Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 658: Hôn bổn vương một cái, bổn vương sẽ trả cho nàng

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:24:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tưởng là chuyện gì to tát!

 

Kỷ Vân Thư bình tĩnh liếc nàng một cái, gật đầu: "Phải, là nữ."

 

"Hả?" Đường Tư kinh hô. Mặc dù trong lòng sớm , nhưng chính miệng Kỷ Vân Thư thừa nhận vẫn khiến nàng khỏi kinh ngạc, vội vàng : "Quá bất ngờ ."

 

Ha ha.

 

Kỷ Vân Thư mím môi . Dáng vẻ đó, rõ ràng là nữ nhi mà! Sao nàng nhận sớm hơn chứ.

 

Hơn nữa ——

 

"Trời ơi, đây thế mà còn..." Thích ngươi nữa chứ.

 

Ngượng quá mất!

 

Bộ dạng của nàng khiến Kỷ Vân Thư buồn , búng nhẹ lên trán nàng một cái: "Được , ngươi đừng ở đây mà ngạc nhiên la lối nữa. Biết nữ nhi cũng , đợi đến kinh thành, ngươi cũng rêu rao khắp nơi, nếu sẽ rước lấy cho nhiều phiền toái, hiểu ?"

 

Nàng gật đầu lia lịa: "Yên tâm , là ai chứ? Ta là kín miệng nhất đấy, đảm bảo lung tung."

 

Lại hì hì vẻ mặt hớn hở.

 

Nha đầu phấn khích thôi, ngay cả khi ăn cơm cùng bàn, bưng bát cơm, lùa cơm cúi đầu trộm.

 

Mộ Nhược đối diện nhíu mày, khó hiểu liếc nàng một cái: "Ngươi mà cứ như kẻ ngốc thế hả."

 

Ái chà chà! Dám mắng bà cô đây là kẻ ngốc?

 

Đường Tư đặt mạnh bát đũa xuống, trừng mắt lườm một cái, đồng thời chân gầm bàn đá mạnh về phía đối diện.

 

"Bộp" một tiếng! Lại trúng ngay đầu gối.

 

Mộ Nhược bụm miệng, kêu tiếng, nhưng đau đến chảy nước mắt, mặt nhăn nhúm một chỗ.

 

Đối diện, Đường Tư càng vui vẻ hơn. thấy Mộ Nhược đau đến thế, nàng chút xót xa, vội vàng chồm về phía , luống cuống hỏi: "Ta... cố ý , ngươi đau lắm ?"

 

"Ngươi xem?" Hắn rít qua kẽ răng mấy chữ.

 

"Ta..." Nàng ấp úng, vẻ mặt đầy lo lắng, "Ai bảo ngươi nhạo chứ. Để xem xem, rốt cuộc thương nặng thế nào."

 

Nói , nàng vòng qua bàn, chạy tới định vén quần Mộ Nhược lên.

 

"Ngươi cái gì ?"

 

"Ngươi cởi quần , để xem một cái."

 

Hai mắt Mộ Nhược trợn tròn: "Cái gì cởi quần?"

 

"Ngươi cởi quần, đầu gối ngươi thương thế nào?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Đầu gối ."

 

"Rõ ràng ngươi đau đến thế mà."

 

"Ta lừa ngươi đấy."

 

"Đừng nhảm nữa, mau cởi quần ."

 

Một kéo, một giằng, cảnh tượng vô cùng buồn . Các thị vệ xung quanh đều phì , nhưng dám quá lớn tiếng. Thầm nghĩ, vị Mạc đại thần y gặp hạn .

 

Trong khách điếm khí "vui vẻ hòa thuận", náo nhiệt ngất trời.

 

Bên ngoài khách điếm, Kỷ Vân Thư trong phòng lâu, bèn hóng gió bậc thềm đá. Cảnh Dung bên cạnh nàng.

 

Trời tháng tám, lấp lánh đầy trời.

 

Kỷ Vân Thư khoác một chiếc áo choàng dày, tựa đầu lên vai Cảnh Dung. Khi hai thấy tiếng ồn ào của Đường Tư và Mộ Nhược vọng , liền bắt đầu bàn tán bát quái.

 

"Thực nha đầu Đường Tư cũng khá ."

 

Cảnh Dung khẽ: "Tại ?"

 

"Trong lòng Mộ Nhược vẫn luôn cất giữ hình bóng Khổng Ngu cô nương, ngoài miệng , nhưng đều . Đường cô nương và Khổng Ngu cô nương là hai khác biệt, nhưng cảm thấy, nàng hợp với Mộ Nhược."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-658-hon-bon-vuong-mot-cai-bon-vuong-se-tra-cho-nang.html.]

"Mộ Nhược sẽ thích kiểu như nàng ." Cảnh Dung phán luôn một câu chắc nịch.

