một quý nữ.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ở cửa hậu nha, tân lang cưỡi ngựa, dung mạo tuấn, khí thế bừng bừng, gương mặt tràn đầy ý , chắp tay chào hỏi xung quanh.
Đợi đoàn xa dần, Lâm Thiên Dược khẽ thở dài, Kỷ Đào khó hiểu .
Chỉ : “Nếu thi đỗ tiến sĩ mới cưới nàng, lẽ cảnh tượng cũng chẳng kém thế .”
Kỷ Đào liếc một cái, :
“Đến lúc đó còn cưới một cô thôn nữ như thì . chắc một điều, khi sớm thành , khi còn là chiêu tế, mà chừng… con cũng hai đứa.”
Nụ mặt Lâm Thiên Dược cứng trong chớp mắt, : “Vậy thì cưới nàng sớm là đúng . Dù nghèo túng một chút, ít cũng là của .”
Kỷ Đào khẽ hừ một tiếng.
Kỷ Vận thành , Kỷ Quân uống quá chén. Kỷ Đào cùng Liễu thị và Hồ thị đến Tề phủ.
Hồ thị là đại bá mẫu của Kỷ Đào, mà là di mẫu của Kỷ Vận, đặc biệt từ kinh thành tới để đưa tiễn nàng xuất giá. Phải đến sát ngày cưới bà mới kịp tới nơi. Bà còn dẫn theo nữ nhi của , Đỗ Nguyệt Nguyệt mười bốn tuổi, tức biểu của Kỷ Vận.
Kỷ Đào và Liễu thị vốn quen với họ nên Hồ thị bèn sắp xếp hai cỗ xe ngựa đưa các nàng tới Tề phủ.
Trưởng t.ử Tề gia thành , cưới đích trưởng nữ của tri phủ Hoài An, những danh phận trong phủ Hoài An đều tới chúc mừng. Chỉ cần xoay xở thiệp mời, ai cũng mong hôm nay một chỗ trong Tề phủ.
Kỷ Đào và là nhà bên ngoại của Kỷ Vận, dĩ nhiên giống khách thường, Tề phủ đặc biệt giữ một sảnh cho họ.
Vừa xuống, Kỷ Đào thấy Đỗ Nguyệt Nguyệt đoan trang, hai tay chồng lên đặt đầu gối, khóe môi khẽ cong, mà lộ răng. Nhìn kỹ mới nhận , nụ chỉ mang tính xã giao, hề xuất phát từ tâm. Kỷ Đào quan sát một lúc, rút kết luận, cô nương đem lễ nghi khắc sâu tận xương cốt, cũng chẳng giữ dáng như mệt .
Một phụ nhân trẻ tuổi, toát lên vẻ quý phái, mỉm bước . Ánh mắt nàng lập tức hướng về phía Hồ thị, : “Đỗ phu nhân đại giá quang lâm, thật khiến tệ xá rạng rỡ. Nghe tin ngài tới, liền vội vàng sang ngay. Nếu chỗ nào tiếp đón chu đáo, mong phu nhân thứ .”
Khi chuyện, nàng coi Kỷ Đào và Liễu thị dường như tồn tại, như thể bên bàn chỉ Hồ thị và Đỗ Nguyệt Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-121.html.]
Nghe nàng khen Đỗ Nguyệt Nguyệt từ đầu đến chân một hồi, Kỷ Đào liền đoán phận của . Với tư cách chủ nhà tiếp đãi khách khứa hôm nay, ngoài đích nữ Tề gia là Tề T.ử Cầm, e rằng chỉ thể là bà mẫu của Kỷ Vận.
Nhìn phụ nhân mặt mới chỉ hơn hai mười tuổi, Kỷ Đào cảm thấy lẽ còn lớn hơn Kỷ Vận bao nhiêu, mà là bà mẫu của nàng, thật đúng là rối rắm.
“Mẫu , chỗ để con lo là , bên ngoài còn nhiều khách đang chờ tiếp đãi.”
Không từ lúc nào, Tề T.ử Cầm ở cửa, sắc mặt điềm tĩnh.
Phụ nhân trẻ thoáng cứng , nhanh ch.óng khôi phục vẻ tự nhiên, sang Hồ thị, : “Hôm nay sự việc bận rộn, nhất định sẽ mời Đỗ phu nhân sang phủ.”
Hồ thị mỉm gật đầu.
Tề T.ử Cầm nàng xa, tươi chào hỏi trong sảnh, đặc biệt còn chuyện với Kỷ Đào vài câu.
Rời khỏi Tề phủ, Kỷ Đào và Liễu thị xe ngựa trở về hậu nha. Liễu thị thở dài: “Bà mẫu của Vận nhi , e là cũng chẳng chịu yên.”
Kỷ Đào cho là đúng, : “Nương , với phận của Vận tỷ tỷ, gả tới cũng khó ngày yên .”
Liễu thị nghĩ , thấy cũng lý.
Sáng sớm ngày hôm , Kỷ Đào đến thỉnh an Hồ thị, thực chất là cùng ăn cơm. Vừa tới phát hiện đều mặt, bên cạnh còn một phụ nhân trẻ tuổi xa lạ, y phục giản dị, sắc mặt tái nhợt, thể yếu ớt, vững như sắp ngã. Sau lưng nàng là một bà v.ú, trong tay ôm một đứa trẻ còn quấn tã.
Tim Kỷ Đào khẽ thắt , bầu khí trong phòng cũng trở nên quỷ dị.
Nàng giữ sắc mặt bình thản, tiến lên hành lễ với Hồ thị.
Hồ thị sắc mặt lạnh, : “Đào nhi, cần đa lễ. Ngồi .”
Kỷ Đào dậy xuống, Hồ thị thở dài một tiếng, : “Đào nhi, con xuất giá, hẳn cũng là đứa trẻ hiểu chuyện.”
“Đại bá mẫu quá khen. Con từ nhỏ cha nương nuông chiều, thực là tùy hứng nhất.” Kỷ Đào thuận miệng đáp.
Hồ thị như thấy, tiếp: “Con gả còn ở nhà nữa, cách cha nương xa như , cũng thể ở bên phụng dưỡng. Ta là đại bá mẫu của con, cũng thể đôi lời, ?”
Kỷ Đào bà , đáp.