Hoa Thôn Khó Gả - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-02-02 17:41:55
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ thị trách mắng, Kỷ Huyên Huyên liền cho rằng chuyện chẳng gì to tát. Lâu dần, cái gọi là “thẳng như ruột ngựa” cũng từ đó mà thành thói quen.

Mấy dùng xong bữa sáng. Quả nhiên đó, Kỷ Vận hào hứng kéo Kỷ Đào phố dạo chơi. Kỷ Huyên Huyên tất nhiên chịu kém, nhất quyết đòi cùng. Kỷ Vận cũng chẳng từ chối, ba cùng xe ngựa ngoài.

Chưa đầy một khắc , xe tới con phố sầm uất nhất. Kỷ Đào tò mò vén rèm ngoài, chỉ thấy qua kẻ tấp nập. Kỷ Vận chỉ tay ngoài, : “Đây chính là đường Lưu Dương, nơi phồn hoa nhất phủ Hoài An. Những thứ nhất trong phủ đều tập trung ở con phố .”

Kỷ Đào hiểu , ý tứ hẳn là nơi đây đắt đỏ xa hoa, mà lui tới cũng đều là phú quý bậc nhất Hoài An.

Ba xuống xe. Kỷ Vận dẫn hai một t.ửu lâu bên đường, thẳng lên lầu hai. Trong phòng riêng, Kỷ Huyên Huyên ghé sát cửa sổ ngoài, còn Kỷ Vận thì giới thiệu với Kỷ Đào mấy loại điểm tâm bàn.

Kỷ Đào đang đầy hứng thú, bỗng thấy Kỷ Huyên Huyên đầu , kêu lên: “Tỷ tỷ, T.ử Cầm ở ngoài kìa!”

Kỷ Vận lập tức vui mừng, bước tới cửa sổ , vẫy tay gọi.

Quay trở , nàng với Kỷ Đào: “Ta và T.ử Cầm từ nhỏ lớn lên cùng , tình cảm . Nàng còn là… là của vị hôn phu .”

Kỷ Đào hiểu rõ trong lòng, xem vị hôn phu của Kỷ Vận cũng là quen từ thuở ấu thơ.

Tiếng gõ cửa vang lên. Kỷ Vận tự chạy mở cửa. Một cô nương mặc áo hồng bước , trang sức đơn giản, chỉ điểm phấn nhạt gương mặt. Dung mạo thanh tú, mày mắt tinh xảo, là một mỹ nhân. Nàng thấy Kỷ Đào liền hỏi: “Muội là Đào Nhi ?”

Kỷ Đào mỉm gật đầu.

“Ta sớm Vận nhi nhắc đến .” Tề T.ử Cầm mỉm , ánh mắt sáng sủa. “Nói là y thuật cao minh, tuy lớn lên trong nhà nông, nhưng quy củ lễ nghi chẳng thua kém chúng chút nào.”

Kỷ Đào khẽ đáp: “Đó cũng cảm tạ đại bá mẫu cho Dương ma ma đến chăm sóc . Nếu , một nha đầu thôn dã như , học quy củ ở ? Dù , những phép tắc cũng chỉ là hù mà thôi, vốn chẳng học hành nghiêm chỉnh mấy.”

“Chỉ cần y thuật thôi, hơn chúng nhiều .” Tề T.ử Cầm rạng rỡ, sang Kỷ Vận.

“Vận nhi, hôm nay tỷ còn phố?” Tề T.ử Cầm hỏi, ánh mắt lướt qua Kỷ Đào, trong lòng hiểu.

“Ở nhà buồn quá.” Kỷ Vận thuận miệng đáp, Kỷ Huyên Huyên : “Huyên Huyên, thích cây trâm ở Thúy Các, là bây giờ mua . Trước khi ngoài, nương đưa bạc cho .”

Kỷ Huyên Huyên đang hào hứng hai chuyện, liền vui mừng mặt: “Vậy ngay đây!”

Kỷ Đào cũng dậy. Nàng Kỷ Vận cố ý dụ Kỷ Huyên Huyên chỗ khác, hẳn là chuyện riêng với Tề T.ử Cầm. Xét , nàng còn là ngoài hơn cả Kỷ Huyên Huyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-118.html.]

“Đào nhi, .” Kỷ Vận thấy nàng lên, vội . “Huyên Huyên tính tình cẩu thả, lỡ lạc mất thì ăn với nhị thẩm thế nào?”

Kỷ Đào mỉm , bước đến bên cửa sổ: “Muội đây xem sự náo nhiệt của phố Lưu Dương là .”

Tề T.ử Cầm thấy nàng ngoài, cũng khách sáo, nghiến răng đầy oán giận: “Mấy ngày nay trong nhà bận rộn chuẩn hôn sự, mà nữ nhân ngoài thành, đến chùa Cổ Lan cầu phúc. Đã thế phụ còn cho hộ tống nàng nữa.”

“Chuyện nàng một ngày hai ngày.” Kỷ Vận nhíu mày khuyên nhủ. “Muội đừng tức giận nữa.”

“Muội tức vì chuyện đó!” Tề T.ử Cầm lập tức cắt lời, nhanh: “Nàng còn đưa cho đại ca hai nha nữa! Thật phận của !”

Kỷ Vận khẽ “a” một tiếng, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

“Vận nhi, tỷ đừng lo.” Tề T.ử Cầm vội vàng tiếp: “Lúc đó đại ca lập tức cho đưa hai nha trở về .”

Câu Kỷ Vận đáp thế nào, nhưng khóe môi nàng lặng lẽ cong lên một chút.

Kỷ Đào tựa bên cửa sổ, dòng qua bên , đồng thời cuộc đối thoại phía , trong lòng mơ hồ đoán phận của nữ nhân đưa nha cho vị hôn phu của Kỷ Vận.

Người đủ tư cách tặng nha cho đại ca của Tề T.ử Cầm, hẳn chỉ thể là bà mẫu tương lai của Kỷ Vận. Mà Kỷ Vận gần hai mươi mới xuất giá là vì để tang, tám chín phần chính là bà mẫu kế của nàng.

Kỷ Đào khẽ thở dài. Còn gả , mà thấy cả đống phiền toái.

Hai trò chuyện hồi lâu, Tề T.ử Cầm là dậy : “Vận nhi, ngoài để mua sắm đồ đạc, về đây. Nữ nhân phủi tay bỏ , trong nhà còn bao nhiêu chuyện đang chờ xử lý.”

Trước khi rời , nàng sang Kỷ Đào: “Đào Nhi , nếu rảnh, cứ tới phủ chơi, sẽ trò chuyện cùng .”

Kỷ Đào mỉm gật đầu.

Đợi nàng , Kỷ Vận xoay khẽ thở dài: “Đào nhi, lúc thật sự ngưỡng mộ .”

Kỷ Đào bên bàn xuống, : “Ta mới là ngưỡng mộ cuộc sống của tỷ đó. Ra nha hầu hạ, ăn mặc chẳng thiếu thốn, vị hôn phu tiền đồ rộng mở.”

Kỷ Vận nhẹ, tiếp chuyện , đột ngột đổi đề tài: “Muội phu đối với thế nào?”

Kỷ Đào mỉm : “Qua ngày đoạn tháng, chẳng đều như ?”

 

Loading...