Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 659: Chướng ngại vật trên đường lên ngôi
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:24:28
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành!
Vệ Dịch áp giải một mạch kinh thành, đưa thẳng đến phủ Diệc Vương. Cũng may thương tích gì, chỉ là cổ tay hằn lên vết trói bầm tím. Những vệt hằn đỏ tím.
Mấy gã thô lỗ ném thẳng xuống đất. Quát lớn: "Thành thật chút ."
Hai tay Vệ Dịch trói chặt lưng, miệng nhét một miếng vải, mắt cũng bịt kín. Không , cũng chẳng thấy gì!
Hắn chỉ thể dựa tai và mũi để phân biệt đang ở . Sàn nhà m.ô.n.g cứng ngắc nhưng trơn nhẵn, xung quanh thoang thoảng mùi đàn hương, cho nên đang ở trong ngục. Xung quanh còn tiếng chuyện khe khẽ, tiếng bước chân, nên chắc cũng ở trong một căn phòng hẻo lánh nào đó.
Dựa tiếng vang vọng khi chuyện, đoán đang ở trong một đại sảnh hoặc đại điện. Độ dài của tiếng vang phản xạ cho thấy đại sảnh đại điện cực kỳ rộng lớn, nơi ở của thường.
Khả năng duy nhất thể nghĩ đến ít, ai bắt trói chứ? Lại còn mang suốt dọc đường mà hại gì .
Lúc ăn thì cho ăn. Lúc uống thì cho uống. Muốn ngủ, vệ sinh, những đều hầu hạ chu đáo.
Hắn nào rằng, những bắt buộc hầu hạ , bởi vì chính là một quân cờ trong tay Cảnh Diệc, tương lai còn tác dụng lớn. Nếu xảy chuyện gì, Cảnh Diệc nhất định sẽ lấy đầu bọn họ.
Hắn bịt mắt và nhét giẻ miệng khi sắp kinh.
Hắn im đất nhúc nhích, những nhanh rời , chỉ còn .
Đột nhiên ——
Tiếng bước chân vang lên.
Cảnh Diệc và Đấu Tuyền bước , liếc đang trói mặt đất, lạnh một tiếng xuống.
"Vương gia, tên ngốc xử lý thế nào?" Đấu Tuyền hỏi.
Cảnh Diệc để lộ đôi mắt âm hiểm, : "Hiện tại thể xử lý . Chỉ cần trong tay bổn vương, cho dù Cảnh Dung thật sự trở về kinh thành, đến lúc đó vì cứu tên ngốc , cũng chỉ thể lời bổn vương."
" lỡ như đám Dung Vương đến cứu thì ?"
"Cứu? Cứu ở ? Bổn vương chỉ cần giấu kỹ, bọn chúng cứu kiểu gì?"
Ha ha!
"Vương gia định giấu ở ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cảnh Diệc : "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất. Nếu giấu trong phạm vi kinh thành, Cảnh Dung nhất định sẽ tìm . nếu... đưa trong hoàng cung, thì cho dù Cảnh Dung thông minh đến cũng tuyệt đối ngờ tới đang ở trong cung."
Nói xong, nhếch đôi môi mỏng lạnh lẽo, ánh mắt nắm chắc phần thắng.
Đấu Tuyền nhận lệnh: "Vâng, thuộc hạ thế nào."
Cảnh Diệc gật đầu hiệu, phân phó: "Tháo miếng vải che mắt ."
"Vâng."
Đấu Tuyền giật phắt miếng vải bịt mắt Vệ Dịch xuống.
Vệ Dịch phản ứng kịp, đôi mắt ánh sáng mạnh kích thích khó mở , một lúc lâu mới từ từ thích ứng. Hắn mở mắt liền phát hiện đang ở trong đại sảnh của phủ Diệc Vương.
Trước mặt là Cảnh Diệc với vẻ mặt giảo hoạt. Hắn , cũng từng Kỷ Vân Thư nhắc đến. Âm hiểm độc ác! Không từ thủ đoạn! Mà những từ ngữ dùng để hình dung vẫn đủ, quả thực thể là cầm thú bằng.
Cảnh Diệc kinh ngạc : "Thật ngờ, mũi tên thế mà b.ắ.n c.h.ế.t ngươi, mạng tên ngốc nhà ngươi cũng lớn thật đấy."
"Là ngươi?" Vệ Dịch khiếp sợ , ánh mắt còn vẻ ngơ ngác đờ đẫn, ngược chút lanh lợi khôn ngoan.
"Sao? Thấy bổn vương ngạc nhiên ?"
Vệ Dịch âm thầm siết chặt nắm tay.
Cảnh Diệc: "Bổn vương bắt tên ngốc nhà ngươi từ Cẩm Giang về kinh thành, tốn ít công sức đấy."
"Ngươi gì?"