 

Kỷ Vân Thư : "Tuy cùng lớn lên, nhưng bao giờ nhầm cả."

 

Vô cùng tự tin!

 

Cảnh Dung tranh cãi với nàng, chỉ đưa tay ôm nàng chặt hơn một chút.

 

"Ta Mộ Nhược đối với nàng thế nào, bổn vương chỉ tình cảm của đối với nàng là thật lòng, tình cảm đến c.h.ế.t cũng đổi."

 

Thâm tình chân thành. Kỷ Vân Thư ngước , nụ thật hạnh phúc.

 

" , Mộ Nhược nàng nhờ chuyển lời cho bổn vương, là lời gì ?" Hắn tò mò hỏi.

 

Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Bí mật, dù bây giờ cũng , ư?"

 

Phải ! Cho nên Cảnh Dung cũng hỏi nữa. Nói chừng đó là di ngôn. Hắn di ngôn của Kỷ Vân Thư.

 

Xung quanh bắt đầu nổi gió, lo lắng cho vết thương của nàng, Cảnh Dung dìu nàng trong.

 

Hai ngày , sức khỏe Kỷ Vân Thư hồi phục kha khá. Vì thế chậm trễ thời gian nữa, tiếp tục lên đường đến kinh thành.

 

Bên trong xe ngựa!

 

Cảnh Dung thò đầu về phía vài , buông rèm xuống.

 

Quay đầu , thấy Kỷ Vân Thư đang xem cuốn "Cô Từ Trích Lục" mà tiểu Tịch Nguyệt tặng. Tối qua nàng lật xem vài trang, thấy thích, nhân lúc đang đường rảnh rỗi nên lôi xem kỹ.

 

"Hay ?" Cảnh Dung hỏi.

 

Nàng gật đầu.

 

"Cuốn sách , trong Tàng Thư Các của hoàng cung cũng một bản. Có một bổn vương tiến cung, tìm một cuốn binh thư để xem, tình cờ thấy cuốn , lúc đó liền mang khỏi cung, đó..." Hắn bộ nhớ , "Hình như là dùng để kê chân bàn ."

 

Phụt ——

 

Kỷ Vân Thư nhíu mày, trừng mắt . Lại chẳng nên lời! Cuốn sách như mà mang kê chân bàn! Thật là...

 

Cảnh Dung trực tiếp giật lấy cuốn sách tay nàng, : "Sách chứ? Có bằng bổn vương ?"

 

"Trả cho ."

 

Hắn : "Nàng hôn bổn vương một cái, bổn vương sẽ trả cho nàng."

 

"Vô ." Kỷ Vân Thư mắng một câu.

 

Cố tình tên càng tươi hơn, nghiêng về phía nàng, khuôn mặt đột ngột phóng đại trong tầm mắt Kỷ Vân Thư.

 

Gương mặt quả thật tuấn tú, cũng quả thật hơn "Cô Từ Trích Lục". mà ——

 

Kỷ Vân Thư đầu , sườn mặt đối diện với , đưa tay : "Đừng đùa nữa, t.ử tế , trả sách cho ."

 

"Đã bảo nàng đừng xem nữa, bổn vương nhiều , ngoan."

 

Hắn dứt khoát nhét cuốn sách trong tay áo .

 

Kỷ Vân Thư cạn lời! Người đàn ông , khi bá đạo lên thật chẳng .

 

Thấy nàng như , đáy mắt Cảnh Dung thoáng vẻ vui, một tay ôm lấy eo nàng, dùng chút lực kéo cơ thể nàng về phía . Dán sát .

 

Kỷ Vân Thư chu môi, hai má ửng hồng. Trên cánh mũi là thở đều đều của đàn ông đó phả mặt nàng, tê tê dại dại.

 

Không tại , nàng nhớ đến buổi tối hôm đó. Chung chăn chung gối... Gương mặt càng thêm đỏ bừng.

 

Cảnh Dung thấy nàng như , trong lòng mới hài lòng. Buông nàng , móc cuốn "Cô Từ Trích Lục" trả cho nàng.

 

"Được , bổn vương quấy rầy nàng nữa, nàng cứ xem sách ."

 

Nói , ngay ngắn , nhắm mắt tựa thành xe chợp mắt. Khóe miệng còn vương nụ tà mị.

 

Kỷ Vân Thư như , trong lòng nên vui nên giận. Hơn nữa trêu chọc như , nàng nào còn tâm trí sách nữa, cầm sách lật vài trang nhưng chẳng chữ nào đầu. Đành đặt sách sang một bên.

 

Vén rèm xe ngoài. Theo lộ trình , chắc bao lâu nữa là đến Cẩm Giang. Cũng Vệ Dịch hiện giờ thế nào ?

 

 

Loading...