Tống Diễn vội chắn mặt Thẩm Đình, gào lên:
“Hôm qua còn thấy em tình tứ với thằng nào đấy! Loại con gái hư hỏng như em cũng xứng mở miệng mắng Thẩm Đình ?”
tức đến mức mặt đỏ bừng, đang định bật dậy đáp trả.
“Bốp!”
Một quả bóng rổ bay vèo tới, chuẩn xác đập trúng đầu Tống Diễn.
“Ai?! Ai ném bóng đấy?!”
Hắn ngoắt , giận dữ hét lên.
Sân bóng chỉ còn nhóm của Cố Thời Dã, nghĩ cũng là ai ném.
“Mắt mù ? Dám ném bóng đầu ông đây?!”
Tống Diễn hai bước thì cổ tay ai đó kéo .
Một nam sinh cùng khẽ nhỏ:
“Tống Diễn, đó là Cố Thời Dã đấy… , dễ đụng .”
Quả đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của Tống Diễn nới lỏng, chưng hửng tại chỗ, chẳng dám gì.
“Này, nhặt bóng cho .”
Cố Thời Dã đút tay túi quần, khóe miệng nhếch lên đầy khiêu khích, nhưng giọng thì đầy uy h.i.ế.p.
“… mắc gì lời …”
Tống Diễn càng lúc càng nhỏ, nhưng miệng vẫn cố cãi.
Cố Thời Dã xoay cổ tay một cái, sang hỏi :
“Hắn là gì của cô?”
MMH
thành thật trả lời:
“Người yêu cũ, loại lăng nhăng .”
“Ồ, thế .”
Nói xong, đối diện với Tống Diễn, vung tay — đ.ấ.m thẳng mặt.
Một cú trúng ngay mũi, Tống Diễn loạng choạng lùi mấy bước, m.á.u mũi chảy , đỏ cả mặt.
Hắn còn kịp phản kháng thì Cố Thời Dã đá thêm hai phát, ngã lăn đất.
Thẩm Đình hét lên một tiếng, che miệng sững sờ tại chỗ.
Có chạy can:
“Thôi thôi, đều là quen, chắc là hiểu lầm gì đó thôi!”
Cố Thời Dã cuối cùng cũng dừng tay, cúi đầu chỉnh tay áo:
“ ghét nhất loại đàn ông tồi với đàn bà rẻ tiền, bớt xuất hiện mặt .”
Anh liếc Thẩm Đình, sang Tống Diễn:
“ đ.á.n.h con gái, nên phần của cô tính luôn đầu . Sau gặp một , đ.á.n.h một .”
“Nghe rõ ?”
“R-rõ, rõ …”
Tống Diễn ôm mũi bò dậy khỏi đất.
Lúc ngang qua , vẫn quên lườm một cái đầy thù hằn:
“Tần Tư Vũ, cô giỏi lắm. Hai cùng một phe ?”
chẳng buồn đáp, chỉ nhẹ nhàng chìa chân đúng lúc qua.
“Rầm!”
“A! Mũi !”
Chiếc mũi tội nghiệp của Tống Diễn tiếp tục "nở hoa", m.á.u nữa phun ào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-ra-dai-ca-truong-cung-biet-do-danh/3.html.]
Hắn lau đại một phát, bôi m.á.u bê bết lên cả áo bóng rổ, còn giơ tay chỉ như ăn tươi nuốt sống.
Bên cạnh, Thẩm Đình thấy thì giấu nổi vẻ ghê tởm.
bỗng thấy tò mò — nếu chen , liệu hai thể bên bao lâu?
Quả nhiên, mấy bước, Thẩm Đình gạt phăng tay Tống Diễn, sải chân bước nhanh cửa.
“Thẩm Đình! Em ? Sao em bỏ mặc ?”
Tống Diễn đưa cánh tay đầy m.á.u cố níu lấy cô , nhưng hất mạnh .
“Ghê c.h.ế.t . Anh rửa sạch chuyện.”
Nói xong, Thẩm Đình thèm đầu mà bỏ thẳng.
Tống Diễn đấy, tay vẫn ôm mũi, gương mặt lộ rõ vẻ tổn thương, trơ mắt theo bóng dáng Thẩm Đình khuất dần.
bỗng nhớ mấy hôm , từng cẩn thận một hộp cơm sáng yêu thương để mang tới cho .
Lúc , cũng trưng đúng vẻ mặt ghét bỏ như , lạnh nhạt :
“Sau đừng mấy thứ nữa, đáng tiền.”
Thế mà đến buổi sáng hôm đó, hộp cơm xuất hiện story của Thẩm Đình.
Chú thích bên còn là:
“Bữa sáng do bạn trai tự tay chuẩn .”
Chính lúc đó mới , thì bọn họ cặp kè từ lâu, và chẳng ngần ngại đem thứ bằng cả tấm lòng tặng khác.
ngờ, báo ứng đến nhanh đến .
Giờ thì ghét bỏ, vứt bỏ, trở thành trò cho thiên hạ.
Chắc là đau lắm nhỉ?
Ha, đáng đời!
Vì từng với , nên cứ nghĩ là trời, ai cũng chiều chuộng, tôn sùng .
ngoài yêu thật lòng, ai sẽ về phía mãi mãi đây?
Nhìn bộ dạng mất hồn mất vía của bây giờ, chợt thấy những gì từng hy sinh thật quá nực .
từng tiêu hao bản vì một kẻ như . là đáng chút nào.
Tống Diễn vẫn đuổi theo Thẩm Đình chạy khỏi sân.
Người trong sân bóng cũng giải tán hết.
đưa chiếc áo khoác giặt sạch cho Cố Thời Dã, hai sóng vai ngoài.
Bên ngoài, một cơn mưa lớn trút xuống, mà thì chẳng mang theo ô.
Đang định lao thẳng mưa, thì cánh tay bất ngờ kéo .
Cố Thời Dã đặt áo khoác lên đầu , còn thì bước luôn mưa.
"Này, là… cùng nhé?"
chỉ chỉ chiếc áo đang trùm đầu.
Hắn cũng chẳng khách sáo, chui tọt áo cùng .
Chúng mỗi giữ một bên, cùng chạy băng qua màn mưa xối xả.
Gió gào bên tai, nước b.ắ.n tung toé chân, ướt cả tà váy của .
Bất chợt nổi hứng, cố tình giẫm lên chỗ nước thật mạnh, b.ắ.n tung toé khắp nơi.
Cố Thời Dã đang kè sát bên, tất nhiên tránh kịp, té nước ướt nhẹp.
phá lên kiềm .
Hắn cũng chẳng chịu thua, kéo chỗ vũng nước sâu dậm lia lịa như trả đũa.
hét lên, chạy né, ai ngờ bước hụt một hố nước, suýt nữa ngã sấp mặt.