Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 651: Một, hai, ba
Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:45:17
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên . Đường Tư chống cằm, suy nghĩ nát óc. Hiện tại bọn họ định nhổ trại hồi kinh, nàng bây giờ? Từ Hầu Liêu đến Đại Lâm, nàng ngoài lâu lâu . Nếu còn về, cha nàng chắc chắn sẽ phái tìm, tìm nhất định sẽ lột da nàng sống sờ sờ. —— Nàng luyến tiếc Mộ Nhược!
Trong lòng thập phần rối rắm, nàng dứt khoát vỗ bàn một cái, chạy tìm Mộ Nhược.
Mộ Nhược đang trong đình bên hồ nước, uống rượu, đối ẩm với ánh trăng mà ngâm thơ. “Sớm sớm chiều chiều, trăng tây lũng, rượu ngon một hồ, yểu điệu yểu điệu.” Ân, thơ !
Hắn dốc một ngụm rượu miệng thì thấy Đường Tư chạy về phía . Tay run lên, bầu rượu trong tay suýt nữa rơi xuống đất. Cứ như gặp ma . Loại phụ nữ , thật trêu chọc nổi a!
còn kịp chạy chặn . “Tại thấy liền bỏ chạy a?” Đường Tư chất vấn.
Hắn như : “Đâu , cô xem, sắc trời cũng còn sớm, ngày mai còn xuất phát, đang định về nghỉ ngơi đây.”
“Thật ? Ta còn tưởng thấy tới mới chạy chứ.”
“Đương nhiên .” Hắn vội vàng xua tay, “Nếu việc gì, đây.” Hắn gỡ tay Đường Tư , tính toán chuồn lẹ.
“Từ từ.” Đường Tư chắn mặt , hai tay dang rộng. “Ta lời hỏi .” “Cái gì?” “Chàng hứa với , nhất định thành thật cho , dối.”
Hả? Mộ Nhược liếc nàng từ xuống , nha đầu định gì đây? Hắn gật đầu, kiên nhẫn : “Cô cứ mau hỏi , cái gì chắc chắn sẽ cho cô.”
Đường Tư ngừng một lát, l.i.ế.m liếm môi đỏ, đôi mắt nghiêm túc chằm chằm , chậm rãi thốt một câu: “Chàng hy vọng cùng về kinh ?”
Mộ Nhược cứng đờ , nghi hoặc nàng: “Đây là câu hỏi gì? Tại hỏi như ?”
Đường Tư c.ắ.n cắn môi, lấy hết dũng khí: “Chàng đấy, từ Hầu Liêu đến Đại Lâm lâu . Nếu còn về Hầu Liêu, cha chắc chắn sẽ ngoài tìm , đến lúc đó khiêng cũng sẽ khiêng về. Cho nên… hỏi một chút, hy vọng trở về? Hay là mạo hiểm cha truy sát, theo về kinh thành?”
“Đương nhiên là trở về , cô là Hầu Liêu, chẳng lẽ còn mọc rễ ở Đại Lâm .” Hắn cần suy nghĩ. Chạy mau ! Chạy mau !
Đường Tư khổ sở, sốt ruột: “Cho nên ý của là hy vọng trở về?”
“Đương nhiên a, cô đều cha cô sẽ truy sát cô, cô còn ở bên ngoài lảng vảng gì? Mau chóng về .”
“ mà… nếu bỏ qua mấy vấn đề đó thì ? Nếu cha bắt về Hầu Liêu thì ? Chàng hy vọng cùng hồi kinh ?” Đường Tư mắt sáng lên, tràn đầy mong chờ .
Mộ Nhược hỏi đến nghẹn lời, nấc một cái mùi rượu, gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-651-mot-hai-ba.html.]
Hắn trực tiếp tỏ rõ thái độ, Đường Tư tâm liền yên, tiến lên túm chặt ống tay áo , dùng sức lay lay, tiếp tục truy vấn: “Chàng a, rốt cuộc là về Hầu Liêu? Hay là cùng hồi kinh?” “Ta…” “Ta cái gì mà a? Ta cho ba tiếng đếm để quyết định. Nếu cùng , thì mặc kệ bất luận kẻ nào ngăn cản, đều theo . nếu , ngày mai các hồi kinh, sẽ về Hầu Liêu.” Nàng như đang giận dỗi.
