Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 640: Ngươi, còn không xứng làm bổn vương quân cờ
Cập nhật lúc: 2025-12-19 23:43:14
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đấu Tuyền đang định tuân lệnh ngoài thì thấy bên ngoài truyền đến tiếng la hét ầm ĩ của nữ nhân.
Cái quỷ gì ?
“Xảy chuyện gì?” Cảnh Diệc hỏi.
Đấu Tuyền nghểnh cổ , liền thấy Kỷ Mộ Thanh mặc một áo cưới đỏ thẫm quét đất, tóc tai rối bời xông trong viện.
“Vương gia, là Vương phi.”
Vừa , mày Cảnh Diệc lập tức nhíu chặt, lộ vẻ mặt chán ghét.
Như thể ăn một đống phân !
Mà Kỷ Mộ Thanh chân tiến , Trần Hương chân cũng theo .
Khác với , bước nhẹ nhàng uyển chuyển.
Kỷ Mộ Thanh xông trong phòng, hai mắt đỏ đậm Cảnh Diệc đang bình tĩnh ở đó.
Lớn tiếng chất vấn: “Ngươi rõ ràng cưới , vì đối xử với như ?”
Cảnh Diệc liếc nhẹ nàng một cái: “Đối xử với nàng thế nào? Bổn vương đối với nàng thế nào?”
Giả ngu!
“Hôm qua là đêm đại hỉ của hai , ngươi ném một ở tân phòng, phòng gối chiếc, nhục nhã như ……” Nàng hít hít cái mũi, mắt cay cay, liền rơi vài giọt nước mắt.
“Vương phi, đêm qua Bổn vương chuyện quan trọng nên thể cùng nàng động phòng hoa chúc, là của Bổn vương. nàng hiện giờ là Vương phi, ngôn hành cử chỉ nên chừng mực. Sáng sớm tinh mơ chạy tới đây chất vấn Bổn vương, quần áo thì thôi , nhưng bộ dáng của nàng xem, chút nào giống Vương phi?”
Vừa ăn cướp la làng!
Cảnh Diệc đúng là cao tay!
Kỷ Mộ Thanh như , bỗng nhiên run lên, lúc mới ý thức bộ dáng chật vật của , chẳng khác nào một mụ đàn bà chanh chua.
Tức khắc á khẩu trả lời , bước chân lảo đảo lùi về phía .
Khác với nàng, Trần Hương phía quần áo chỉnh tề, dung mạo đoan trang, toát lên khí chất cao quý. Hai cùng một chỗ cùng đẳng cấp.
Một bên là kênh động vật hoang dã.
Một bên là kênh ẩm thực tinh tế.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trần Hương vẻ mặt tràn đầy ủy khuất, nàng tiến lên : “Vương gia, với , Vương gia vì bận rộn chuyện quan trọng nên mới qua đó , nhưng cứ , nhất quyết đòi qua đây, cản cũng cản .”
Cái gì?
Nàng sang an ủi Kỷ Mộ Thanh: “Muội , ngày tháng còn dài, hà tất để ý chuyện đêm qua. Muội cứ tùy tiện xông thế , lát nữa chắc chắn náo loạn đến mức cả phủ đều , phép, bù nổi mất .”
“Ngươi cút ngay.”
Kỷ Mộ Thanh hung hăng đẩy nàng một cái.
Trần Hương lảo đảo lùi vài bước, ủy khuất rũ mắt xuống: “Muội ? Ta bất quá khuyên bảo hai câu, hà tất động tay động chân với ?”
“Ngươi đừng tưởng , trong lòng ngươi đang vui sướng khi gặp họa thế nào .”
“Ngươi và là tỷ , lời từ mà ?” Trần Hương nũng nịu ngấn lệ, bước nhẹ nhàng đến bên cạnh Cảnh Diệc xuống, đôi tay thuận thế khoác lấy cánh tay , khó chịu : “Vương gia, đêm qua một ở tân phòng trong lòng nhất định thoải mái, cho nên tìm trò chuyện. Nào ngờ cho rằng ý trào phúng nàng, oan uổng quá mà.”
Vừa , Kỷ Mộ Thanh bác bỏ: “Ngươi đừng ở đây giả mèo chuột.”
“Ta là thật sự quan tâm mà.”
“Đủ .” Cảnh Diệc cắt ngang hai , đáy mắt nổi lên sự phiền muộn, vui về phía Kỷ Mộ Thanh đang mặt, : “Vương phi, đêm qua Bổn vương chuyện quan trọng , hơn nữa uống nhiều nên đến tân phòng. Vương phi cũng đừng để trong lòng, còn nhiều thời gian chung sống. Cứ coi như đêm qua Bổn vương nhất thời sơ suất, thể suy nghĩ cho Vương phi, sẽ chú ý nhiều hơn.”
