Hai đứa vai kề vai lếch thếch dọc đường, cuối cùng cũng tìm một tiệm tạp hóa, mua cái kéo.
Trong ánh mắt đầy kinh ngạc của ông chủ quán, chúng long trọng thành “lễ cắt băng”...
Sau khi cắt xong, lập tức định chuồn khỏi hiện trường, nhưng cánh tay trai kéo .
“Này, gây chuyện xong tính chuồn ? Vô trách nhiệm quá đó nha?”
Cũng đúng… dù cũng là đ.â.m , còn khiến gặp bao nhiêu phiền phức.
Nghĩ , lùi hai bước, cúi 90 độ:
“Xin !”
Mặt lập tức tối một nửa:
“ c.h.ế.t mà cô cúi thế gì?”
Sau đó dựa hờ tường, một chân duỗi thẳng, dáng vẻ lười biếng bất cần, mở lời:
“Cô là sinh viên A Đại ? tên Cố Thời Dã, bao giờ ?”
nghĩ một lúc, chân thành lắc đầu:
“Chưa.”
Mặt càng đen hơn, bỗng tiến gần hai bước, giọng mang chút đe dọa:
“ là ‘đại ca của A Đại đấy. Cô cứ về hỏi thử là , đắc tội với thì dễ sống .”
Trán lấm tấm hai vạch đen, nước mắt lưng tròng:
“Vậy… đại ca xử đây?”
Anh cong môi đầy ẩn ý, đưa tay chỉ áo khoác của .
Trên chiếc áo khoác trắng, rõ ràng in một vệt son môi — lúc đ.â.m , chắc dính lên.
hổ đến khoét đất chui xuống.
“Vậy… đền tiền cho nha?” Giọng nhỏ như muỗi kêu.
MMH
“Không cần.”
Anh cởi áo khoác ném tay :
“Giặt sạch mang trả cho là .”
“Ờ.” gật đầu, ôm áo toan chạy cho lẹ.
“Quay !”
Anh gọi giật , móc điện thoại :
“Cô ngốc thật đấy. Không để liên lạc thì giặt xong định trả kiểu gì? Mở điện thoại , thêm WeChat .”
“Ờ…”
đơ mặt, cứ thế mà mơ mơ hồ hồ add bạn WeChat với .
Cố Thời Dã nhắn WeChat bảo chiều hôm đến nhà thi đấu tìm .
Lúc đến nơi thì gần 5 giờ chiều.
Anh đang mặc đồng phục bóng rổ, bước chân linh hoạt, tung hoành khắp sân đấu.
Dáng cao ráo, khuôn mặt trai, dù giữa một đám cũng vẫn vô cùng nổi bật.
Thấy đang đ.á.n.h bóng, chắc là bận, nên cũng phiền, tùy tiện tìm chỗ xuống.
Vài phút , một mặc áo 6 vỗ vai Cố Thời Dã, chỉ tay về phía khán đài.
Cố Thời Dã theo hướng đó, ánh mắt khéo chạm .
giật một cái, theo phản xạ rụt cổ , cúi đầu xuống bứt tay, chỉ dám liếc hai cái bằng khóe mắt.
Khóe môi cong lên, với vẻ ngông nghênh, nhanh ch.óng thu ánh mắt, dẫn bóng chạy về giữa sân.
“Này! Dã ca, ông chạy qua đó gì đấy? Chuyền bóng cho chứ!” — áo 6 hét lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-ra-dai-ca-truong-cung-biet-do-danh/2.html.]
Cố Thời Dã đáp , cứ thế chạy thẳng ngoài vạch vòng ba điểm, bất ngờ xoay , nhấc tay ném bóng.
Bên đối thủ còn kịp phản ứng, quả bóng vẽ một đường cong mắt bay qua nửa sân, “swish” một tiếng — gọn gàng rơi rổ.
“Woa! Ba điểm! Đẹp quá!”
Đám fan girl khán đài lập tức hét ầm lên.
“A a a! Dã ca trai quá! Em yêu !!”
Anh 6 còn la to hơn cả fan girl:
“Tuyệt vời ông mặt trời! Dã ca vô địch thiên hạ!”
Cố Thời Dã lườm một cái đầy khinh bỉ, rẽ qua đám đông, bước thẳng về phía khán đài.
xem bóng xong, liền lấy từ trong túi một chai Coca lạnh, uống tận hưởng.
Phải thật, xem bóng rổ ngụm Coca, đúng là sảng khoái hết .
Uống hai ngụm, vặn nắp , định bỏ túi.
Cố Thời Dã bỗng ngay mặt , tự nhiên chìa tay cầm lấy chai nước.
“Mua cho ?”
Anh với một cái, đó vặn nắp, ngửa đầu uống một hết nửa chai.
Ủa?! Cái đó là uống mà!!
ngửa mặt , miệng há mà chẳng nên gì.
Anh uống xong, lắc lắc chai Coca, nhăn mặt :
“Cái Coca giả đấy chứ? Nắp đậy c.h.ặ.t, xì hết ga .”
khổ:
“À... chắc thế ha?”
Mặt nóng lên, vội vàng đ.á.n.h trống lảng, lấy áo khoác trong túi đưa cho .
Ai ngờ chẳng vội:
“Cứ để tạm chỗ em , đ.á.n.h xong qua lấy.”
ôm cái áo lòng, tiếp tục xem đ.á.n.h bóng thêm hiệp nữa…
Đang xem trận bóng, bỗng thấy một giọng quen quen vang lên bên tai:
“Tần Tư Vũ? Em gì ở đây ?”
Là Tống Diễn.
Hắn cũng mặc đồng phục bóng rổ, bên cạnh còn Thẩm Đình, hoa khôi của khoa.
Hai dính như sam, trông y như một cặp đôi đang yêu cuồng nhiệt.
Ha. là “em gái ” nhỉ.
chẳng buồn ngẩng đầu, hờ hững đáp:
“Sao? Nhà thi đấu là của ? Anh đến thì đến chắc?”
Hắn khựng một lúc, như ngộ điều gì đó, liền khẩy:
“Chẳng lẽ em tới đây là để đợi , với ?”
Thẩm Đình , bước sát , khoác tay Tống Diễn, hất mặt đầy khiêu khích:
“Tần Tư Vũ, chẳng lẽ ai thèm cô nữa nên cô bám theo Tống mãi buông ?”
nhịn liền trừng mắt lườm cô :
“Cô tìm bạn trai trong đống rác là việc của cô, rảnh giành. À mà quên, hai cũng cùng một giuộc, hợp đấy.”
“Tần Tư Vũ! Em phát điên cái gì hả?!”