Mộ Nhược hỏi đến á khẩu trả lời . Hắn đang yên lành uống rượu, còn cao hứng định ngâm thơ, nha đầu đến, hứng thú bay sạch, còn quấy đến mơ hồ. Đầu sắp nổ tung. Đường Tư cũng bắt đầu đếm .
“Một!” Trong lòng Mộ Nhược muôn vàn giãy giụa. Người phụ nữ giống như một miếng kẹo mạch nha, dính là gỡ , phiền phức. Đã nhiều , hận thể đá nàng một cái văng thật xa, lăn thì lăn.
“Hai!” mà, nàng cứu a, là ân nhân cứu mạng. Hơn nữa cũng , chỉ là mồm mép tiện một chút, ầm ĩ một chút, thậm chí điên cuồng một chút, nhưng chính đối với nàng tựa hồ một chút… Hắn vội vàng lắc lắc đầu.
“Ba!” Không nhận hồi đáp. Đường Tư mắt trông mong hồi lâu, rốt cuộc, bàn tay đang kéo ống tay áo từ từ buông thõng xuống. Thất vọng!
Nàng cúi đầu, trong mắt ngấn lệ quang, nhưng quật cường quệt nước mắt , : “Ta .”
Hả? Mộ Nhược thầm nghĩ, nàng cái gì? Lại thấy nàng ủ rũ cụp đuôi, cả vô lực xoay mặt , chuẩn rời .
Thấy thế, đại não Mộ Nhược đột nhiên như chập mạch, cái miệng tự động mấp máy: “Cái , cô mau chuẩn đồ đạc cho , đừng để sót cái gì. Nếu nửa đường la lối om sòm là quên đồ, sẽ ném cô xuống đấy.”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hả? Đường Tư đang cúi gằm mặt bỗng nhiên ngẩng lên. Ánh mắt đầy kinh hỉ! Xoay . “Chàng cái gì? Nhắc nữa xem.”
“Nói cái gì nữa a, cô phiền ? Chờ tới kinh thành, nhất định khám cho cô thật kỹ, xem cái đầu óc rốt cuộc hỏng ở chỗ nào.” Hắn phất tay, vẻ mặt đầy ghét bỏ. Vẫn giữ nguyên cái vẻ khó chịu . ý của chính là —— bảo Đường Tư theo về kinh thành.
Đáy mắt Đường Tư chậm rãi tràn ý , đôi môi mím , gian như một tên trộm, nũng nịu xoay sáp gần Mộ Nhược. “Chàng sớm a! Ta còn tưởng rằng…” Hì hì. Cười đến là vui vẻ a!
Mộ Nhược nhăn mũi, lùi một bước, đưa tay chỉ lên trời : “Đã khuya , nghỉ sớm , ngày mai còn lên đường.”
“Cái …” Đường Tư còn hết câu, rảo bước bỏ . mới hai bước, đột nhiên từ phía ôm chặt lấy. Tức khắc khiến giật run lên.
Đường Tư cũng dũng khí từ mà ôm lấy , áp mặt tấm lưng . Nhắm mắt , khóe miệng nở nụ nũng nịu. Khoảnh khắc , thời gian như ngưng đọng.
Mộ Nhược ngây như điểm huyệt. Hắn chỉ liếc mắt qua vai, hề đưa tay đẩy phụ nữ phía , cứ thế tùy ý để nàng ôm.
Thời gian từng chút trôi qua. Đường Tư mở mắt, hít sâu một , buông , vòng mặt , nhón chân, cằm hất lên, miệng ghé sát mặt Mộ Nhược, hôn một cái.
Chuồn chuồn lướt nước! Ngay đó, liền giống như đứa trẻ chuyện bỏ chạy thục mạng. Thoáng chốc thấy tăm . từ xa, vẫn còn thấy tiếng của nàng.
Kiếm món hời lớn! —— Mộ Nhược c.h.ế.t lặng. là mở miệng nha đầu cùng hồi kinh, cũng thừa nhận chút cảm giác với nàng, nhưng, cô nương cô cũng quá nhanh đấy? Liền thể cho chút thời gian chuẩn ? Hắn mày càng nhíu càng chặt, vội vàng dùng ống tay áo lau vệt ẩm ướt mặt.