Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 564: Tiểu Tịch Nguyệt
Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:43:28
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọn viện mới ở cũng thoải mái, nơi xa đường cái nên thập phần yên tĩnh. Tốt hơn nha môn nhiều!
Buổi tối, Kỷ Vân Thư cảm thấy buồn chán liền cầm mấy cuốn sách mượn từ nha môn sân, định sách g.i.ế.c thời gian.
Người xuống, sách còn mở trong khí truyền đến tiếng gọi: "Ca ca".
Ca ca?
Giọng u uất quỷ dị, kéo dài âm điệu. Ôi ơi, mà rợn tóc gáy!
Nàng quanh một lượt nhưng chẳng thấy ai, trống huơ trống hoác. Tức khắc sống lưng lạnh toát. Không vì sợ mà là cảm thấy quỷ dị.
"Ca ca."
Lại truyền đến một tiếng!
Giống như âm thanh vòm lập thể văng vẳng bên tai, thật sự xác định rốt cuộc phát từ .
Lúc , Xảo Nhi bưng chậu nước tới. Thấy nàng đang tìm kiếm gì đó liền hỏi: "Kỷ , ngài đang tìm đồ gì ?"
Nàng lắc đầu, hỏi : "Ngươi thấy tiếng gì ?"
"Tiếng gì ạ?"
Xảo Nhi lắng tai , ánh mắt quanh một vòng. Trừ ngọn đèn trong sân và ngoài cổng, những chỗ còn tối om, căn bản thấy rõ gì.
Nàng lắc đầu: "Không thấy gì cả. Kỷ , ngài đừng em sợ nha."
Nàng tự dọa đến mức da đầu tê dại, nhát gan rụt gần Kỷ Vân Thư, cảnh giác xung quanh. Đêm hôm khuya khoắt đừng xảy chuyện gì đấy nhé!
Kỷ Vân Thư mặc kệ nàng nép , chỉ trong khí truyền đến một tiếng u ám: "Ca ca, ở đây."
Muội ở ? Ta thấy a!
Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, nhấc chiếc đèn lồng ghế đẩu lên soi xung quanh. Ánh sáng chậm rãi di chuyển, quét tới bức tường bên trái thì đột nhiên chiếu một khuôn mặt to bằng bàn tay.
"Choang" một tiếng!
Xảo Nhi thấy, run b.ắ.n lên, hai tay run rẩy rơi chậu nước xuống đất. Nàng sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.
"Quỷ... a!" Nàng liên tục lùi vài bước.
Kỷ Vân Thư tuy chuẩn tâm lý, rốt cuộc nàng cũng mê phim kinh dị, Mỹ, Thái... đều xem cả , sớm nắm rõ kịch bản ma xuất hiện. Lại nàng cũng thấy nhiều c.h.ế.t, sờ qua vô bạch cốt, con "ma" vô hình vô ảnh tuy gặp nhưng cũng đến mức sợ hãi suy sụp như Xảo Nhi.
Nàng gan giơ cao đèn lồng tiến gần, chỉ thấy con "ma" đó ngũ quan tinh xảo lả lướt, đôi mắt to cong cong ánh sáng đỏ cam trông càng thêm sáng lấp lánh, hàng mi rậm rủ xuống rõ mồn một. Ngũ quan dường như nảy nở hết, nét trẻ con vẫn còn nguyên.
Hóa là tiểu nha đầu ban ngày!
Tịch Nguyệt!
Nàng đang bò đầu tường, chút vất vả.
"Là ?" Kỷ Vân Thư bừng tỉnh.
Tịch Nguyệt vội vàng nở nụ : "Ca ca, là , ma."
Ngây thơ hồn nhiên.
"Đã trễ thế còn ở đây?"
"Muội chán quá."
"Cha ?"
"Bọn họ nay chẳng quản ." Giọng điệu tiểu Tịch Nguyệt chút để tâm, dường như quen với việc tự do.
Xảo Nhi là "" thì thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt ngực: "Làm chị sợ c.h.ế.t, cứ tưởng gặp ma thật."
Kỷ Vân Thư thấy Tịch Nguyệt tụt xuống, cứ thế nhất định sẽ ngã, liền vội : "Ở đó nguy hiểm lắm, mau xuống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-564-tieu-tich-nguyet.html.]