"Làm gì? Một tên ngốc như ngươi thì thể gì cho bổn vương?" Cảnh Diệc che giấu vẻ chế giễu, "Bổn vương chỉ xem thử, tên ngốc nhà ngươi rốt cuộc quan trọng đến mức nào trong lòng Cảnh Dung và vị Kỷ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-659-chuong-ngai-vat-tren-duong-len-ngoi.html.]
Hả?
Vệ Dịch nhíu mày, đôi mắt thâm trầm, ánh mắt cụp xuống, : "Cho nên, Thư Nhi sắp đến kinh thành ?"
"Thư Nhi?" Cảnh Diệc dậy, đến mặt , "Bổn vương , ngươi và vị Kỷ tiên... , gọi là Kỷ cô nương , các ngươi hôn ước?"
Hắn im lặng.
"Thảo nào nàng bảo vệ ngươi như . theo bổn vương thấy, nàng thích dường như là Cảnh Dung a. Nếu , nàng cũng sẽ để ngươi Cẩm Giang một , còn thì cùng Cảnh Dung đôi cặp Ngự phủ."
Rõ ràng là đang chia rẽ ly gián.
Vệ Dịch ngẩng đầu trừng mắt dữ dội: "Thư Nhi là vì cho mới để ở trong nhà."
"Vì cho ngươi thì nên mang ngươi theo, nàng là chê tên ngốc nhà ngươi vướng víu chân tay." Cảnh Diệc độc địa , "Ngươi vì nàng mà trúng một mũi tên, nhưng nàng chẳng hề cảm kích, còn vứt bỏ ngươi ở Cẩm Giang. Bây giờ ngươi bổn vương bắt đến kinh thành, ?"
"Nàng sẽ đến."
"Sẽ đến? Ngươi nghĩ nhiều , chừng, nàng còn cổng kinh thành thì ... c.h.ế.t ."
Ách!
Đôi đồng t.ử Vệ Dịch mở to, hoảng sợ .
"Tiểu ngốc tử, ngươi nên cầu nguyện bọn họ về kinh, như ngươi thể an trở về Cẩm Giang của ngươi. nếu bọn họ trở về kinh thành, cái mạng của ngươi, bổn vương dám đảm bảo ."
Ha ha.
Dã tâm của Cảnh Diệc ngày càng bành trướng. Lần , nhất định một đòn đ.á.n.h bại Cảnh Dung. Khiến Cảnh Dung vĩnh viễn còn cơ hội trở thành chướng ngại vật con đường lên ngôi của nữa.
Nếu bọn họ cuối cùng vẫn trở về, thì Vệ Dịch chính là quân cờ trong tay , dùng để con tin. Con tin tác dụng thì sống! Không tác dụng thì c.h.ế.t!
Nghĩ đến ngày đó sắp đến, vô cùng phấn khích.
Cảnh Diệc liền lệnh cho Đấu Tuyền: "Lén đưa tên ngốc cung ."
"Vâng." Đấu Tuyền đáp.
Ngay đêm đó, Vệ Dịch đóng gói đưa Chương Chất điện của Tiêu Phi. Tiêu Phi sắp xếp một căn phòng, nhốt ở trong đó, còn sai cơm ngon rượu say hầu hạ.
Cứ như cũng qua hai ba ngày.
Hắn nhốt trong phòng, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn. Hắn đất, lưng tựa cây cột lớn, hai tay ôm đầu gối, đầu vùi thật sâu.
Lúc cửa mở , tiểu cung nữ đưa cơm bưng đồ ăn . Tiểu cung nữ chính là nha đầu Tiêu Phi dùng kéo rạch mặt đó, tên là Tuệ Nhi. Mấy ngày nay đều là nàng "hầu hạ" Vệ Dịch.
Tuệ Nhi đặt đồ ăn xuống, liếc mặt đất, : "Đồ ăn để ở đây, ngươi tự ăn , lát nữa sẽ thu dọn."
Nàng định ngoài thì Vệ Dịch đang xổm mặt đất ngẩng đầu hỏi nàng một câu: "Tên ngươi là gì?"
Giọng ấm áp, mang theo chút từ tính. Tuệ Nhi đầu , trong đôi mắt nhỏ bé ánh lên tia thẹn thùng.
Trả lời: "Ta tên là Tuệ Nhi."
"Mặt ngươi ?"
Tuệ Nhi theo bản năng che lấy khuôn mặt băng bó của , cúi đầu thấp xuống, : "Bị thương chút thôi."
"Ai ngươi thương?"
"Ta... tự thương." Giọng nhẹ.
"Ừ." Vệ Dịch hỏi thêm nữa.
khơi dậy lòng hiếu kỳ của Tuệ Nhi. Nàng ngoài sân, thấy ai, liền đến mặt Vệ Dịch, hỏi : "Trước Công chúa từng đưa ngươi hoàng cung ?"
"Ừ."
"Bọn họ đều ngươi là kẻ ngốc, nhưng cảm thấy... ngươi hình như ngốc!"