Hắn đau đầu quá.
Nghe thái độ trong lời của Cảnh Diệc cũng coi như khá , lửa giận trong lòng Kỷ Mộ Thanh cũng giảm bớt một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-640-nguoi-con-khong-xung-lam-bon-vuong-quan-co.html.]
Nàng mím môi, ngấn lệ hai kẻ “cẩu nam nữ” đang dính lấy mặt, trong lòng như kim châm.
Nàng nuốt cục tức xuống, : “Là thần lỗ mãng, mong Vương gia thứ .”
Lúc chuyện còn quên trừng mắt hung hăng Trần Hương một cái.
Cố tình Trần Hương chẳng sợ hãi gì, còn đáp nàng một nụ đắc ý.
Cảnh Diệc xua tay: “Vương phi cũng cố ý, chú ý lời việc của là .”
“Vậy thần cáo lui.”
Kỷ Mộ Thanh vung ống tay áo, phất tay bỏ .
Phía truyền đến tiếng lanh lảnh của Trần Hương.
Nàng rúc bên cạnh Cảnh Diệc, bóp vai cho , : “Vương gia, ngài vắng vẻ nàng như , vạn nhất truyền tới tai Kỷ gia, liệu xảy chuyện gì ạ?”
Hắn lạnh một tiếng: “Đây là Diệc Vương phủ, một tin tức thì dễ, ngoài mới khó.”
“Nữ nhân thật chút lễ nghĩa nào, ngài là Vương gia, nàng chỉ là một Vương phi, cậy hai ca ca chống lưng liền coi ai gì như thế.”
“Nàng chống lưng, ngươi thì , cho nên ngươi nhất đừng gây chuyện gì khiến Bổn vương phiền lòng. Nếu , Bổn vương tha cho ngươi .” Cảnh Diệc nhéo mạnh má nàng .
Trần Hương thẹn thùng , vội vàng : “Thiếp theo bên cạnh Vương gia nhiều năm, chẳng lẽ ngài còn là thế nào ? Sao thể chọc Vương gia phiền lòng chứ.”
“Chính vì Bổn vương ngươi là thế nào mới tin rằng sáng sớm ngươi đến chỗ Vương phi là để trào phúng nàng .”
“Thiếp như chẳng vì lo lắng Vương gia mới liền quên cũ .” Nàng rũ đôi mày lá liễu, mếu máo.
Cảnh Dung nắm lấy tay nàng : “Nói bậy bạ gì đó? Nàng bất quá chỉ là một quân cờ trong tay Bổn vương thôi. Nếu vì mượn thế lực Kỷ gia, Bổn vương căn bản sẽ thèm liếc mắt nàng một cái.”
“Vậy còn ?”
Cảnh Diệc liếc nàng , nhếch khóe môi tà ác, bóp cằm nàng : “Ngươi, còn xứng quân cờ của Bổn vương.”
Trần Hương mỉm , nắm lấy bàn tay đang bóp cằm : “Thiếp quân cờ trong tay Vương gia, chừng như còn thể giúp Vương gia sớm đăng đế vị.”
Hừ!
Cảnh Diệc dùng sức hất cằm nàng .
“Đã là ngươi xứng .”
Nàng cũng giận, tầm mắt xoay chuyển, chú ý tới đồ vật đặt bàn, tò mò vươn tay định lấy, hỏi: “Vương gia, đây là cái gì?”
Đầu ngón tay còn chạm , Cảnh Diệc chặn tay nàng .
Khuôn mặt tà ác lúc nãy giờ phút nghiêm túc vài phần, : “Bổn vương với ngươi, một thứ ngươi thể chạm , cũng thể hỏi, quên ?”
Trần Hương rùng , vội vàng : “Thiếp quên.”
“Được , Bổn vương còn việc , ngươi .”
Lật mặt còn nhanh hơn lật sách!
Trần Hương ngoan ngoãn, nàng giống Kỷ Mộ Thanh gàn dở hồ đồ như . Nàng tiến lui, sắc mặt, càng hiểu rõ tâm tư Cảnh Diệc.
Cho nên liền dậy hành lễ.
“Vậy cáo lui.”
Khi nàng rời , Cảnh Diệc đột nhiên nhắc nhở một câu: “Ngươi chơi thì chơi, nhưng đừng chơi lớn quá.”
Ý là nàng thể chỉnh Kỷ Mộ Thanh, nhưng đừng gây động tĩnh gì quá lớn.
“Yên tâm Vương gia, thế nào.”
Nàng âm hiểm rời .