Tiểu Tịch Nguyệt lắc đầu: "Không , chơi với ca ca."
"Vậy xuống đây."
Nàng chút dám: "Tường viện nhà cao quá, bên cái thùng gỗ lớn mới trèo lên ."
Giọng non nớt lanh lảnh như tiếng chuông bạc!
Kỷ Vân Thư : "Không , nhảy xuống , đỡ ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Đỡ ạ?"
"Tin tưởng ."
"Vâng."
Tiểu Tịch Nguyệt dùng sức bò lên đầu tường, nửa xổm đó, cúi đầu xuống thấy tường cao hơn mấy cái đầu nên chút do dự. Nhỡ ngã c.h.ế.t thì ? Không c.h.ế.t mà tàn tật thì càng hỏng bét.
Đôi mắt long lanh Kỷ Vân Thư nghi hoặc: "Huynh thật sự sẽ đỡ chứ?"
Kỷ Vân Thư đưa đèn lồng cho Xảo Nhi còn đang hết sợ, xắn tay áo tới chân tường, dang tay : "Nào, yên tâm nhảy ."
Sức nàng tuy lớn nhưng đỡ một đứa trẻ thì thành vấn đề.
"Vâng."
Thân hình nhỏ bé của Tịch Nguyệt lắc lư đó một chút nhảy xuống.
Đỡ trọn trong vòng tay!
Tiểu rơi cánh tay Kỷ Vân Thư. Tuy đè chút đau nhức nhưng may mắn đứa nhỏ nhẹ. Nàng đặt con bé xuống, lắc lắc cánh tay xoa đầu tiểu nhân nhi mặt.
"Ca ca giỏi quá!" Tịch Nguyệt đầy vẻ sùng bái ngước nàng.
Nàng mỉm . Tiểu nha đầu đỏ mặt.
Xảo Nhi vội tới : "Tịch Nguyệt, dọa quá đấy, lên tiếng mà thấy , tỷ còn tưởng gặp ma. Lần dọa thế nữa, dọa là c.h.ế.t đấy."
Tiểu Tịch Nguyệt lộ vẻ áy náy: "Xảo Nhi tỷ tỷ, thật sự vô tâm dọa tỷ, tỷ đừng sợ. Trên đời ma , cha chỉ lòng mới ma thôi."
Ừm, cha lắm.
Xảo Nhi nghiêng đầu hỏi: "Sao tỷ tên Xảo Nhi?"
"Vừa nãy ca ca chẳng gọi tỷ ?"
"À!" Nàng ậm ừ đáp . Hai kém 4 tuổi nhưng cảm giác như bạn cùng trang lứa, chuyện thật đáng yêu.
Kỷ Vân Thư : "Được , đừng nữa, đây ."
Nàng kéo Tiểu Tịch Nguyệt giữa sân .
Khi thấy mấy cuốn sách đặt bàn đá, mắt Tịch Nguyệt sáng lên, vội cầm lấy một cuốn lật xem, miệng phấn khích reo lên: "Đây là cuốn sách thích nhất."
Yêu thích buông tay!
"Ồ? Sách cũng xem ?"
"Xem chứ, đương nhiên là xem, hai năm xem ." Nàng , "Sách tìm thấy trong thư phòng của cha, lúc trộm mang vài ngày, xem xong mới trả . Chuyện bên trong lắm."
Nàng hưng phấn, đôi tay nhỏ bé lật giở cuốn sách từng , say sưa thưởng thức. Dáng vẻ nhỏ nhắn cúi đầu sách trông thật dáng bà cụ non.
Cuốn sách nàng đang cầm tay tên là 《Bách Lục》!
Đây là cuốn Kỷ Vân Thư hôm qua mượn từ nha môn, nội dung về chiến sự và binh pháp hàng trăm năm qua. Người 《Tôn T.ử binh pháp》 36 kế, cuốn 《Bách Lục》 79 kế, kế nào cũng thượng thừa. Nàng mấy năm hết trong thư phòng của Lưu Thanh Bình, chỉ là hai ngày nay thấy chán nên mượn xem qua.
Bất quá ngờ Tiểu Tịch Nguyệt thế nhưng thích loại sách .
Xảo Nhi bảo con bé thông minh, cầm kỳ thi họa đều , nghĩ đến việc thích loại sách cũng gì đáng ngạc nhiên.